MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Sau Vách NgănChương 15

Bí Mật Sau Vách Ngăn

Chương 15

767 từ · ~4 phút đọc

Trận bão mùa hạ ập đến thành phố với sức mạnh của một kẻ điên cuồng muốn san phẳng mọi thứ. Khu chung cư cũ kỹ vốn đã rệu rã nay rúng động dưới những đợt gió rít gào qua khe cửa. Sấm sét rạch nát bầu trời xám xịt, ánh chớp trắng dã thỉnh thoảng soi rõ những vết nứt dài trên trần nhà phòng 402.

Diệp ngồi co rốm trên chiếc sofa cũ, đôi mắt trống rỗng nhìn những dòng nước mưa bắt đầu rỉ ra từ kẽ tường. Căn phòng lạnh ngắt. Hệ thống điện của khu nhà bị cắt để đảm bảo an toàn, nhấn chìm mọi thứ vào một bóng đêm đặc quánh. Nỗi cô đơn trong những ngày mưa bão luôn có vị mặn của nước mắt và vị đắng của sự bỏ rơi.

Và rồi, sự cố xảy ra.

Bức tường vách ngăn—nơi duy nhất Diệp cảm thấy sự kết nối với Phan—bắt đầu thấm nước trầm trọng. Lớp vôi vữa lâu ngày bị ẩm mục bỗng chốc bở ra, từng mảng giấy dán tường bong tróc cuộn lại như lớp da chết. Nước mưa từ hệ thống ống dẫn bị vỡ phía trên tràn xuống, tạo thành một dòng chảy xám xịt ngay chính giữa bức tường.

"Không... không được..." Diệp thảng thốt.

Cô lao đến, dùng đôi bàn tay gầy gộc cố gắng lau đi dòng nước, như thể đang muốn bảo vệ linh hồn của mình nằm sau lớp gạch đó. Nhưng nước mỗi lúc một mạnh, nó cuốn theo cả những mảng vôi trắng, để lộ ra những viên gạch đỏ quạch và mục nát. Sự ngăn cách giữa 401 và 402 lúc này trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết.

Bên kia tường, Phan cũng đang trong trạng thái hoảng loạn tương tự. Nước tràn sang phòng anh, đe dọa những bức tranh anh dày công vẽ về cô. Phan điên cuồng di dời những giá vẽ vào góc khô ráo, nhưng đôi tai anh lại dán chặt vào những tiếng động bên cạnh. Anh nghe thấy tiếng Diệp khóc nghẹn, tiếng cô va đập vào tường trong cơn tuyệt vọng.

"Diệp! Tránh xa bức tường ra!" Phan hét lên.

Đó là lần đầu tiên anh gọi tên cô, lần đầu tiên giọng nói của anh xuyên thấu qua vách đá một cách trực diện. Giọng anh trầm khàn, vang dội như một nhát búa đóng vào tâm trí Diệp.

Diệp khựng lại, đôi tay sũng nước áp chặt vào mảng tường đang rung lên bần bật. "Nó sắp sập rồi... căn phòng của tôi... nó đang tan biến..."

Một tiếng Rắc khô khốc vang lên. Một mảng vữa lớn rụng xuống, để lộ ra một lỗ hổng hẹp nhưng đủ để ánh sáng từ chiếc đèn pin của Phan xuyên thấu sang. Qua cái khe nứt định mệnh đó, lần đầu tiên họ nhìn thấy nhau mà không cần qua trí tưởng tượng.

Trong ánh sáng nhạt nhòa của đèn pin và ánh chớp rạch trời, Diệp thấy gương mặt Phan. Anh không đáng sợ như cô tưởng. Gương mặt anh góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm và một sự khao khát đến điên dại. Còn Phan, anh thấy Diệp trong trạng thái tồi tệ nhất: ướt sũng, run rẩy và đầy thương tổn.

Sợ hãi và cô đơn đạt đến đỉnh điểm đã đánh bại mọi quy tắc đạo đức. Diệp áp bàn tay mình vào lỗ hổng, và Phan, không chút do dự, đã đưa bàn tay mình ra.

Lần đầu tiên, da thịt họ chạm nhau.

Bàn tay Phan thô ráp, lấm lem màu vẽ nhưng ấm áp một cách kỳ lạ. Bàn tay Diệp lạnh toát, nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc sống lưng cả hai, thiêu cháy mọi sự e dè còn sót lại. Qua cái lỗ hổng nhỏ bé của bức tường đang sụp đổ, họ nắm lấy nhau như hai kẻ sắp chết đuối tìm thấy phao cứu sinh.

"Đừng sợ," Phan nói, giọng anh sát gần đến mức Diệp cảm nhận được hơi thở của anh qua kẽ hở. "Tôi ở đây rồi."

Giữa tiếng sấm rền và tiếng mưa xối xả, hai kẻ hàng xóm đứng đó, tay trong tay qua một bức tường đổ nát. Nỗi cô đơn đỉnh điểm đã bị phá vỡ bởi một tiếp xúc vật lý trần trụi. Bức tường vốn là sợi dây liên kết vô hình, giờ đây đã thực sự tan vỡ để nhường chỗ cho một thực tại tàn khốc nhưng đầy mãnh liệt.