Phan sống trong một thế giới mà ánh sáng chỉ là kẻ thù. Đối với anh, bóng tối không phải là sự thiếu vắng của tầm nhìn, mà là một tấm toan khổng lồ nơi những cảm xúc chân thực nhất được phơi bày. Trong căn phòng 401, những bức rèm nhung đen luôn được kéo kín, ngăn cách anh với sự xô bồ của thế giới bên ngoài. Ở đó, anh không cần nhìn bằng mắt, anh nhìn bằng tai.
Thói quen lắng nghe của Phan không bắt đầu từ khi Diệp chuyển đến, nhưng nó chỉ thực sự trở thành một cơn nghiện kể từ khi tiếng piano của cô vang lên.
1. Nghệ thuật từ những rung động
Mỗi sáng, khi thành phố bắt đầu cựa mình trong tiếng còi xe, Phan mới bắt đầu đặt mình xuống giường. Nhưng anh không ngủ ngay. Anh nằm đó, áp tai xuống sàn nhà gỗ hoặc sát vào bức tường ngăn với phòng 402, chờ đợi.
Anh chờ đợi tiếng báo thức vang lên từ phía bên kia. Đó là một giai điệu cổ điển nhẹ nhàng, nhưng đối với Phan, nó là tín hiệu bắt đầu của một buổi trình diễn thầm lặng. Qua bức tường, anh nghe thấy tiếng Diệp vươn vai, tiếng drap giường sột soạt, và tiếng bước chân trần ngái ngủ của cô chạm xuống sàn.
Phan có thể phân biệt được sự khác biệt giữa tiếng bước chân khi cô vui (nhẹ nhàng, nhịp nhàng) và khi cô lo âu (dồn dập, gót chân nện mạnh hơn). Anh bắt đầu đồng hóa cuộc sống của mình với cô. Cô uống nước, anh cũng thấy khát. Cô thở dài, lồng ngực anh cũng thắt lại.
Trong studio của mình, Phan có một góc riêng chỉ dành cho Diệp. Đó không phải là những bức tranh hoàn chỉnh, mà là những mảnh ký ức âm thanh được chuyển hóa thành màu sắc. Có những vết mực đen đặc trưng cho tiếng đóng cửa dứt khoát của cô mỗi khi vội vã đi làm, và có những vệt màu tím thẫm tượng trưng cho những bản nhạc buồn cô chơi vào lúc hoàng hôn.
2. Kẻ đánh cắp sự riêng tư
Sự kích thích của Phan nằm ở chỗ: anh nắm giữ những khoảnh khắc mà Diệp tưởng rằng chỉ thuộc về riêng cô.
Có một lần, Diệp bị cảm. Phan ngồi bất động suốt ba tiếng đồng hồ chỉ để nghe tiếng cô ho khan và tiếng nước rót vào ly. Anh cảm nhận được sự yếu đuối của cô qua từng hơi thở nặng nề. Lúc đó, một ham muốn đen tối trỗi dậy: anh muốn bước sang, bóp nghẹt lấy cái cổ họng đang đau đớn ấy, hoặc là vuốt ve nó cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ. Dục vọng và sự thấu cảm trong anh luôn song hành, tạo nên một thứ hỗn hợp nồng nặc và nguy hiểm.
Anh bắt đầu ghi chép. Không phải bằng chữ viết, mà bằng những nét phác thảo nhanh trên rìa của các bức tranh lớn.
10:15 PM: Cô ấy đang tắm. Tiếng nước chảy át đi tiếng hát nhỏ. Cô ấy đang hát bản nhạc của ngày hôm qua.
11:45 PM: Tiếng bật lửa. Cô ấy lại hút thuốc. Một hơi, hai hơi... Sự im lặng kéo dài.
Phan trở thành một kẻ đánh cắp. Anh đánh cắp âm thanh, đánh cắp hơi thở, và đánh cắp cả những bí mật thầm kín nhất mà cô không bao giờ chia sẻ với ai. Đối với anh, Diệp không phải là một con người bằng xương bằng thịt, cô là một tác phẩm nghệ thuật sống động mà anh là khán giả duy nhất, trung thành nhất và cũng đáng sợ nhất.
3. Sự hiện diện của "Bóng ma"
Để thỏa mãn cơn khát, Phan bắt đầu thực hiện những hành động nhỏ để xác nhận sự tồn tại của mình trong thế giới của cô, dù cô không hề hay biết.
Có những đêm, khi Diệp đang chơi đàn, Phan sẽ dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào bức tường theo đúng nhịp điệu của cô. Chỉ một cái chạm rất khẽ, như một tiếng mọt nghiến gỗ. Bên kia bức tường, Diệp khựng lại. Phan nín thở, môi nở một nụ cười thỏa mãn. Anh biết cô đang nghi ngờ, anh biết cô đang cảm thấy một sự hiện diện lạ lùng.
Nỗi sợ hãi của cô là liều thuốc kích thích đối với anh. Khi cô chơi nhạc nhanh hơn để lấp liếm sự bất an, Phan lại càng cảm thấy mình quyền lực. Anh giống như một vị thần bóng tối, điều khiển cảm xúc của cô thông qua những rung động siêu mỏng của bức tường vách.
Một buổi chiều, Phan quyết định mạo hiểm. Khi nghe thấy tiếng Diệp chuẩn bị ra ngoài, anh nhanh chóng bước ra hành lang, giả vờ như đang kiểm tra hộp thư.
Lần đầu tiên, anh nhìn thấy cô ở cự ly gần.
Diệp mặc một chiếc váy hoa nhí đơn giản, gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi với quầng thâm nhạt dưới mắt. Cô nhìn anh, khẽ gật đầu chào theo phép lịch sự của những người hàng xóm xa lạ. Phan không đáp lại, anh chỉ nhìn trân trân vào đôi bàn tay của cô – đôi bàn tay đã tạo ra những âm thanh mà anh tôn thờ. Chúng gầy guộc, với những ngón tay dài và các khớp xương lộ rõ.
Trong đầu Phan vang lên tiếng đàn của cô. Anh muốn cầm lấy đôi tay đó, đưa lên môi và nếm thử vị của những phím đàn. Diệp dường như cảm thấy sự bất thường trong ánh mắt của gã họa sĩ kỳ quặc phòng bên, cô vội vã tránh đi, tiếng giày cao gót lạch cạch nhanh dần rồi mất hút sau góc cầu thang.
Phan đứng lại trong hành lang vắng, hít lấy mùi hương còn sót lại của cô – một chút mùi xà phòng rẻ tiền và mùi gỗ cũ.
Anh quay trở vào phòng, khóa chặt cửa. Anh không bật đèn. Anh tiến thẳng đến bức tranh đang vẽ dở. Dưới ánh sáng mờ ảo từ khe cửa sổ, anh cầm bay pha màu, trộn một chút sắc đỏ thẫm vào đống màu đen kịt.
"Chào mừng cô đến với thế giới của tôi, Diệp," anh thì thầm, giọng nói tan biến vào lớp vôi vữa của bức tường.
Đêm đó, Phan không nghe thấy tiếng piano. Anh nghe thấy tiếng tim mình đập, hòa nhịp cùng tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo thành một bản giao hưởng của sự ám ảnh. Anh biết, trò chơi này chỉ mới bắt đầu, và bức tường kia sẽ sớm trở thành rào cản quá nhỏ bé cho sự khao khát đang lớn dần trong anh.