MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Giữa Hai Người LớnChương 1

Bí Mật Giữa Hai Người Lớn

Chương 1

1,151 từ · ~6 phút đọc

Lục Mộc Trà siết chặt tập hồ sơ, mùi giấy mới và mực in lẫn vào mùi sơn dầu khô đọng trên chiếc áo blouse trắng của cô. Phòng họp phụ huynh riêng tư luôn mang lại cảm giác ngột ngạt hơn bất kỳ lớp học ồn ào nào. Hôm nay, cô phải đối diện với Dạ Đình Phong, người đàn ông mà chỉ riêng cái tên đã khiến cô cảm thấy áp lực.

Thiên Bảo, cậu học trò nhỏ của cô, có năng khiếu vẽ tranh vượt trội nhưng lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, gần đây còn vẽ những bức tranh đen tối, bạo lực. Mộc Trà biết, vấn đề nằm ở gia đình. Và gia đình đó chỉ có duy nhất một người: Dạ Đình Phong.

Cô nhìn đồng hồ. 7 giờ tối. Cuộc hẹn đã trễ 10 phút. Sự thiếu tôn trọng giờ giấc này khiến cô cau mày.

Đúng lúc đó, cánh cửa bật mở.

Ánh đèn hành lang vàng vọt ùa vào, phác họa rõ nét thân hình cao lớn, vững chãi của người đàn ông đứng ở ngưỡng cửa. Dạ Đình Phong không mặc vest lịch lãm như các phụ huynh khác, mà là áo sơ mi xám than đơn giản, hai cúc trên cùng được tháo hờ, để lộ một chút xương quai xanh và làn da rám nắng. Bộ trang phục đó lẽ ra phải bình thường, nhưng dưới ánh sáng lờ mờ lại toát ra vẻ phong trần, mạnh mẽ đầy cuốn hút.

"Xin lỗi, cô Lục. Đường kẹt xe." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự mệt mỏi nhưng cực kỳ dễ nghe, như một tiếng cello trầm.

Mộc Trà đứng dậy, cố gắng giữ vẻ ngoài chuyên nghiệp nhất có thể. "Mời anh ngồi, anh Dạ."

Đình Phong bước vào, mang theo một làn hơi lạnh từ bên ngoài và một mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng. Khi anh kéo ghế đối diện cô, khoảng cách giữa họ bỗng trở nên quá gần. Mộc Trà phải hít một hơi sâu để ổn định nhịp tim đang có dấu hiệu đập nhanh hơn bình thường. Cô tự nhủ: Đây là phụ huynh, là công việc.

Cô đặt bức tranh của Thiên Bảo lên bàn. Đó là bức tranh vẽ một ngôi nhà tối đen, bị bao vây bởi những vệt màu đỏ rực như máu.

"Anh Dạ, chúng ta cần nói về Thiên Bảo. Đặc biệt là những bức tranh này." Mộc Trà chỉ vào những mảng màu hỗn độn. "Thiên Bảo là một cậu bé nhạy cảm và tài năng, nhưng những tác phẩm gần đây của con phản ánh sự căng thẳng và nỗi sợ hãi lớn."

Đình Phong không chạm vào bức tranh. Anh chỉ nhìn chằm chằm vào Mộc Trà.

Ánh mắt anh là sự pha trộn kỳ lạ giữa sự mệt mỏi của người đàn ông độc thân gánh vác mọi thứ và sự sắc bén của một người làm công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ (Kiến trúc sư). Ánh mắt ấy thăm dò, như đang cố gắng vẽ lại đường nét khuôn mặt cô giáo trẻ dưới ánh đèn văn phòng. Mộc Trà cảm thấy trần trụi và bị soi xét một cách không thoải mái.

"Cô Lục đang lo lắng cho con trai tôi, hay là đang đánh giá tôi?" Đình Phong hỏi, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng một áp lực vô hình.

