MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Giữa Hai Người LớnChương 2

Bí Mật Giữa Hai Người Lớn

Chương 2

1,096 từ · ~6 phút đọc

Kể từ cuộc gặp gỡ đêm hôm trước, hình ảnh và giọng nói trầm ấm của Dạ Đình Phong cứ luẩn quẩn trong tâm trí Lục Mộc Trà. Cô cố gắng vùi mình vào công việc giảng dạy, nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy Thiên Bảo, cô lại nhớ đến ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy sự cuốn hút của người cha cậu bé.

Sự trớ trêu đến nhanh chóng. Sáng hôm sau, Đình Phong nhắn tin cho cô với lời lẽ chuyên nghiệp: Thiên Bảo quên tài liệu quan trọng. Cô Lục có thể mang đến nhà giúp tôi không? Con đang rất cần. Tôi xin lỗi vì sự bất tiện này.

Mộc Trà cắn môi. Thông thường, cô sẽ từ chối. Nhưng cô biết, Thiên Bảo thực sự cần những tài liệu đó cho bài dự án sắp tới. Đây là lý do chính đáng để bước qua ranh giới nghề nghiệp lần nữa.

7 giờ 30 tối, cô đứng trước cổng khu biệt thự yên tĩnh và vắng vẻ. Căn nhà của Dạ Đình Phong không hề phô trương, nó mang kiến trúc tối giản, sắc lạnh, như thể được xây dựng để cách ly chủ nhân khỏi thế giới bên ngoài.

Khi cô bấm chuông, Đình Phong mở cửa gần như ngay lập tức. Anh không còn mặc áo sơ mi nữa. Thay vào đó là chiếc áo thun đen mỏng ôm sát cơ thể, và quần nỉ xám thoải mái. Trong không gian riêng tư, anh trông thư thái và nguy hiểm hơn rất nhiều.

"Cô Lục. Cảm ơn cô đã làm phiền," anh nói, giọng điệu ấm hơn hẳn so với khi ở trường.

Mộc Trà đưa tập tài liệu. Cô định trao xong và quay về ngay lập tức, nhưng Đình Phong đã khẽ chặn lại.

"Vào trong một lát đi. Tôi pha trà cho cô. Coi như lời cảm ơn."

Trước khi cô kịp từ chối, Đình Phong đã bước vào, tạo ra một khoảng trống mời gọi. Mộc Trà do dự, rồi quyết định bước qua ngưỡng cửa. Cô tò mò muốn biết cuộc sống của người đàn ông này diễn ra như thế nào.

Bên trong, ngôi nhà rộng lớn nhưng trống trải và yên tĩnh đến lạ lùng. Phòng khách với nội thất da và kim loại tối màu, không hề có dấu vết của sự ấm cúng, trừ một vài bức vẽ màu nước rực rỡ của Thiên Bảo được đóng khung.

"Cô cứ ngồi. Tôi pha trà gừng, trời hơi lạnh." Đình Phong nói, rồi đi thẳng vào bếp mở.

Trong khi anh loay hoay trong bếp, Mộc Trà quan sát anh. Ánh đèn vàng nhạt từ quầy bếp hắt lên gương mặt anh, tạo ra những đường nét góc cạnh quyến rũ. Cô nhìn thấy sự cẩn trọng trong từng động tác anh làm, sự trái ngược hoàn toàn với vẻ lạnh lùng bên ngoài.

Khi anh mang ra hai ly trà nóng, anh đặt ly của cô lên bàn kính, sát bên chỗ cô ngồi. Ngón tay anh khẽ chạm vào mặt bàn, và Mộc Trà cảm thấy như có một dòng điện chạy qua không khí.

"Ngôi nhà này rộng quá, Thiên Bảo có hay cảm thấy cô đơn không?" Mộc Trà hỏi, không kìm được sự tò mò.

Đình Phong ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khoanh tay. Anh nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cửa sổ kính lớn, nơi màn đêm bao trùm.

"Nhà là nơi tôi thiết kế để làm việc và nghỉ ngơi, cô Lục. Nó không phải là một tổ ấm hoàn chỉnh. Nó lạnh, đúng như cô cảm nhận." Giọng anh trầm xuống, lộ rõ sự thành thật hiếm thấy. "Và cô đơn... thì không chỉ Thiên Bảo cảm thấy."

Mộc Trà ngước nhìn anh, tim cô đập nhanh hơn. Cô chưa từng nghĩ một người đàn ông thành đạt, cuốn hút như anh lại thừa nhận sự cô đơn một cách thẳng thắn như vậy. Khoảnh khắc ấy, anh không còn là phụ huynh quyền lực nữa, mà là một người đàn ông mỏng manh đang chia sẻ một phần bí mật của mình.

"Anh... đã bao giờ nghĩ đến việc tìm kiếm một ai đó để lấp đầy không gian này chưa?" Câu hỏi vô tình thốt ra khỏi môi cô, mang đầy sự mạo hiểm và cá nhân.

Đình Phong quay lại nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như thể có thể đọc thấu tâm can cô. Anh đặt ly trà xuống, tiếng cách nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Tôi đang tìm kiếm, cô Lục." Anh đáp, không né tránh. "Nhưng người đó không dễ tìm. Cô ấy cần phải có sự táo bạo để bước vào cuộc sống lộn xộn của tôi, và có đủ sự mềm mại để chữa lành những vết thương cũ."

Anh nói, và ánh mắt anh không rời khỏi cô. Khoảnh khắc đó, Mộc Trà cảm thấy lời nói đó không phải là một câu trả lời chung chung, mà là một lời thú nhận trực tiếp gửi đến cô. Cô cảm thấy mặt mình nóng lên, cổ họng khô khốc.

Cô cúi xuống nhìn ly trà nóng, tránh né sự căng thẳng đang lớn dần. "Tôi... tôi nghĩ tôi nên về."

Đình Phong không giữ cô lại bằng lời nói, mà bằng một hành động bất ngờ. Anh tiến tới, đứng ngay bên cạnh cô. Tay anh đưa lên, khẽ chạm vào một sợi tóc rối vướng trên vai cô, rồi gỡ nó xuống một cách chậm rãi, như một thước phim quay chậm.

"Đừng vội," hơi thở anh phả vào tai cô, mang theo mùi trà gừng và gỗ đàn hương. "Cô đã mang đến cho tôi một thứ gì đó ấm áp tối nay. Ở lại thêm chút nữa. Hay là... cô sợ?"

Mộc Trà cảm nhận sự gợi cảm không lời từ hành động thân mật đó. Cô biết anh đang thách thức cô, khiêu khích sự cấm kỵ và sự chuyên nghiệp cô đang cố giữ.

"Tôi không sợ," cô trả lời, nhưng giọng nói run rẩy, "Tôi chỉ biết đâu là ranh giới của mình."

"Ranh giới là thứ do cô tự đặt ra, cô Lục," Đình Phong thì thầm. "Và tôi thấy, cô đang muốn phá vỡ nó hơn bất kỳ ai khác."

Anh vẫn đứng sát, không hề chạm vào cô lần nữa, nhưng sự gần gũi và ánh mắt chiếm đoạt của anh đã là một sự chạm xúc mãnh liệt. Mộc Trà nhắm mắt lại, cảm nhận sự khát khao cấm đoán đang bùng lên mạnh mẽ trong căn phòng trống lạnh lẽo này.