Thành phố này không có lòng trắc ẩn cho những kẻ đang cố gắng vá víu lại linh hồn. Diệp đã từng nghĩ rằng việc dạy piano cho những đứa trẻ vô tư sẽ là liều thuốc giảm đau hiệu quả nhất. Nhưng cô đã lầm. Nghệ thuật, dù là ở tầng lớp sơ khai nhất, cũng đòi hỏi một sự chân thành mà Diệp của hiện tại không thể đáp ứng.
Buổi chiều tại trường nhạc hôm nay là một thảm họa. Một phụ huynh giàu có đã công khai chỉ trích Diệp ngay giữa sảnh chờ vì cô "lơ đãng và thiếu nhiệt huyết" khi dạy con trai bà ta. Những lời lẽ thô bạo về việc "bỏ tiền ra để mua sự chuyên nghiệp chứ không phải mua sự ủ rũ" đã đâm thẳng vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh của cô. Tệ hơn, hiệu trưởng — một người đàn ông luôn nhìn cô với ánh mắt dò xét — đã gọi cô vào văn phòng và bóng gió về việc "tạm nghỉ để điều chỉnh tâm lý".
Diệp bước ra khỏi trường nhạc khi cơn mưa phùn bắt đầu giăng lối. Cô không về nhà ngay. Cô ghé vào một cửa hàng tiện lợi, mua hai chai vang trắng loại rẻ tiền nhất và một bao thuốc lá. Cô cần một thứ gì đó đủ mạnh để làm tê liệt những dây thần kinh đang căng ra như dây đàn sắp đứt.
Khi Diệp mở cửa phòng 402, mùi ẩm mốc của căn chung cư cũ xộc vào mũi, nhưng lần này cô không thấy khó chịu. Cô thấy nó thân thuộc. Cô ném túi xách xuống sàn, không buồn bật đèn. Ánh sáng tím mờ từ biển quảng cáo bên kia đường hắt vào qua khung cửa sổ, in bóng những thanh sắt lên tường trông như một chiếc lồng chim khổng lồ.
Cạch.
Tiếng nắp chai rượu bật mở vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Diệp không dùng ly. Cô tu một hơi dài, cảm nhận chất lỏng lạnh lẽo và chua chát chảy xuống thực quản, đốt cháy lồng ngực. Cô ngồi bệt xuống sàn nhà, dựa lưng vào bức tường ngăn cách với phòng 401.
Cô biết Phan đang ở đó. Cô cảm nhận được sự im lặng mang tính chiếm hữu của anh.
"Này... họa sĩ..." Diệp thầm thì, giọng cô đã bắt đầu nhòe đi vì men rượu. "Anh có đang nghe không?"
Phía bên kia bức tường, Phan đang đứng bất động. Anh đã nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ một cách vụng về, tiếng chai lọ va chạm và hơi thở dồn dập của cô. Anh không đáp lại, nhưng anh đã bỏ bảng màu xuống, tiến lại gần vách đá. Anh có thể ngửi thấy mùi rượu vang rẻ tiền đang len lỏi qua khe nứt.
Diệp cười nhạt, một nụ cười tự giễu. Cô lại tu một ngụm rượu nữa.
"Hôm nay tôi mất việc rồi... À không, họ bảo tôi nên nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi? Tôi đã nghỉ ngơi trong cái địa ngục này suốt ba tháng qua rồi còn gì."
Cô bắt đầu nói, không phải là những lời tâm sự vụn vỡ như mọi khi, mà là một cuộc độc thoại đầy uất ức. Cô kể về người chồng cũ, kẻ đã từng bẻ gãy một ngón tay của cô chỉ vì cô chơi một bản nhạc anh ta không thích. Cô kể về những đêm trốn chạy trong rừng cao su, chân trần và máu chảy. Cô kể về nỗi nhục nhã khi phải đứng trên bục giảng, cố gắng dạy về cái đẹp trong khi bên trong mình chỉ toàn là sự thối rữa.
"Anh biết không?" Diệp áp má vào lớp vôi vữa, nước mắt bắt đầu rơi xuống, làm nhòe đi lớp phấn trang điểm. "Đôi khi tôi chỉ muốn mình là một nốt nhạc sai. Cứ thế biến mất, không ai nhớ đến, không ai nghe thấy."
Ở phòng 401, Phan cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự yếu lòng của Diệp không chỉ là âm thanh; nó là một thứ năng lượng đặc quánh, bủa vây lấy anh. Anh cảm nhận được sự rung động từ bả vai cô qua bức tường. Cô đang run rẩy. Cô đang cần một điểm tựa, dù đó là một bức tường cũ nát hay là một kẻ biến thái đang theo dõi cô.
Phan không kiềm chế được nữa. Anh ngồi xuống sàn, đối diện với vị trí của Diệp ở bên kia. Chỉ có mười centimet gạch đá ngăn cách giữa hai cơ thể đang khao khát sự thấu cảm.
Anh dùng bàn tay mình, áp chặt vào tường, ngay chỗ mà anh tưởng tượng là trái tim của cô đang đập.
