MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Giữa Hai Người LớnChương 6

Bí Mật Giữa Hai Người Lớn

Chương 6

972 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm thứ Sáu nồng nặc mùi rượu và sự thổ lộ táo bạo của Đình Phong, Lục Mộc Trà đã trải qua một cuối tuần giằng xé và tự dằn vặt. Cô nhận ra rằng nếu còn tiếp tục cho phép những cuộc gặp gỡ cá nhân, cô sẽ mất đi chính mình.

Sáng thứ Hai, trước khi mặt trời mọc, cô gửi một email chính thức đến Đình Phong, sao chép cả Ban Giám hiệu nhà trường vào danh sách nhận (dù cô biết họ sẽ không đọc):

Kính gửi Anh Dạ Đình Phong,

Về các vấn đề học tập và tâm lý của Thiên Bảo, tôi đề nghị từ nay mọi trao đổi phải được thực hiện thông qua kênh liên lạc chính thức của trường hoặc trong các cuộc họp đã được lên lịch. Tôi phải đảm bảo tính chuyên nghiệp và minh bạch trong mối quan hệ giữa giáo viên và phụ huynh. Mong anh tôn trọng ranh giới này.

Trân trọng,

Lục Mộc Trà.

Thư trả lời đến chỉ sau mười phút. Nó không hề có sự sao chép, chỉ gửi riêng cho cô, với tiêu đề: Chấp nhận và Thấu hiểu.

Dạ Đình Phong: Tôi hiểu rõ sự lo lắng của cô, Mộc Trà. Cô luôn là người có nguyên tắc. Tôi hoàn toàn ủng hộ và tôn trọng quyết định này của cô. Tôi sẽ gọi điện đặt lịch hẹn với thư ký của Ban Giám hiệu để có một buổi trao đổi chính thức về phương pháp hỗ trợ Thiên Bảo phát triển năng khiếu. Cảm ơn cô đã thẳng thắn.

Thư trả lời đó, mặc dù chấp nhận ranh giới, nhưng lại thấu hiểu và ấm áp một cách kỳ lạ, khiến bức tường Mộc Trà dựng lên trở nên vô nghĩa. Anh không tranh cãi, anh chấp nhận, và bằng cách chấp nhận, anh lại chiếm được sự tin tưởng của cô.

Hai ngày sau, Đình Phong xuất hiện. Lần này là tại phòng hội đồng, có sự chứng kiến của một giáo viên khác.

Mộc Trà vào phòng với chiếc áo blazer đen, mái tóc búi chặt hơn bao giờ hết. Cô cố gắng giữ sự lạnh lùng và nghiêm nghị.

Đình Phong mặc bộ đồ công sở chỉnh tề, nhưng sự lịch lãm đó lại càng làm anh thêm phần nguy hiểm. Anh tập trung nói về Thiên Bảo, về cách cậu bé đã bắt đầu mở lòng hơn kể từ khi học cô, về kế hoạch phát triển tài năng hội họa.

"Tôi phải cảm ơn cô Lục," Đình Phong nói, giọng anh chân thành đến mức người ngoài sẽ không bao giờ nghi ngờ. "Thiên Bảo đã tìm lại được màu sắc trong cuộc sống. Điều đó là vô giá."

Khi Mộc Trà đang cố tìm một câu trả lời chuyên nghiệp, Đình Phong khẽ nghiêng người về phía cô, chỉ một chút, rồi hạ giọng:

"Tôi biết cô muốn tôi giữ khoảng cách. Tôi sẽ làm điều đó. Nhưng Mộc Trà này, đừng giấu đi những cảm xúc của cô. Nó là chất liệu để cô trở nên tuyệt vời."

Mộc Trà cảm thấy nóng ran dưới lớp áo blazer dày cộp. Lời nói thì thầm đó, trong một không gian công cộng, mang một sức nặng gợi cảm gấp bội những lời tán tỉnh công khai. Anh đã sử dụng chính sự chuyên nghiệp của cô làm vỏ bọc cho sự thân mật của mình.

Cô hắng giọng, cố lờ đi cảm giác bị xuyên thấu đó. "Đó là trách nhiệm của tôi, anh Dạ."

"Và trách nhiệm của tôi là đảm bảo rằng cô được chăm sóc xứng đáng," anh đáp lại, ánh mắt anh sâu thẳm và chiếm hữu.

Cuộc họp kết thúc một cách trôi chảy, đúng quy trình. Mộc Trà thở phào nhẹ nhõm. Tấm chắn đã được dựng lại thành công.

Tuy nhiên, ngay khi Mộc Trà trở về lớp học của mình, Thiên Bảo đã đợi sẵn. Cậu bé đưa cho cô một hộp nhỏ màu nâu.

"Cô Mộc Trà, bố con bảo cái này là dành cho cô."

Mộc Trà mở hộp. Bên trong là một bộ cọ vẽ hoàn toàn mới, loại mà cô đã từng nhắc đến là "tuyệt vời" nhưng quá đắt đỏ để mua. Kèm theo đó là một mảnh giấy note viết tay. Chữ viết của Đình Phong mạnh mẽ và dứt khoát:

Cọ vẽ tốt cần được sử dụng bởi nghệ sĩ xứng đáng. Cô xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất. Đừng quên tự chăm sóc mình. P/S: Ly trà gừng của tôi vẫn còn lạnh. Đ.P.

Hành động này của Đình Phong hoàn toàn vượt qua ranh giới phụ huynh và giáo viên. Đó là một món quà riêng tư, một lời nhắc nhở gợi cảm về cuộc trò chuyện bí mật của họ. Anh đã dùng Thiên Bảo như một cầu nối ngây thơ để gửi đi thông điệp: Anh vẫn ở đây, và anh quan tâm đến cô theo một cách hoàn toàn không chuyên nghiệp.

Mộc Trà đặt hộp cọ xuống, tim cô đập thình thịch. Cô biết anh đang khiêu khích cô, khiến cô mắc nợ anh. Cô có thể trả lại món quà, nhưng điều đó sẽ gây ra sự chú ý không cần thiết từ Thiên Bảo.

Cô nhìn vào những chiếc cọ vẽ tinh xảo, cảm nhận được sự ấm áp từ ý định của Đình Phong. Cô đã cố gắng dựng lên một tấm chắn nghiêm khắc, nhưng Đình Phong, bằng sự tinh tế và chiếm hữu của mình, đã tìm ra một lỗ hổng ngọt ngào và không thể chối từ để len lỏi vào cuộc sống của cô.

Cô lén lút cất hộp cọ đi. Mùi gỗ đàn hương trên tờ giấy note vẫn còn phảng phất, nhắc nhở cô về sự cấm kỵ đang lớn dần một cách không thể kiểm soát.