MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Giữa Hai Người LớnChương 9

Bí Mật Giữa Hai Người Lớn

Chương 9

895 từ · ~5 phút đọc

Mộc Trà đến quán cà phê góc đường đúng 7 giờ sáng. Quán vắng vẻ, chỉ có ánh đèn vàng ấm áp và mùi cà phê rang xay thoang thoảng. Đình Phong đã ngồi sẵn ở một góc khuất, áo khoác vest sẫm màu đặt trên lưng ghế, trông lịch lãm và điềm tĩnh như thể anh chưa bao giờ gửi những tin nhắn gợi cảm hay xuất hiện trong cơn say.

"Cô Mộc Trà. Cảm ơn cô đã dành thời gian," anh nói, đứng dậy kéo ghế cho cô. Hành động lịch thiệp đó càng làm cho sự giả tạo và cấm kỵ giữa họ thêm phần trớ trêu.

"Anh Dạ, tôi chỉ có năm phút. Vui lòng nói nhanh," Mộc Trà đáp, giọng cô cứng rắn và lạnh lùng, một phản ứng phòng vệ cho sự hỗn loạn sau giấc mơ đêm qua.

Đình Phong gọi cho cô một ly trà hoa cúc nóng. Anh ngồi xuống, không nói về Thiên Bảo.

"Tôi thấy cô vẫn giữ vẻ nghiêm khắc đó. Dù tối qua cô đã hứa với tôi chỉ năm phút." Anh nhìn vào mắt cô, ánh mắt thăm dò và ám ảnh.

Mộc Trà cảm thấy áp lực từ ánh mắt anh. Cô cầm ly trà, sự ấm áp lan vào lòng bàn tay. "Anh Dạ, chúng ta đang ở nơi công cộng. Tôi hy vọng anh không quên lý do chúng ta nên giữ khoảng cách."

"Tôi chưa bao giờ quên," Đình Phong khẳng định. "Nhưng cô biết đấy, càng cố gắng ép buộc điều gì, nó lại càng bùng nổ mạnh mẽ. Cô Mộc Trà, cô đã nghĩ gì về những gì tôi nói dưới mưa hôm trước?"

Anh trực tiếp đặt câu hỏi, không để cho cô có cơ hội lảng tránh.

"Đó là những lời không phù hợp, anh Dạ. Tôi là giáo viên của con trai anh. Mối quan hệ của chúng ta chỉ nên xoay quanh Thiên Bảo."

Đình Phong khẽ cười, nụ cười châm chọc nhưng cuốn hút. "Cô vẫn lặp lại câu nói đó. Cô đang cố thuyết phục tôi, hay đang cố thuyết phục chính mình? Cô Mộc Trà, cô có biết rằng khi cô cố gắng tỏ ra lạnh lùng, đôi mắt cô lại nóng bỏng và khát khao đến mức nào không?"

Anh nghiêng người qua bàn, khoảng cách giữa họ giảm xuống nguy hiểm. Mộc Trà cảm nhận rõ ràng mùi cà phê và hương nước hoa nam tính của anh.

"Đừng nói những lời như vậy. Nó không chuyên nghiệp," Mộc Trà thì thầm, cố gắng giữ giọng.

"Chuyên nghiệp?" Đình Phong nâng một bên lông mày. "Cô nghĩ sao về tôi? Không phải với tư cách là phụ huynh. Mà là một người đàn ông. Một người đàn ông có thể cho cô sự an ủi, sự nồng nhiệt, những thứ mà cô đang kìm nén quá lâu trong cuộc sống chỉ có tranh vẽ và giáo án của mình."

Mộc Trà cảm thấy choáng váng và tức giận. Anh đã nhìn thấu sự cô đơn và khát khao của cô. Cô cảm thấy anh đang xâm phạm vào những góc khuất riêng tư nhất của cô.

"Tôi... tôi không có ý kiến gì về anh, ngoài việc anh là cha của học trò tôi."

"Nói dối," Đình Phong cắt ngang, giọng anh trầm hơn và quyết liệt hơn. "Đêm qua cô mơ thấy gì, Mộc Trà? Tôi tin chắc rằng nó không phải là về các loại cọ vẽ mới."

Lời nói này như một cú đánh mạnh vào bức tường cuối cùng của Mộc Trà. Cô hoảng loạn vì anh đã đoán đúng, vì anh dường như có thể đọc được suy nghĩ dục vọng nhất của cô.

Cô đứng bật dậy, chiếc ghế va vào bàn tạo ra tiếng động mạnh. "Đủ rồi, anh Dạ! Anh đang đi quá giới hạn. Tôi phải đi."

Đình Phong cũng đứng lên, nhưng anh không di chuyển. Anh đứng yên đó, nhìn thẳng vào cô với ánh mắt buộc tội và thương hại.

"Cô Mộc Trà, cô có thể bỏ đi, nhưng cô không thể bỏ lại cảm xúc của mình. Chúng ta đều biết điều này là sai, nhưng cô có thể chối bỏ được sự hấp dẫn đang thiêu đốt cả hai chúng ta không? Nhìn tôi đi," anh nói, giọng anh trở nên dịu dàng nhưng đe dọa. "Cô có dám nói với tôi rằng, cô không muốn tôi?"

Mộc Trà quay lại. Cô nhìn vào đôi mắt anh, nơi chứa đựng sự thấu hiểu và khát khao cô không thể từ chối. Hơi thở cô trở nên gấp gáp, cơ thể cô run rẩy vì sự giằng xé giữa sự tội lỗi và niềm đam mê.

Cô mở miệng, muốn nói lời từ chối, muốn nói rằng điều này là sai, nhưng tất cả những gì thoát ra lại là một sự im lặng yếu ớt, và một cái lắc đầu nhẹ tênh như muốn nói: Không, tôi không thể chối bỏ.

Cô không dám đối diện với anh thêm một giây nào nữa. Mộc Trà quay lưng, vội vàng rời khỏi quán cà phê, để lại Đình Phong đứng đó, độc chiếm sự chiến thắng.

Cô chạy nhanh đến trường, cảm thấy tội lỗi ngập tràn nhưng cũng hưng phấn đến tột độ. Cô đã không nói ra lời thú nhận, nhưng sự im lặng của cô đã là một lời đồng ý cấm kỵ.