MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Sau Vách NgănChương 1

Bí Mật Sau Vách Ngăn

Chương 1

1,319 từ · ~7 phút đọc

Khu chung cư cũ nát nằm sâu trong con hẻm nhỏ của thành phố giống như một sinh vật già nua đang thở dốc. Những mảng tường bong tróc, ẩm mốc và mùi của bụi bặm luôn bủa vây lấy khứu giác. Nhưng đối với Phan, đây là thiên đường. Một thiên đường của sự tĩnh lặng và những bóng ma.

Phan là một gã họa sĩ sống bằng việc bán linh hồn cho những bức tranh không màu sắc. Anh không thích ánh sáng mặt trời; nó quá rực rỡ và phô trương. Anh thích cái thứ ánh sáng lờ mờ của bóng đèn dây tóc sắp cháy, thứ ánh sáng làm cho mọi vật đổ bóng dài trên sàn nhà, uốn lượn như những con rắn.

Và rồi, căn phòng 402 – căn phòng sát vách anh – có chủ mới.

Bức tường ngăn cách giữa 401 và 402 mỏng đến mức nực cười. Nó không phải là một ranh giới, nó là một lời mời gọi. Phan có thể nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ, tiếng lạch cạch của đế giày cao gót trên sàn gỗ, và cả tiếng thở dài mệt mỏi của người phụ nữ vừa dọn đến.

"Diệp..." anh thầm thì cái tên ấy khi vô tình nhìn thấy nhãn tên dán trên thùng carton để ngoài hành lang. Một cái tên nhẹ nhàng nhưng đầy sức gợi.

Tối hôm ấy, lần đầu tiên âm thanh ấy vang lên.

Đó không phải là một bản nhạc hoàn chỉnh. Diệp bắt đầu bằng những nốt đơn lẻ, ngập ngừng. Tiếng piano vọng qua bức tường mỏng, len lỏi vào phòng Phan, quấn lấy cổ chân anh khi anh đang ngồi trước tấm toan trắng.

Đô – Rê – Mi... Một nhịp nghỉ dài. Rồi một nốt La lạc điệu, chói gắt.

Phan dừng cọ. Anh có thể cảm nhận được sự bực bội của cô ở bên kia bức tường. Có tiếng nắp đàn bị đóng sầm lại, tiếng ghế gỗ bị kéo lê trên sàn. Và rồi, một sự im lặng chết người.

Phan đứng dậy, chậm rãi bước về phía bức tường. Anh áp tai vào lớp vôi vữa lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Ở phía bên kia, Diệp đang làm gì?

Anh nghe thấy tiếng vải sột soạt. Có lẽ cô đang cởi bỏ bộ đồ công sở gò bó. Tiếng dây kéo khóa kim loại trượt dài dọc sống lưng – anh hình dung ra những đốt sống mỏng manh của cô đang dần lộ ra dưới ánh đèn vàng nhạt. Một cảm giác nóng rực chạy dọc sống lưng Phan. Sự riêng tư này thật nực cười, nhưng nó cũng thật kích thích. Cô không biết có một kẻ đang theo dõi cô bằng thính giác, đang lột trần cô bằng sự tưởng tượng.

"Hôm nay lại sai nhịp rồi..." Giọng cô vang lên, khàn khàn và vụn vỡ.

Tiếng nói ấy nhỏ đến mức chỉ như một làn gió, nhưng trong căn phòng trống rỗng của Phan, nó vang dội như một lời tự sự tội lỗi. Anh hít một hơi thật sâu, như thể có thể ngửi thấy mùi hương nước hoa oải hương trộn lẫn với mùi mồ hôi nhạt nhòa của cô qua những khe nứt trên tường.

Dục vọng là một thứ chất lỏng sệt, nó bắt đầu chảy tràn khi người ta nhận ra mình đang nắm giữ bí mật của người khác.

Phan quay lại bàn làm việc, nhưng không vẽ chân dung. Anh bắt đầu phác thảo những đường cong. Anh vẽ một bờ vai gầy, một cái cổ cao với những sợi tóc tơ còn vương lại. Mỗi khi nghe thấy một âm thanh bên kia – tiếng nước chảy trong phòng tắm, tiếng thở dốc khi cô tập thể dục, hay tiếng rên rỉ khẽ khi cô tự xoa bóp đôi bàn chân đau nhức – nét cọ của Phan lại trở nên dữ dội hơn, đen tối hơn.

