Sau cơn mưa hôm đó, Lục Mộc Trà không thể ngủ yên. Cái chạm nhẹ nhàng của Đình Phong trên cánh mũi cô, hơi thở ấm áp của anh dưới chiếc ô đen, tất cả đã thâm nhập vào tâm trí cô, phá hủy hàng rào phòng vệ được xây dựng cẩn thận.
Đêm đó, cô chìm vào một giấc ngủ sâu và mơ hồ.
Trong mơ, cô không còn là cô giáo Mộc Trà nghiêm túc nữa. Cô thấy mình ở trong căn nhà trống lạnh của Đình Phong, nhưng lần này, nó không lạnh nữa. Ngôi nhà được chiếu sáng bởi ánh nến lung linh và những vệt màu rực rỡ.
Đình Phong đứng đó, không mặc áo sơ mi công sở hay áo thun. Anh chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm lụa mỏng, để lộ cơ ngực rắn chắc và những đường nét cơ thể mạnh mẽ. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô với ánh mắt chiếm hữu và khát khao không thể che giấu.
Anh tiến lại gần, bàn tay anh không còn là bàn tay đưa cọ vẽ hay cầm ô nữa, mà là bàn tay thăm dò và âu yếm. Anh chạm vào xương quai xanh của cô, vuốt nhẹ, rồi trượt xuống vai. Mộc Trà cảm thấy một dòng điện kích thích chạy dọc sống lưng.
Trong mơ, cô không còn kháng cự. Cô dựa vào anh, cảm nhận sự an toàn và uy hiếp từ cơ thể anh. Hơi thở anh nóng rực trên cổ cô, và nụ hôn anh không còn là nụ hôn thăm dò. Nó là nụ hôn mãnh liệt, đòi hỏi và khẳng định sự sở hữu. Cô cảm thấy tan chảy, mọi nguyên tắc và đạo đức đều bị cuốn trôi trong sự cuồng nhiệt của anh.
Cô nghe thấy giọng anh thì thầm, không còn là lời nói về Thiên Bảo, mà là những lời nồng cháy và gợi cảm chỉ dành cho cô: "Đừng trốn nữa, Mộc Trà. Cô là của tôi. Cô muốn điều này, tôi biết."
Giấc mơ trở nên sống động và hỗn loạn. Cô cảm thấy sự khát khao bấy lâu bị kìm nén trong cô bùng nổ dữ dội.
Mộc Trà giật mình tỉnh giấc.
Bầu trời ngoài cửa sổ vẫn còn mờ tối. Cô nằm trên giường, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhịp tim đập nhanh và mạnh như vừa chạy marathon. Cảm giác mơ hồ và sự kích thích vẫn còn đọng lại trên da thịt.
Cô bật dậy, cảm thấy tội lỗi và xấu hổ khủng khiếp. Cô đã mơ về phụ huynh của học trò mình, mơ về một mối quan hệ cấm kỵ và đầy dục vọng như vậy.
Cô bước vào phòng tắm, bật vòi nước lạnh. Dưới dòng nước lạnh, cô cố gắng gột rửa sự nhuốm màu của giấc mơ.
Cô là giáo viên. Anh là phụ huynh. Mối quan hệ này là sai.
Mộc Trà lặp lại lời cảnh báo đó trong đầu, nhưng nó không còn hiệu lực nữa. Giấc mơ đã phơi bày khát khao thầm kín nhất của cô. Cô không chỉ sợ Đình Phong, cô còn muốn anh. Cô muốn sự chiếm hữu và sự nóng bỏng mà anh đại diện.
Khi cô bước ra khỏi phòng tắm, điện thoại cô rung lên.
Dạ Đình Phong: Ngủ ngon chứ, Mộc Trà? Hôm nay tôi có hẹn với khách hàng. Lát nữa tôi sẽ đưa Thiên Bảo đến lớp. Cô có thể ra sớm một chút được không? Tôi có chuyện cần nói riêng. Tôi sẽ đợi ở quán cà phê góc đường.
Anh không nhắc đến việc làm phiền, anh chỉ đơn giản là cho rằng cô sẽ đồng ý.
Mộc Trà nhìn vào tin nhắn. Lời mời gọi này, ngay sau giấc mơ cuồng nhiệt đó, như một cú đánh mạnh vào bức tường đạo đức của cô. Anh dường như có một sự kết nối tâm linh nào đó với cô, biết chính xác khi nào nên tấn công.
Cô cảm thấy một sự cáu giận với chính mình và sự bị lôi cuốn không thể cưỡng lại đối với anh. Cô nên nhắn tin từ chối ngay lập tức, nhắc nhở anh về ranh giới.
Nhưng ngón tay cô lại run rẩy. Cô nhớ lại cảm giác tê dại trong vòng tay anh trong mơ.
Sau một hồi đấu tranh dữ dội, cô gõ một dòng tin ngắn, lạnh lùng:
Lục Mộc Trà: 5 phút. Không hơn.
Cô gửi đi, rồi ngay lập tức cảm thấy tội lỗi và hưng phấn một cách kỳ lạ. Cô đã thua cuộc trong trận chiến nội tâm này, và cô biết, sau 5 phút đó, ranh giới giữa họ sẽ bị kéo gần lại thêm một bước nữa, đưa họ đến gần vực thẳm cấm kỵ hơn.
Mộc Trà nhìn mình trong gương. Vẻ ngoài nghiêm túc vẫn còn đó, nhưng trong đôi mắt cô, đã có một ngọn lửa khát khao không thể che giấu. Hiện thực đã bị mơ hồ nuốt chửng.