Mộc Trà đã giữ lời hứa với bản thân: không trả lời tin nhắn riêng tư, và chỉ sử dụng bộ cọ vẽ mới khi ở nhà. Tuy nhiên, sự tác động tâm lý từ Đình Phong vẫn hiện hữu. Món quà đó, cùng với sự xuất hiện lịch sự nhưng đầy ám chỉ của anh, đã khiến cô không thể ngừng nghĩ về anh.
Một buổi chiều cuối thu, khi Mộc Trà vừa tan lớp, bầu trời bỗng chuyển màu đen kịt. Chỉ vài phút sau, một cơn mưa nặng hạt đổ xuống như trút nước. Cô không mang theo ô và phải nán lại cổng trường, cảm thấy bực bội vì sự bất cẩn của mình.
Đúng lúc đó, một chiếc ô đen lớn, được mở ra, che phủ ngay trên đầu cô.
Cô ngước lên. Dạ Đình Phong đứng đó.
"Cô Mộc Trà. Tôi biết cô không thích bị làm phiền, nên lần này, tôi đến không phải với tư cách phụ huynh. Chỉ là... một người hàng xóm tiện đường." Anh nói, nhưng ánh mắt anh không hề mang sự hờ hững của một người hàng xóm.
"Anh Dạ?" Mộc Trà bất ngờ. "Anh đợi ở đây sao?"
"Tôi có cuộc hẹn gần đây," anh nói dối một cách trôi chảy. "Vừa nhìn thấy trời đổ mưa, tôi nghĩ cô sẽ cần cái này."
Đình Phong bước lại gần hơn, che kín cả hai người dưới chiếc ô lớn. Sự gần gũi đột ngột này, cùng với tiếng mưa rơi dữ dội, tạo ra một không gian riêng tư đáng kinh ngạc. Mùi rượu và gỗ đàn hương nay đã được thay thế bằng mùi mưa ẩm ướt và hương nước hoa nam tính tinh tế.
"Mưa lớn quá. Tôi đưa cô về." Anh không hỏi ý kiến, mà là một mệnh lệnh lịch thiệp.
Mộc Trà biết nếu từ chối, cô sẽ phải đợi ít nhất nửa tiếng dưới cơn mưa này. Và có vẻ như, cô muốn đồng ý hơn là muốn từ chối. Cô gật đầu.
Dưới chiếc ô nhỏ hẹp, vai Mộc Trà ép sát vào cánh tay anh. Cô cảm nhận được hơi ấm và sự rắn chắc từ cơ thể anh, sự nguy hiểm và an toàn song hành. Cô cố gắng nghiêng người ra xa, nhưng Đình Phong khẽ xoay người, buộc cô phải dựa vào anh để tránh những giọt nước mưa tạt vào.
Họ bước đi chậm rãi. Tiếng mưa ồn ào khiến họ không thể nói to, buộc họ phải ghé sát vào nhau.
"Hôm nay cô dạy học sinh vẽ gì?" Đình Phong hỏi nhỏ.
"Vẽ ánh sáng và bóng tối," Mộc Trà đáp, giọng cô nhẹ nhàng. "Cách ánh sáng bộc lộ những góc khuất."
"Ánh sáng và bóng tối," Đình Phong lặp lại. Anh cúi đầu xuống, ánh mắt anh nhìn vào khuôn mặt cô đang ửng hồng. "Tôi đã quan sát cô khi cô giảng bài hôm qua. Khi cô tập trung, ánh sáng đó thực sự... rực rỡ."
Lời khen của anh không chỉ là lời khen về vẻ đẹp, mà là về nội tâm của cô, khiến nó trở nên sâu sắc và gợi cảm hơn.
"Cảm ơn anh," cô thì thầm, cảm thấy má mình nóng lên. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, mà nhìn xuống chiếc cúc áo sơ mi trắng đang ướt nhẹ của anh, nơi lộ ra một chút cơ ngực.
"Tôi thấy," Đình Phong tiếp tục, giọng anh trầm xuống, "cô Mộc Trà khi giảng bài và Mộc Trà đang đi dưới ô với tôi... có sự khác biệt lớn. Cô ở đây mềm mại hơn, mong manh hơn."
Sự thăm dò của anh khiến Mộc Trà cảm thấy trần trụi. Cô biết anh đang cố gắng bóc trần lớp vỏ bọc chuyên nghiệp của cô.
"Tôi... tôi chỉ là đang mệt mỏi thôi, anh Dạ," cô lắp bắp.
"Đừng che giấu, Mộc Trà," anh thì thầm, hơi thở anh phả lên tóc cô. "Tôi thích sự mệt mỏi này của cô. Nó là chân thật. Nó cho tôi thấy, cô cũng là một người phụ nữ, không chỉ là một người thầy."
Họ dừng lại trước cổng nhà Mộc Trà. Đình Phong không vội vàng rút ô. Mặc dù họ đã đến nơi, anh vẫn giữ cô lại trong không gian thân mật của chiếc ô đen. Tiếng mưa vẫn rì rào.
"Thiên Bảo rất yêu cô," anh nói, giọng anh đột ngột trở nên nghiêm túc. "Và tôi cũng vậy. Rất quý trọng cô."
Lời nói đó, vừa là sự tuyên bố công khai về sự quan tâm, vừa là sự úp mở đầy nguy hiểm, khiến Mộc Trà bối rối tột độ. Cô không biết nên chấp nhận sự quý trọng đó hay phản ứng lại sự cấm kỵ đằng sau nó.
Đình Phong nhận ra sự hỗn loạn trong mắt cô. Anh nhẹ nhàng nghiêng chiếc ô, để một giọt nước mưa lớn rơi xuống cánh mũi cô. Rồi, anh đưa ngón cái lên, chậm rãi và tinh tế lau đi giọt nước đó.
Cái chạm này, dưới sự che đậy của cơn mưa, là cái chạm thân mật và lãng mạn nhất từ trước đến nay. Mộc Trà cảm thấy toàn bộ cơ thể mình tê dại.
"Cảm ơn anh," cô nói, giọng cô khàn đi vì xúc động.
"Không cần cảm ơn," Đình Phong mỉm cười, một nụ cười chiến thắng. "Chỉ cần... đừng cố gắng tránh mặt tôi nữa. Cô Mộc Trà, tôi nghĩ cô biết, chúng ta đã vượt quá giới hạn của một mối quan hệ bình thường rồi."
Anh gập ô lại, chấm dứt khoảnh khắc riêng tư đó. Chiếc ô đen đã hoàn thành sứ mệnh của mình: đưa họ đến gần nhau hơn, cả về thể xác lẫn cảm xúc. Mộc Trà bước vào nhà, cảm thấy nóng ran và xao động tột độ.
Chiếc ô của định mệnh đã mở ra cánh cửa cho sự cấm kỵ.