MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Giữa Hai Người LớnChương 10

Bí Mật Giữa Hai Người Lớn

Chương 10

915 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi sáng hỗn loạn tại quán cà phê, Mộc Trà đã cắt đứt hoàn toàn mọi liên lạc với Đình Phong. Cô dành cả ngày vùi đầu vào công việc, cố gắng dùng sự bận rộn để che đậy sự thua cuộc của mình. Cô biết, sự im lặng của cô đã là câu trả lời anh muốn.

Tối thứ Tư, Mộc Trà buộc phải tham dự buổi khai mạc triển lãm nghệ thuật đương đại của một đồng nghiệp cũ. Cô mặc một chiếc váy đen đơn giản, khoác ngoài là áo trench coat, muốn hòa mình vào đám đông để tránh sự chú ý. Cô hy vọng không phải gặp bất kỳ ai quen thuộc.

Khi đang đứng trước một tác phẩm điêu khắc trừu tượng, Mộc Trà cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua vai. Cô quay lại.

Đình Phong đứng cách cô chưa đầy năm bước, cùng một nhóm các kiến trúc sư và đối tác. Anh mặc vest đen lịch lãm, trông cực kỳ nổi bật giữa đám đông nghệ sĩ phóng khoáng. Ánh mắt anh không hề tập trung vào tác phẩm nghệ thuật, mà khóa chặt vào Mộc Trà.

Sự xuất hiện bất ngờ này khiến Mộc Trà cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô biết, anh đã nhìn thấy cô.

Cô cố gắng quay mặt đi, tập trung vào tác phẩm điêu khắc. Nhưng cô cảm nhận được sự sống còn trong ánh mắt anh.

Một lát sau, Đình Phong nhẹ nhàng tách khỏi nhóm của mình, tiến về phía cô. Anh không vồ vập, mà bước đi từ tốn, quyết đoán, như một con thú săn mồi đang tiếp cận mục tiêu.

"Cô Mộc Trà," anh nói, giọng anh trầm và nhẹ, chỉ đủ để lọt vào tai cô giữa tiếng xì xào của phòng trưng bày.

"Anh Dạ," cô đáp lại, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất. "Trùng hợp quá. Tôi không nghĩ anh hứng thú với nghệ thuật đương đại."

"Tôi hứng thú với mọi thứ đẹp và phức tạp," anh nói, ánh mắt anh lướt qua tác phẩm điêu khắc, rồi quay lại nhìn cô. "Giống như bức tranh này, và... người phụ nữ đang đứng trước nó."

Anh đứng sát bên cô. Không gian triển lãm rộng lớn, nhưng nơi họ đứng lại trở nên chật hẹp và thân mật một cách nguy hiểm. Mộc Trà cảm nhận được hơi ấm cơ thể anh, sự uy hiếp tĩnh lặng đó.

"Anh có khỏe không?" Anh hỏi, giọng anh dịu dàng một cách đáng ngờ.

"Rất tốt. Công việc bận rộn," cô trả lời, không muốn tiết lộ sự hỗn loạn sau giấc mơ và buổi sáng ở quán cà phê.

Đình Phong nghiêng người xuống một chút. "Tôi rất nhớ sự im lặng của cô. Hôm qua, cô đã cho tôi câu trả lời. Cô đã không phủ nhận."

"Tôi chỉ đang bận rộn, anh Dạ. Anh hiểu nhầm rồi," Mộc Trà phản bác yếu ớt.

"Không, tôi không hiểu nhầm. Khi một người phụ nữ im lặng trước một lời thú nhận, đó là một sự kích thích không lời." Anh đưa tay lên, không chạm vào cô, nhưng bàn tay anh đặt ngay cạnh eo cô, trên mép áo trench coat. Sự gần gũi đó khiến cô cảm thấy như bị thiêu đốt.

"Hơn nữa," anh tiếp tục thì thầm, "tôi thấy rõ sự đấu tranh trong mắt cô. Cô đang đấu tranh với khát khao của mình. Điều đó khiến cô gợi cảm hơn cả những tác phẩm nghệ thuật ở đây."

Mộc Trà cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Anh đã xâm phạm cô giữa chốn đông người, dùng những lời lẽ thân mật nhất. Cô biết mình nên lùi lại, nhưng cơ thể cô lại căng cứng vì sự hấp dẫn không thể chối từ.

"Anh Dạ, tôi nghĩ anh nên trở lại với đối tác của mình," cô nói khẽ, cố gắng lấy lại sự kiểm soát.

"Và cô nên ở lại với tôi," anh nói, giọng anh đầy quyền lực và sở hữu. "Cô không thấy sao? Chúng ta không thuộc về đám đông này. Chúng ta thuộc về nhau, trong một góc khuất nào đó, nơi không ai có thể phán xét."

Anh hơi cúi đầu xuống, ánh mắt anh sâu thẳm và ám ảnh. Mộc Trà cảm thấy như anh đang chuẩn bị thực hiện một hành động táo bạo ngay tại đây, ngay giữa buổi triển lãm. Cô cảm thấy kích thích và sợ hãi trước sự liều lĩnh đó.

"Đình Phong..." cô khẽ gọi tên anh, lần đầu tiên trong môi trường công cộng.

Nghe thấy tên mình, Đình Phong nheo mắt lại, sự chiến thắng hiện rõ trong đôi mắt anh. Anh biết, cô đã hoàn toàn đầu hàng trước sự cấm kỵ.

"Gọi tên tôi lần nữa đi, Mộc Trà. Và cho tôi thấy, đêm nay, cô có đủ sự can đảm để đối diện với những gì cô thực sự muốn."

Anh lùi lại một bước, nụ cười cuốn hút và nguy hiểm. Anh đã đặt câu hỏi, và giờ đây, anh trao lại quyền quyết định cho cô.

Mộc Trà đứng đó, hơi thở gấp gáp. Xung quanh cô là những tiếng trò chuyện, nhưng tất cả đều trở nên xa vời. Cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập và lời thách thức đầy dục vọng của Đình Phong. Đêm muộn và ánh mắt của anh đã dìm cô vào một thế giới chỉ có khát khao và cấm kỵ.