Trong bóng tối đặc quánh của căn phòng 401, Phan đứng đó như một pho tượng bị nguyền rủa. Sự im lặng ở phòng bên cạnh sau cơn bão rượu và những lời tự sự vụn vỡ của Diệp không mang lại cho anh sự bình yên; trái lại, nó giống như một áp lực khí quyển khổng lồ đang ép chặt lấy lồng ngực anh. Anh có thể nghe thấy tiếng drap giường sột soạt khi Diệp xoay người trong cơn mê, tiếng thở dài mệt mỏi của cô đứt quãng giữa những cơn chiêm bao mộng mị. Khoảng cách giữa anh và cô chỉ là mười centimet bê tông cốt thép, nhưng đối với Phan lúc này, nó giống như một vực thẳm sâu không thấy đáy, một vách đá cheo leo mà anh đang đứng bên rìa, nhìn xuống linh hồn của người đàn bà anh hằng khao khát.
Bàn tay Phan run rẩy chạm vào bề mặt tường. Lớp giấy dán tường đã cũ, hơi ẩm từ trận mưa ban nãy khiến nó có cảm giác mềm đi, giống như làn da người. Anh nhắm mắt lại, để các đầu ngón tay cảm nhận từng vết gồ ghề, từng khe nứt li ti trên vách đá. Trong trí tưởng tượng bệnh hoạn và đầy tính nghệ thuật của mình, Phan thấy mình đang chạm vào sống lưng của Diệp, vào những đốt sống mỏng manh ẩn hiện dưới lớp áo lụa mà anh đã nhìn thấy qua khe cửa. Cảm giác kích thích này khiến anh đau đớn. Đó là một thứ dục vọng không thể giải tỏa, một sự chiếm hữu chỉ bằng ý nghĩ. Anh muốn phá nát bức tường này, muốn dùng đôi tay nhuốm màu vẽ để cảm nhận thực sự độ ấm của cơ thể cô, nhưng tất cả những gì anh có thể làm là đứng đây, áp sát lồng ngực vào khối bê tông lạnh lẽo và lắng nghe nhịp tim của cô vang vọng như một tiếng trống từ xa xăm.
Cơn khát của Phan không còn dừng lại ở việc quan sát. Việc lắng nghe những lời tự sự của cô trong cơn say ban nãy đã biến anh từ một kẻ tò mò trở thành một kẻ đồng lõa. Anh biết về người chồng cũ, về nỗi sợ hãi bị sở hữu, về những vết sẹo mà cô đang cố che giấu. Mỗi thông tin là một sợi xích quấn chặt lấy tâm trí anh, khiến anh cảm thấy mình và cô đã hòa làm một từ lâu. Nhưng trớ trêu thay, chính sự thấu hiểu đó lại ngăn cản anh bước tới. Anh sợ rằng nếu anh phá vỡ bức tường này, nếu anh hiện hữu trước mặt cô như một con người bằng xương bằng thịt, ảo ảnh đẹp đẽ về "người tình âm thanh" sẽ tan vỡ. Cô sẽ nhìn anh bằng ánh mắt kinh tởm, sẽ thấy anh là một kẻ biến thái đang rình mò nỗi đau của cô, thay vì là một họa sĩ đang tìm cách cứu rỗi tâm hồn mình qua chân dung của người khác.
Phan trượt dần người xuống, ngồi bệt trên sàn nhà giống như cái cách Diệp đã làm ở bên kia. Anh áp tai vào tường, lắng nghe thật kỹ. Anh nghe thấy tiếng thở của cô bắt đầu dồn dập hơn. Có lẽ cô lại gặp ác mộng. Những tiếng rên rỉ nhỏ xíu, tội nghiệp thoát ra từ cổ họng cô giáo piano khiến Phan cảm thấy một sự thôi thúc điên cuồng. Anh muốn hét lên qua vách tường để đánh thức cô, muốn nói với cô rằng anh đang ở ngay đây, rằng cô không hề cô đơn. Nhưng anh lại im lặng. Sự im lặng của anh là một loại bạo lực thầm lặng. Anh để cô chìm sâu vào nỗi đau, để rồi từ chính nỗi đau đó, anh lại thu lượm thêm những nét vẽ mới cho tác phẩm của mình.
