MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Giữa Hai Người LớnChương 4

Bí Mật Giữa Hai Người Lớn

Chương 4

871 từ · ~5 phút đọc

Mộc Trà bước vào lớp với vẻ ngoài hoàn hảo: áo sơ mi cài nút chỉnh tề, tóc búi cao gọn gàng, và nụ cười chuyên nghiệp dành cho học sinh. Cô đã cấm mình mở tin nhắn của Đình Phong trong suốt buổi sáng. Cô phải chứng minh với bản thân rằng cô có đủ sức mạnh để giữ vững ranh giới đã định.

Tuy nhiên, mỗi lần cô giảng bài, cô đều bắt gặp ánh mắt Thiên Bảo đang nhìn mình. Cậu bé không nhìn theo kiểu học sinh, mà là một sự quan sát tỉ mỉ, như thể cậu bé đang đọc được những dòng cảm xúc hỗn loạn của cô. Điều này làm Mộc Trà cảm thấy bị theo dõi và tội lỗi hơn.

Giờ giải lao, khi Mộc Trà đang đi trên hành lang, cô nhận ra một bóng dáng quen thuộc đang đứng dựa vào tường, cách phòng học của cô không xa.

Đình Phong.

Anh không thông báo trước. Anh đứng đó trong chiếc áo khoác đen giản dị, tay cầm điện thoại, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại sáng rực khi thấy cô. Anh không bước tới, mà chỉ đứng yên tại chỗ, buộc cô phải tiến đến anh.

Mộc Trà bước chậm lại, cảm thấy tim đập thình thịch trong lồng ngực. Sự xuất hiện bất ngờ của anh tại trường học, nơi cô cố gắng duy trì vỏ bọc chuyên nghiệp cao nhất, đã là một hành động gây hấn đầy khiêu khích.

"Anh Dạ?" Mộc Trà cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể. "Anh đến thăm Thiên Bảo sao? Lẽ ra anh nên báo trước."

Đình Phong cất điện thoại. Anh không trả lời trực tiếp. Ánh mắt anh lướt từ khuôn mặt cô xuống cổ áo, dừng lại ở chiếc cúc cài kín đáo.

"Tôi có cuộc họp gấp gần đây. Tiện đường ghé qua. Cô Mộc Trà," anh nói, giọng đủ nhỏ để chỉ mình cô nghe thấy. "Cô có vẻ căng thẳng sáng nay."

"Tôi luôn nghiêm túc với công việc," cô đáp, nhấn mạnh từ "công việc" như một lời nhắc nhở cho cả hai.

"Tôi không nghĩ vậy." Anh bước một bước lại gần hơn, khoảng cách giữa họ chỉ còn nửa mét. Mộc Trà ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc, ấm áp và ám ảnh. "Cô đang che giấu rất tốt. Nhưng tôi thấy rõ ràng sự run rẩy dưới lớp vỏ bảo vệ này. Nó làm cô thêm phần hấp dẫn."

Mộc Trà cảm thấy má mình nóng bừng, nhưng cô không thể lùi lại. Cô sợ rằng bất kỳ hành động lùi bước nào cũng sẽ tiết lộ sự yếu đuối bên trong cô.

"Nếu anh không có việc gì liên quan đến Thiên Bảo, tôi xin phép phải trở lại lớp."

Khi Mộc Trà xoay người định đi, một giáo viên khác bất ngờ đi qua hành lang, vấp phải thùng rác và loạng choạng. Mộc Trà theo phản xạ đưa tay ra đỡ, nhưng Đình Phong đã nhanh hơn.

Anh đưa tay ra, bàn tay to lớn, ấm áp siết nhẹ cánh tay cô, giữ cô đứng vững. Khoảnh khắc chạm nhau vô tình và công khai này kéo dài chưa đầy hai giây, nhưng đủ để khiến hơi thở Mộc Trà ngưng lại.

Ngón tay anh lướt nhẹ trên da thịt cô qua lớp vải mỏng của áo. Đó là một cái chạm chuyên nghiệp của sự giúp đỡ, nhưng lại mang một ý nghĩa riêng tư và mãnh liệt sau những dòng tin nhắn đêm qua.

"Cẩn thận, Mộc Trà," anh nói khẽ, giọng anh chứa đầy sự lo lắng và một chút gì đó chiếm hữu.

"Cảm ơn anh, anh Dạ," cô nói gần như thì thầm, vội vàng rút tay ra, cảm giác như tay cô đang bị bỏng.

Giáo viên kia nhanh chóng xin lỗi rồi bước đi. Chỉ còn Mộc Trà và Đình Phong trong hành lang vắng. Sự căng thẳng giờ đây không còn nằm ở lời nói nữa, mà ở sự âm ỉ trong không khí giữa hai người.

Đình Phong nhìn vào mắt cô, nụ cười nửa vời quay trở lại. "Tôi phải đi. Cô tiếp tục công việc của mình đi. Cô làm rất tốt."

Anh quay đi, nhưng khi vừa bước được vài bước, anh lại dừng lại, quay đầu nhìn cô.

"Nhưng cô Mộc Trà này," anh nói, giọng điệu thay đổi, trở nên sắc lạnh và quyến rũ hơn. "Cô càng cố gắng giữ khoảng cách, tôi càng muốn vượt qua nó. Cái chạm ban nãy... tôi nghĩ cô cũng cảm nhận được, không chỉ là sự giúp đỡ."

Anh không đợi câu trả lời của cô, bước đi dứt khoát.

Mộc Trà đứng sững sờ giữa hành lang. Bàn tay anh vừa chạm vào cô vẫn còn nóng rực và nhức nhối. Cô biết, mối quan hệ này không còn là công việc nữa. Sự hấp dẫn bản năng và sự cấm kỵ đang lớn dần như một khối u ngọt ngào, đe dọa nuốt chửng mọi sự chuyên nghiệp và đạo đức mà cô đã xây dựng.

Cô đưa tay lên sờ vào nơi Đình Phong vừa chạm. Cấm kỵ đang lớn dần trong cô, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.