Mộc Trà bất chợt cảm thấy nóng bừng. "Tôi chỉ quan tâm đến học trò của mình, anh Dạ. Anh là cha của con, anh hiểu con hơn ai hết."

Anh khẽ nhếch môi, nụ cười nửa vời đó càng tăng thêm vẻ bí ẩn. "Cô nhầm rồi. Tôi chỉ là người cha lo làm việc, cô mới là người dành thời gian lắng nghe và nhìn thấy những gì con tôi vẽ ra. Cô Lục, cô có thể cho tôi biết, với tư cách là giáo viên mỹ thuật, những nét vẽ này gợi lên điều gì trong cô?"

Câu hỏi của anh đẩy Mộc Trà vào một vị thế cá nhân hơn. Cô cúi xuống, chạm nhẹ vào một vệt màu đen. Cảm giác da thịt cô bỗng nhạy cảm hơn.

"Nó gợi lên... một sự kìm nén," cô thì thầm. "Sự kìm nén của một đứa trẻ muốn thoát ra, nhưng không thể. Anh Dạ, Thiên Bảo cần được chia sẻ nhiều hơn. Anh có sẵn lòng không?"

Đình Phong dựa lưng vào ghế. Trong khoảnh khắc, ánh mắt lạnh lùng của anh dường như dịu đi, để lộ một chút yếu đuối, nhưng chỉ thoáng qua.

"Nếu tôi nói tôi cũng đang bị kìm nén, cô Lục sẽ giúp tôi chia sẻ chứ?"

Câu nói này, mang đầy tính thử thách và gợi mở, khiến Mộc Trà hoàn toàn bối rối. Cô ngước nhìn anh, khuôn mặt cô nóng ran. Ánh mắt họ giao nhau, và trong căn phòng im lặng chỉ có tiếng máy lạnh kêu ù ù, ranh giới giữa giáo viên và phụ huynh dường như đã bị làm mờ một cách nguy hiểm.

Cô vội vàng thu lại tập hồ sơ, hành động như một phản xạ tự vệ.

"Anh Dạ, tôi là giáo viên của con trai anh. Tôi chỉ có thể trao đổi về vấn đề học tập và tâm lý của Thiên Bảo. Nếu anh muốn chia sẻ những vấn đề khác, anh nên tìm đến một chuyên gia tư vấn."

Cô cố gắng đứng dậy để kết thúc cuộc họp, nhưng Đình Phong đã nhanh hơn. Anh đưa tay ra, đặt lên tập hồ sơ, bàn tay anh to lớn, ấm áp và rắn chắc, bao phủ gần hết tập giấy.

"Cô Lục, đừng vội. Tôi chỉ đang hỏi ý kiến người am hiểu tâm lý trẻ con. Cô làm tôi thấy thú vị. Có vẻ như cô đang cố gắng che giấu một điều gì đó... dưới vẻ ngoài nghiêm túc này."

Mộc Trà cảm thấy lòng bàn tay anh nóng lên qua lớp giấy mỏng. Sự gần gũi đột ngột này, cùng với lời nói mang tính cá nhân quá mức, đã tạo ra một sự rung động không thể kiểm soát. Cô buộc mình phải rút tay ra, cảm giác như vừa bị bỏng.

"Tôi nghĩ chúng ta nên kết thúc ở đây, anh Dạ. Vui lòng hợp tác với tôi vì Thiên Bảo."

Đình Phong đứng dậy, thân hình anh nghiêng nhẹ về phía cô. "Cô Lục," anh lặp lại tên cô một lần nữa, chậm rãi, như một lời thì thầm đầy quyến rũ. "Gặp cô đêm nay là một cuộc trao đổi đáng giá. Tôi sẽ liên lạc lại."

Anh quay lưng bước đi, để lại Mộc Trà đứng một mình trong căn phòng lạnh lẽo, với cảm giác hồi hộp, bối rối và một sự hấp dẫn cấm kỵ vừa được nhen nhóm. Cô biết, mối quan hệ này sẽ không dừng lại ở những bức tranh của Thiên Bảo.