Bàn tay anh bắt đầu cào nhẹ vào tường, lặp lại những chuyển động của Diệp lúc nãy. Anh cảm thấy lớp vôi vữa bắt đầu lọt vào kẽ móng tay, đau rát nhưng đầy hưng phấn. Sự đau đớn thể xác giúp anh xoa dịu cơn đói khát linh hồn. Anh tự hỏi, nếu bây giờ anh áp môi mình vào bức tường này, liệu cô có cảm nhận được hơi ấm của anh không? Liệu cô có nghe thấy tiếng thì thầm của một kẻ đang yêu lấy cái bóng của cô không? Phan vươn tay lên, miết theo một đường dọc trên tường, nơi anh tưởng tượng là vị trí của gương mặt Diệp. Anh ghì chặt trán mình vào vách đá, mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương. Anh đang đứng bên kia vách đá, nhìn thấy thiên đường ngay trước mắt nhưng lại bị một luật lệ vô hình của sự riêng tư ngăn cản.
Sự trăn trở của gã họa sĩ lúc này đạt đến đỉnh điểm. Anh nhìn vào đống tranh lộn xộn trong phòng, những bức chân dung của Diệp với đủ mọi sắc độ u tối. Chúng là những bằng chứng cho sự tồn tại của cô trong cuộc đời anh, nhưng đồng thời chúng cũng là những ngôi mộ giam giữ hình bóng cô. Anh nhận ra mình đang ghen tị với chính những bức vẽ của mình. Chúng được chạm vào cô—theo một cách nào đó—trong khi anh thì không. Anh cầm lấy một tuýp màu đỏ thẫm, bóp nát nó trong lòng bàn tay. Màu đỏ trào ra, loang lổ như máu, chảy dọc xuống cổ tay anh. Phan áp bàn tay đẫm màu đó vào bức tường. Vệt màu đỏ thẫm in hằn lên lớp giấy dán tường ố vàng, tạo thành một dấu tay ma quái.
"Tôi muốn chạm vào cô, Diệp ạ..." Phan thầm thì vào bóng tối, giọng nói của anh khàn đặc vì sự thèm khát. "Tôi muốn lột bỏ lớp vỏ này, muốn bước vào thế giới của cô, dù phải trả giá bằng việc cả hai chúng ta đều tan vỡ."
Nhưng rồi, một tiếng động nhỏ từ phòng 402 khiến anh khựng lại. Tiếng giường ngủ khẽ rít lên, có lẽ Diệp đã tỉnh giấc sau cơn say. Phan nín thở, bất động như một con thú săn đêm bị phát hiện. Anh nghe thấy tiếng bước chân trần loẹt quẹt trên sàn, rồi dừng lại ngay sát bức tường nơi anh đang áp tay. Sự im lặng lúc này mang tính sát thương cao độ. Anh cảm nhận được hơi thở của cô chỉ cách bàn tay anh một lớp gạch. Cô có nhìn thấy vệt màu đỏ đang thấm qua kẽ hở nào đó không? Cô có cảm nhận được sự hiện diện của một gã điên đang áp mặt vào tường chỉ để được gần cô thêm một chút không?
Cái cảm giác muốn chạm vào nhưng chỉ có thể chạm vào tường khiến Phan rơi vào một trạng thái trầm cảm nghệ thuật. Anh quay lại giá vẽ, nhưng đôi tay không còn điều khiển được cọ nữa. Anh chỉ muốn phá bỏ. Phá bỏ bức tường, phá bỏ những bức tranh, phá bỏ cả cái danh tính họa sĩ tự do này để trở thành một kẻ tội đồ thực thụ trong cuộc đời cô. Anh đứng bên rìa vực thẳm của dục vọng và đạo đức, nơi mỗi bước chân đều dẫn đến sự hủy diệt. Đêm đó, Phan không vẽ nữa. Anh đứng đó, tay vẫn áp lên vệt màu đỏ trên tường, chờ đợi cho đến khi ánh sáng xám xịt của ngày mới len lỏi vào phòng, nhắc nhở anh rằng bức tường vẫn còn đó, và anh vẫn mãi là một kẻ đứng bên kia vách đá, đánh cắp những âm thanh của một thiên đường mà anh không bao giờ được phép đặt chân tới.
Sự yếu lòng của Phan trong chương này không phải là sự hèn nhát, mà là sự kìm nén của một con quái vật đang học cách yêu. Anh yêu cô theo cách của một kẻ săn mồi trân trọng con mồi duy nhất hiểu được nhịp điệu của mình. Và khi anh chạm vào tường, đó không chỉ là chạm vào vật chất, mà là chạm vào nỗi cô đơn cộng hưởng của cả hai, một sự giao thoa không lời nhưng đầy bạo liệt giữa hai tâm hồn chỉ có thể kết nối thông qua những khiếm khuyết của kiến trúc và tâm linh.