Kể từ sau những món quà ẩn danh, căn phòng 402 đối với Diệp không còn là một cái lồng giam cô độc, mà đã trở thành một đài quan sát. Sự tò mò là một loại virus, nó xâm nhập vào trí não cô, gặm nhấm sự phòng thủ và biến người giáo viên piano vốn dĩ khép kín thành một kẻ rình rập đầy khao khát.
Cô bắt đầu chú ý đến những chi tiết nhỏ nhất. Diệp nhận ra rằng Phan hầu như không bao giờ ra khỏi phòng vào ban ngày. Tiếng bước chân của anh thường vang lên vào khoảng bốn giờ chiều—thời điểm anh đi đổ rác hoặc lấy những kiện hàng họa phẩm giao tận cửa. Cô bắt đầu điều chỉnh thói quen của mình, giả vờ như vô tình đi ngang qua hành lang đúng lúc đó, nhưng Phan luôn nhanh hơn. Anh giống như một bóng ma, chỉ để lại mùi thuốc lá thoang thoảng và tiếng đóng cửa khô khốc mỗi khi cô vừa kịp ló đầu ra khỏi phòng.
Sự tò mò của Diệp không chỉ dừng lại ở việc nhìn mặt. Cô muốn biết thế giới bên trong căn phòng 401 chứa đựng điều gì. Một đêm nọ, khi sự tĩnh lặng của khu chung cư đạt đến mức tuyệt đối, Diệp quỳ xuống sàn nhà, áp mắt vào một lỗ hổng nhỏ nơi đường ống nước thông giữa hai căn phòng đã cũ kỹ và sứt mẻ.
Tim cô đập liên hồi trong lồng ngực. Qua cái khe hẹp chỉ bằng một ngón tay, cô không nhìn thấy toàn bộ căn phòng, nhưng cô thấy ánh sáng. Thứ ánh sáng màu vàng dây tóc cũ kỹ, nóng bỏng và ngột ngạt. Cô thấy những giá vẽ sừng sững như những gã khổng lồ trong bóng tối. Và rồi, cô thấy anh.
Phan đang đứng đó, lưng quay về phía cô. Anh không mặc áo, để lộ tấm lưng gầy gò với những đốt sống nhô cao và làn da tái nhợt vì thiếu nắng. Anh đang cầm một bảng màu, đôi tay chuyển động một cách điên cuồng và mê đắm trên một tấm toan mà cô không thể nhìn thấy nội dung. Diệp nín thở. Đây là người đàn ông đã pha trà gừng cho cô? Đây là gã họa sĩ đã chứng kiến cô sụp đổ?
Cô quan sát cách anh dừng lại, cách anh nghiêng đầu lắng nghe—như thể anh có thể cảm nhận được ánh mắt của cô đang xuyên qua lỗ hổng. Diệp giật mình lùi lại, lưng tựa vào giường, hơi thở dồn dập. Cô cảm thấy tội lỗi, nhưng sự kích thích lại mạnh mẽ hơn. Anh ta không chỉ là một người hàng xóm; anh ta là một nghệ sĩ đang kiến tạo thế giới từ chính những âm thanh của cô.
Ngày hôm sau, Diệp quyết định thực hiện một hành động chủ động hơn. Cô viết một mẩu giấy nhỏ, nét chữ nắn nót hơn mọi khi: "Trà gừng rất ngon. Hoa hướng dương cũng rất đẹp. Tôi có thể mời anh một tách cà phê không?"
Cô đặt mẩu giấy dưới khe cửa phòng 401 rồi vội vã chạy về phòng mình, tim đập loạn xạ. Cô đứng sau cánh cửa, áp tai lắng nghe. Năm phút. Mười phút. Rồi cô nghe thấy tiếng sột soạt của giấy. Anh đã nhận nó.
Nhưng đáp lại không phải là một tiếng gõ cửa hay một lời đồng ý.
Mười lăm phút sau, một mảnh giấy khác được đẩy qua khe cửa của cô. Diệp vội vã nhặt lên. Chỉ có một hình vẽ phác thảo đơn giản: Một đôi môi bị một dải băng đen che kín, và bên dưới là dòng chữ:
"Cà phê sẽ làm cô thức giấc. Hãy cứ ngủ ngon trong âm nhạc của mình. Tôi thích nghe cô chơi đàn hơn là nghe cô nói."
Diệp siết chặt mảnh giấy, cảm thấy một sự hụt hẫng trộn lẫn với sự thèm khát kỳ lạ. Anh ta từ chối sự hiện diện trực tiếp, nhưng lại thừa nhận sự hiện diện qua âm thanh. Anh ta muốn giữ cô trong một không gian ảo ảnh, nơi họ chỉ có thể giao tiếp qua những rung động và những bức tường. Sự từ chối này không khiến Diệp nản lòng; trái lại, nó càng làm sâu sắc thêm sự ám ảnh của cô về người đàn ông phòng 401.
Cô nhận ra rằng, Phan không chỉ đang vẽ cô, anh ta đang nhào nặn tâm trí cô theo cách anh ta muốn. Sự tò mò đã chính thức trở thành một sợi dây liên kết vô hình nhưng mãnh liệt, nơi ranh giới giữa sự riêng tư và sự khao khát bị xóa nhòa. Diệp bắt đầu tự hỏi: Liệu cô đang yêu một con người, hay đang yêu chính cái bóng của mình trong mắt một kẻ lạ mặt?