"Đừng nói nữa," Phan thầm thì, dù anh biết cô không thể nghe rõ lời anh, nhưng anh muốn giọng nói của mình tạo ra một rung động vật lý.
Bên kia tường, Diệp khựng lại. Cô cảm nhận được hơi ấm áp. Không phải hơi ấm của mặt trời, mà là hơi ấm của một sự hiện diện sống động. Cô không sợ hãi. Trong cơn say, ranh giới của sự an toàn đã biến mất. Cô xoay người lại, áp cả bộ ngực và gương mặt đẫm nước mắt vào tường.
Cô bắt đầu cào cấu nhẹ vào lớp giấy dán tường, như một con mèo đang cố gắng tìm lối thoát.
"Anh đang ở đó... tôi biết anh đang ở đó," Diệp rên rỉ. "Anh đã nhìn thấy tôi khóc, đúng không? Anh đã nghe thấy tất cả..."
Rượu làm cho nỗi cô đơn của cô biến thành một loại dục vọng đen tối. Cô khao khát được chạm vào, khao khát được ai đó nhìn thấu vào cái lõi mục nát của mình mà không ghê tởm. Cô bắt đầu tháo những chiếc cúc áo sơ mi, làn da trắng ngần chạm vào bề mặt tường nhám xịt. Sự lạnh lẽo của bức tường và sự nóng bỏng của cơ thể tạo ra một sự kích thích tột độ.
"Vẽ tôi đi..." Diệp thầm thì, giọng cô nhỏ dần như hơi thở. "Vẽ tôi lúc này này... vẽ sự nhục nhã này của tôi đi..."
Phan ở bên kia nghe thấy tiếng vải sột soạt, tiếng da thịt ma sát vào tường. Anh nhắm mắt lại, và trong bóng tối của tâm trí, anh thấy tất cả. Anh thấy cô đang bán khỏa thân, mái tóc xõa xượi, đôi mắt lờ đờ vì rượu. Anh thấy những giọt nước mắt lăn dài xuống cổ, xuống xương quai xanh.
Bàn tay Phan bắt đầu di chuyển trên bề mặt tường, bắt chước theo những chuyển động của cô bên kia. Nếu Diệp cào cấu, anh sẽ vỗ về. Nếu Diệp áp sát, anh sẽ ghì chặt. Họ đang thực hiện một nghi lễ giao hoan của những kẻ cô độc, không chạm vào nhau nhưng lại hiểu nhau đến từng thớ thịt.
Sự yếu lòng của Diệp đạt đến đỉnh điểm khi cô bắt đầu nức nổ thành tiếng. Những tiếng nấc dài, xé lòng, hòa quyện với tiếng thở dốc của Phan. Trong khoảnh khắc đó, bức tường vôi vữa dường như tan biến. Họ không còn là hai người hàng xóm; họ là hai sinh vật đang cùng nhau chìm xuống đáy sâu của một vực thẳm mang tên "thấu hiểu".
Mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, tiếng nước gõ vào mái tôn hành lang tạo thành một nhịp điệu dồn dập. Diệp cứ thế lịm đi trong cơn say, trán vẫn áp vào tường. Chai rượu vang đã cạn, lăn lóc trên sàn nhà.
Phan vẫn ngồi đó. Anh không rời đi. Anh đợi cho đến khi hơi thở của cô trở nên đều đặn, cho đến khi anh chắc chắn cô đã chìm vào giấc ngủ mê mệt. Anh đứng dậy, đôi chân hơi loạng choạng.
Anh bước đến giá vẽ. Bức tranh thứ mười một không cần than chì, không cần màu dầu. Anh cầm lấy một lọ mực tàu đen đặc, đổ thẳng lên toan vẽ trắng tinh. Anh dùng cả bàn tay mình để xoa, để miết, để tạo hình.
Hình ảnh hiện ra là một người phụ nữ đang bị chôn sống sau một bức tường, nhưng đôi mắt của người phụ nữ ấy lại đang bốc cháy một ngọn lửa của sự giải thoát.
"Cô không phải là một nốt nhạc sai, Diệp ạ," Phan thầm thì, nhìn vào vệt mực đen chưa kịp khô. "Cô là bản nhạc duy nhất mà tôi muốn nghe cho đến hết đời."
Sáng mai, khi Diệp tỉnh dậy với cơn đau đầu và sự trống rỗng, cô sẽ lại là một giáo viên piano thất nghiệp và lạnh lùng. Nhưng đêm nay, sau bức tường mỏng này, cô đã để lại một phần linh hồn mình cho gã họa sĩ. Và gã họa sĩ ấy, lần đầu tiên trong đời, cảm thấy đôi bàn tay mình không chỉ biết vẽ, mà còn biết run rẩy vì một sự hiện diện không phải là hư ảo.
Biến cố tại trường nhạc đã bẻ gãy ý chí của Diệp, nhưng nó lại là nhát búa cuối cùng phá vỡ sự kiên cố của bức tường tâm lý giữa 401 và 402. Sự yếu lòng mang tên rượu và nỗi đau đã dọn đường cho một sự bùng nổ mà cả hai đều không thể lường trước được.