Anh bắt đầu bị ám ảnh bởi những âm thanh sinh hoạt của cô. Anh biết cô thường tắm vào lúc 11 giờ đêm. Anh biết cô có thói quen vừa đánh răng vừa đi lại trong phòng. Anh biết cả những lúc cô cô đơn nhất, khi tiếng Piano không còn vang lên nữa mà thay vào đó là tiếng bật lửa và mùi thuốc lá thoang thoảng bay qua khe cửa sổ thông nhau.

Có một sự kết nối tà ác đang hình thành. Phan cảm thấy mình như một con nhện đang dệt mạng, và Diệp là con mồi vô tội đang tự nguyện nộp mạng vào chiếc lưới âm thanh.

Đêm thứ bảy của tuần đầu tiên.

Trời mưa tầm tã. Tiếng mưa đập vào cửa kính hòa cùng tiếng dương cầm. Diệp đang chơi một bản Nocturne của Chopin, nhưng nó không êm đềm. Cô chơi nhanh, dồn dập, như thể đang chạy trốn khỏi một điều gì đó.

Phan ngồi trên sàn nhà, sát cạnh bức tường. Tay anh chạm vào lớp giấy dán tường đã ố vàng. Anh cảm nhận được độ rung của những dây đàn piano truyền qua gỗ, truyền qua gạch, và thấm vào da thịt anh.

Bản nhạc đạt đến cao trào, rồi đột ngột đứt quãng bởi một tiếng nấc.

Diệp không chơi nữa. Cô bắt đầu khóc. Tiếng khóc của cô không to, nó âm ỉ, nghẹn ngào như tiếng một con thú nhỏ bị thương. Phan thấy tim mình thắt lại, một cảm giác khoái cảm pha lẫn tội lỗi dâng trào. Anh muốn phá nát bức tường này, muốn lao sang đó, muốn dùng đôi bàn tay thô ráp đầy màu vẽ của mình để bịt miệng cô lại, hoặc để ôm lấy cô cho đến khi cô không còn thở được nữa.

Anh lấy một cây than chì, bắt đầu vạch mạnh lên toan vẽ. Những đường nét hỗn loạn, gai góc. Anh không vẽ cô nữa, anh vẽ "nỗi đau" của cô. Một hình hài méo mó nhưng đầy quyến rũ, một sự tàn héo đẹp đẽ.

"Cố lên, chỉ là một thành phố mới thôi mà..." Diệp lẩm bẩm trong tiếng nấc.

Phan cười thầm trong bóng tối. Không, Diệp ạ. Đây không chỉ là một thành phố mới. Đây là một lồng giam. Và tôi chính là kẻ cai ngục đang quan sát cô từ bóng tối.

Anh đứng dậy, di chuyển đến gần cửa ra vào. Anh biết chỉ vài phút nữa, cô sẽ ra ngoài hành lang để đổ rác hoặc lấy nước. Phan hé mở cửa phòng mình một chút, chỉ đủ để một tia sáng mỏng manh lọt ra ngoài.

Đúng như dự đoán, cửa phòng 402 mở ra.

Diệp bước ra ngoài. Cô mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu ngọc trai, mái tóc dài xõa xượi che khuất nửa khuôn mặt. Ánh đèn hành lang mờ ảo hắt lên làn da trắng sứ của cô, làm hiện rõ những đường cong ẩn hiện dưới lớp vải mỏng manh. Cô không hề hay biết, chỉ cách đó vài mét, trong bóng tối của phòng 401, có một đôi mắt đang rực cháy, đang nuốt chửng lấy từng chuyển động của cô.

Cô đứng lại trước cửa phòng anh một giây, dường như cảm nhận được có gì đó không ổn. Diệp hơi nghiêng đầu, đôi mắt đẫm nước nhìn về phía khe cửa của Phan.

Phan nín thở. Trái tim anh đập mạnh đến mức anh sợ cô sẽ nghe thấy nó qua lớp không khí. Sự kích thích lúc này đạt đến đỉnh điểm – ranh giới giữa việc bị phát hiện và việc tiếp tục là một kẻ ẩn danh mong manh như một sợi tóc.

Diệp khẽ rùng mình, cô kéo lại vạt áo ngủ rồi nhanh chóng quay vào phòng, đóng sầm cửa lại.

Trong phòng 401, Phan đổ gục xuống ghế, mồ hôi ướt đẫm trán. Anh cầm cây cọ lên, nhúng vào màu đỏ thẫm như máu.