Mộc Trà trở về nhà đêm đó với cảm giác hỗn loạn. Căn phòng của Đình Phong, mặc dù trống lạnh, lại khiến cô cảm thấy nóng rực hơn bất kỳ nơi nào. Sự trêu chọc đầy gợi cảm của anh về "ranh giới" và sự "muốn phá vỡ" nó cứ vang vọng trong đầu cô.
Cô tự nhủ, cô phải chấm dứt những cuộc gặp gỡ riêng tư này ngay lập tức. Cô là giáo viên, cô có đạo đức nghề nghiệp.
Hai ngày sau, cô cẩn thận giữ khoảng cách trong giờ học. Cô tránh giao tiếp bằng mắt với Thiên Bảo, vì biết chỉ cần nhìn thấy cậu bé, hình ảnh Đình Phong lại hiện về.
Tưởng chừng mọi thứ đã lắng xuống, thì điện thoại Mộc Trà rung lên lúc 10 giờ đêm. Đó là một tin nhắn không báo trước.
Dạ Đình Phong: Thiên Bảo ngủ rồi. Tôi thấy cậu bé có vẻ khá hơn sau buổi nói chuyện hôm trước của chúng ta. Cảm ơn cô.
Mộc Trà cầm điện thoại. Cô nên trả lời chuyên nghiệp, hoặc tốt nhất là không trả lời. Nhưng cô lại không làm thế. Cô cảm thấy một sự mềm yếu kỳ lạ trước sự quan tâm của anh.
Lục Mộc Trà: Không có gì, anh Dạ. Anh cũng nên nghỉ ngơi. Đừng thức khuya.
Cô gửi đi, rồi ngay lập tức hối hận vì câu trả lời mang tính cá nhân đó.
Dạ Đình Phong: Tôi đang xem lại bản vẽ thiết kế của mình. Cô Mộc Trà, tôi tò mò. Với tư cách là một nghệ sĩ, cô thấy thế nào về một ngôi nhà tối giản, thiếu màu sắc?
Tin nhắn này hoàn toàn không liên quan đến Thiên Bảo hay việc học. Đây là một lời mời gọi chính thức bước vào không gian cá nhân của anh. Tim Mộc Trà đập nhanh. Cô biết mình đang đứng trước một quyết định quan trọng.
Lục Mộc Trà: Thiết kế là phản ánh nội tâm. Màu sắc tối giản thường phản ánh sự ngăn nắp, nhưng đôi khi, nó cũng là sự che giấu. Che giấu một tâm hồn cần được tô màu.
Cô cố gắng giữ sự ẩn ý nghệ thuật trong câu trả lời, nhưng nó lại mang tính tâm sự một cách nguy hiểm.
Dạ Đình Phong: Cô luôn phân tích sâu sắc như vậy sao? Cô Mộc Trà, cô có biết rằng một căn nhà được xây dựng bằng gạch và thép, nhưng tâm hồn của nó lại được tạo nên từ ánh sáng và hơi ấm của người phụ nữ không?
Mộc Trà ôm chặt điện thoại vào ngực. Câu nói đó khiến cô cảm thấy như một lời tán tỉnh mãnh liệt. Anh không chỉ nói về ngôi nhà, anh đang nói về chính anh.
Lục Mộc Trà: Đó là một quan điểm lãng mạn, anh Đình Phong. Nhưng tôi là giáo viên, không phải kiến trúc sư.
Dạ Đình Phong: Tôi chưa bao giờ nghĩ cô chỉ là giáo viên, Mộc Trà. Đôi khi, tôi thấy cô giống như một bức tranh quý giá, luôn cố gắng phủ một lớp bảo vệ dày đặc.
Anh đã gọi thẳng tên cô. Không còn là "Cô Lục" nữa. Sự thân mật này, qua màn hình điện thoại, lại gợi cảm hơn cả một cái chạm tay. Mộc Trà cảm thấy cơ thể mình nóng ran dưới lớp chăn mỏng.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Cô đang trò chuyện với một người đàn ông đáng lẽ cô không nên có bất kỳ mối liên hệ cá nhân nào.
Lục Mộc Trà: Anh muốn tôi tô màu cho bản thiết kế của anh sao?
Dạ Đình Phong: Tôi muốn cô tô màu cho cả cuộc đời tôi, Mộc Trà. Nhưng tôi biết, điều đó là cấm kỵ.
Lời thú nhận thẳng thắn này khiến Mộc Trà choáng váng. Anh đã đặt hết cảm xúc lên bàn cờ, để cô tự quyết định. Cô cảm nhận được sự khát khao và cô đơn đằng sau những dòng tin nhắn lạnh lùng đó.
Cô hít một hơi thật sâu, gõ từng chữ.
Lục Mộc Trà: Anh biết rõ hậu quả của sự cấm kỵ, Đình Phong.
Dạ Đình Phong: Phải. Nhưng cái gì càng cấm, người ta càng muốn nếm thử. Cô có dám thử không?
Tin nhắn tiếp theo của anh là một tấm ảnh. Đó là một ly trà gừng đã nguội lạnh trên bàn làm việc, bên cạnh là bản vẽ kiến trúc phức tạp và một chiếc cốc chứa đầy cọ vẽ dính màu.
Dạ Đình Phong: Ly trà đắng lắm. Tôi ước có ai đó ở đây để chia sẻ với tôi. Chúc cô ngủ ngon, Mộc Trà.
Mộc Trà nhìn bức ảnh. Cô thấy rõ sự cô độc và mời gọi trong không gian làm việc của anh. Cô biết, anh đang đợi cô, và sự cân nhắc đạo đức của cô đã gần như tan vỡ.
Cô tắt đèn, nằm xuống, nhưng cảm giác kích thích và giằng xé không buông tha. Mối quan hệ này, bắt đầu từ sự lo lắng cho một đứa trẻ, đã nhanh chóng chuyển thành một trò chơi nguy hiểm giữa một người đàn ông cô độc và một người phụ nữ khao khát được chữa lành.