Ánh sáng của ngày mới lách qua khe rèm, không còn mang theo vẻ lung linh của hy vọng mà chỉ là một sự nhắc nhở tàn nhẫn về thực tại cho Diệp. Cô tỉnh dậy trên sàn nhà lạnh lẽo, đầu đau như búa bổ, cổ họng khô khốc và đắng ngắt vị rượu rẻ tiền. Ký ức về đêm qua giống như một cuộn phim bị cháy xẻng, chỉ còn sót lại những mảng âm thanh rời rạc: tiếng nấc, tiếng gõ tường, và cảm giác về một hơi ấm mơ hồ nào đó tỏa ra từ phía căn phòng 401.
Diệp ngồi dậy, rùng mình khi nhận ra mình đang bán khỏa thân. Cô vội vã vơ lấy chiếc áo sơ mi, cài nút bằng đôi bàn tay run rẩy. Cô cảm thấy ghê tởm bản thân, ghê tởm cả sự yếu lòng đã khiến cô phơi bày mọi bí mật cho bức tường vô tri.
Nhưng khi cô vừa mở cửa định ra ngoài mua một chai nước lọc, bước chân cô khựng lại ngay ngưỡng cửa.
Trên nền gạch hành lang xám xịt, một khay nhỏ được đặt ngay ngắn. Một chiếc ly sứ bốc khói nghi ngút, mùi hương nồng ấm của gừng tươi và mật ong len lỏi vào khứu giác, xua đi cái mùi ẩm mốc của chung cư. Cạnh đó là một mẩu giấy nhỏ, loại giấy vẽ chuyên dụng hơi nhám, chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ viết tay bằng mực tàu đen đặc:
"Uống khi còn nóng. Âm nhạc của cô không nên có vị đắng."
Diệp đứng sững người. Cô nhìn quanh hành lang, nhưng không có một bóng người. Sự im lặng thường ngày của khu chung cư giờ đây bao trùm lấy cô như một tấm màn bí mật. Ánh mắt cô dừng lại ở cánh cửa phòng 401. Nó đóng chặt, im lìm, không một kẽ hở.
Cô run rẩy cầm ly trà lên. Nó vẫn còn nóng, chứng tỏ người đặt nó ở đây chỉ vừa mới rời đi cách đây vài phút. Một cảm giác kỳ lạ dâng trào trong lòng Diệp—nửa là sự ấm áp được quan tâm giữa lúc cô đơn cùng cực, nửa là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Kẻ ở phòng bên cạnh không chỉ lắng nghe cô, anh ta còn đang quan sát cô. Anh ta biết cô vừa trải qua một đêm tồi tệ, biết cô đang cần một thứ gì đó để xoa dịu cơn say.
Diệp mang ly trà vào phòng. Vị cay nồng của gừng và vị ngọt dịu của mật ong chảy xuống cổ họng, làm dịu đi cơn đau đầu nhưng lại khiến trái tim cô đập nhanh hơn. Cô cầm mẩu giấy lên, nhìn kỹ nét chữ. Đó là nét chữ của một người nghệ sĩ—mạnh mẽ, dứt khoát nhưng có chút gì đó cô độc. Cô vuốt ve bề mặt nhám của mẩu giấy, rồi bất giác áp nó lên môi.
Tại sao anh ta lại làm vậy? Anh ta là một gã biến thái rình rập, hay là một linh hồn đồng điệu đang cố gắng cứu vớt cô từ phía bên kia vách đá?
Suốt cả ngày hôm đó, Diệp không thể tập trung làm việc gì. Cô ngồi bên đàn, nhưng không nhấn phím nào. Cô chỉ lắng nghe. Cô chờ đợi một âm thanh phát ra từ phòng 401, một lời giải thích hay một tín hiệu. Nhưng Phan vẫn im lặng. Sự im lặng của anh giờ đây mang một sắc thái mới: sự chờ đợi.
Đến buổi chiều, khi Diệp đi dạy về (dù cô đã bị trường nhạc đình chỉ, cô vẫn lang thang ngoài đường vì sợ phải đối diện với căn phòng trống rỗng), cô lại thấy một thứ khác trước cửa. Lần này là một bông hoa hướng dương đơn độc được cắm trong một chiếc lọ thủy tinh nhỏ. Dưới đáy lọ là một mảnh giấy khác:
"Hôm nay bầu trời xám xịt, nhưng cô thì không cần phải thế."
Diệp cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Những món quà ẩn danh này không giống như sự quấy rối. Chúng giống như những nhịp cầu được bắc qua vực thẳm. Phan đang bước ra khỏi bóng tối, không bằng hình hài, mà bằng những cử chỉ quan tâm thầm lặng. Anh không đòi hỏi sự đáp lại, anh chỉ hiện diện ở đó, như một cái bóng bảo vệ.
Cô cầm bông hoa vào phòng, đặt nó ngay trên nóc đàn piano. Màu vàng rực rỡ của hoa hướng dương lạc lõng giữa căn phòng u tối của cô, giống như một nốt nhạc cao vút vang lên giữa một bản nhạc buồn. Diệp nhìn vào bức tường ngăn cách hai phòng, lần này cô không cảm thấy sự đe dọa. Cô đặt bàn tay mình lên tường, đúng vị trí mà đêm qua cô đã cảm nhận được hơi ấm.
"Cảm ơn..." cô thì thầm, dù biết người bên kia có thể nghe thấy hoặc không.
Ở phòng 401, Phan đang đứng sát cửa, tai áp vào gỗ. Anh nghe thấy lời cảm ơn khẽ khàng đó và nhắm mắt lại, một cảm giác thỏa mãn thuần khiết lan tỏa trong tâm trí. Anh không cần phải chạm vào cô bằng da thịt, ít nhất là chưa phải lúc này. Việc nhìn thấy cô nhận lấy những món quà của mình, nhìn thấy cô bớt đi một chút ưu phiền, đối với anh đã là một loại khoái cảm thượng tầng.
Tuy nhiên, sự quan tâm ẩn danh này là một con dao hai lưỡi. Diệp bắt đầu phụ thuộc vào nó. Cô bắt đầu mong chờ mỗi khi mở cửa sẽ thấy một thứ gì đó mới mẻ. Sự tò mò về người hàng xóm phòng 401 dần biến thành một nỗi ám ảnh. Cô muốn biết gương mặt thực sự của người đã pha cho cô ly trà gừng, người đã viết những dòng chữ đầy thấu cảm kia.
Ranh giới giữa sự riêng tư và sự khao khát được kết nối bắt đầu bị phá vỡ hoàn toàn. Diệp không còn sợ gã họa sĩ nữa; cô bắt đầu khao khát anh. Cô không biết rằng, đằng sau sự quan tâm ngọt ngào đó là một tâm hồn đầy rẫy những vết nứt và một sự chiếm hữu đen tối đang chờ chực bùng phát.