MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Giữa Hai Người LớnChương 5

Bí Mật Giữa Hai Người Lớn

Chương 5

927 từ · ~5 phút đọc

Sau cái chạm tay định mệnh ở hành lang, Mộc Trà cố gắng thuyết phục bản thân rằng Đình Phong chỉ đang lợi dụng sự yếu đuối của cô để chơi đùa. Cô tắt thông báo tin nhắn của anh, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc sửa bài và chuẩn bị giáo án.

Mọi nỗ lực đó đều tan vỡ vào chiều thứ Sáu.

Buổi chiều muộn, khi Mộc Trà đang dọn dẹp phòng vẽ, Thiên Bảo đến chào cô với vẻ mặt rạng rỡ bất thường.

"Cô Mộc Trà, bố con đến đón con sớm! Bố đang đợi ở cổng."

Mộc Trà cảm thấy một sự hoang mang nhẹ. Đình Phong chưa bao giờ đến sớm. Khi cô bước ra khỏi cổng trường, cô nhìn thấy xe của anh đậu ở góc khuất, và Đình Phong đang dựa vào thân xe, cúi đầu hút thuốc.

Khi anh ngước lên, Mộc Trà nhận ra sự khác biệt. Áo sơ mi trắng của anh hơi nhăn, không gọn gàng như thường lệ. Mái tóc đen hơi rối, và đặc biệt, đôi mắt anh không còn sự sắc lạnh thường thấy mà hơi lờ đờ, nhuốm màu mệt mỏi và có chút men say.

"Anh Dạ, anh đã uống rượu?" Mộc Trà hỏi, giọng cô chứa sự lo lắng.

Đình Phong dập tắt điếu thuốc, cười nhẹ. Nụ cười đó không hề lạnh lùng hay khiêu khích, mà là một nụ cười mệt mỏi và yếu đuối.

"Một chút, Mộc Trà. Chỉ một chút. Khách hàng muốn nâng ly. Tôi không lái xe, tài xế đang đợi." Anh giải thích. "Tôi chỉ muốn thấy con trai mình."

Anh bước tới gần hơn. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc của anh giờ đây lẫn với mùi rượu vang đỏ tinh tế, tạo nên một sự kết hợp gợi cảm và nguy hiểm.

"Anh mệt mỏi lắm sao?" Mộc Trà hỏi, không kìm được sự đồng cảm. Anh trông giống như một người đàn ông bị đè nặng bởi gánh nặng của cuộc sống và công việc.

"Có lẽ vậy," anh thừa nhận, giọng anh trầm hơn bình thường vì men rượu. Anh đưa tay lên, ngón cái xoa nhẹ thái dương. "Hôm nay tôi thấy cả thế giới này đều là những đường thẳng nhàm chán và những bản vẽ thiếu linh hồn. Tôi nhớ màu sắc của cô."

"Anh đang say, anh Đình Phong," Mộc Trà nói, cố giữ khoảng cách. Cô cảm thấy sức hút từ sự yếu đuối của anh.

"Không say," Đình Phong lắc đầu. "Chỉ là... thật thà hơn một chút. Tôi đã cố gắng không nghĩ về cô cả ngày, Mộc Trà. Nhưng càng cố gắng, hình ảnh cô lại càng hiện lên rõ ràng."

Anh nhìn vào mắt cô, và ánh mắt ấy không còn bị che giấu bởi sự chuyên nghiệp. Nó là ánh mắt của một người đàn ông đang khát khao sự gần gũi và sự an ủi.

Thiên Bảo đang xếp cặp vào cốp xe, không để ý đến cuộc trò chuyện của người lớn.

Đình Phong lợi dụng khoảnh khắc riêng tư ngắn ngủi này. Anh bước sát lại Mộc Trà, cúi người xuống. Anh không hề chạm vào cô, nhưng khoảng cách chỉ còn vài phân. Hơi thở mang mùi rượu của anh nóng rực phả vào tai cô.

"Tôi biết tôi không nên nói điều này ở đây, nhưng tôi phải nói. Cô Lục Mộc Trà," anh thì thầm, giọng khàn đặc. "Cô là điểm nhấn màu sắc duy nhất trong bản thiết kế cuộc đời tôi hiện tại. Và tôi không thể chờ đợi để được nhìn thấy cô ngoài những bức tường trường học này."

Cơ thể Mộc Trà căng cứng vì sự gần gũi bất ngờ và lời thú nhận mạnh mẽ đó. Cô cảm nhận được hơi ấm và sự uy hiếp nam tính từ cơ thể anh. Anh chỉ mặc áo sơ mi, và cô có thể cảm nhận rõ ràng sự rắn chắc của cơ bắp anh ngay cả khi anh chỉ đứng yên.

"Anh... anh nên về nghỉ ngơi đi," cô lắp bắp.

Đình Phong cười nhẹ, một nụ cười thỏa mãn vì anh biết anh đã làm cô rung động. Anh không cần phải chạm vào cô bằng tay, lời nói của anh đã là một sự chạm xúc quá đà.

Anh bất ngờ đưa tay ra, nhưng không phải để chạm vào cô, mà là để nhẹ nhàng vuốt ve một lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô.

"Tóc cô đẹp lắm," anh nói. "Đừng búi cao mãi. Tôi thích nhìn thấy cô thoải mái hơn. Thoải mái hơn... khi ở bên tôi."

Hành động đó, vừa ngọt ngào vừa thân mật một cách đáng sợ, khiến Mộc Trà mềm nhũn. Lớp vỏ phòng vệ của cô gần như sụp đổ dưới sự yếu đuối say nhẹ của anh. Cô cảm thấy bị chinh phục bởi sự chân thật bất ngờ này.

Đình Phong lùi lại một bước, ánh mắt vẫn khóa chặt vào cô. Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào môi mình, như thể anh đang tưởng tượng ra vị môi cô.

"Tạm biệt, Mộc Trà. Cô là... một sự cấm kỵ đáng để tôi mạo hiểm," anh nói, rồi quay lưng bước về phía xe.

Mộc Trà đứng sững sờ, nhìn theo bóng dáng anh khuất dần. Lời nói của anh, mùi rượu và sự gần gũi của chiếc áo sơ mi mỏng manh của anh, tất cả đọng lại trong không khí, khiến cô xao động tột độ. Cô biết, sau đêm nay, cô sẽ không thể lờ đi sự hấp dẫn nguy hiểm này nữa.