Trong thế giới của Phan, con số mười mang ý nghĩa của một sự hoàn tất. Chín bức tranh trước đó là chín tầng địa ngục của nỗi đau: sự tan vỡ, tiếng khóc, những vết bầm tím trong tâm hồn và cả những cơn mê sảng lúc nửa đêm. Nhưng đến bức tranh thứ mười, Phan cảm thấy mình cần một thứ gì đó khác. Anh cần một sự cứu rỗi, hoặc ít nhất là một ảo ảnh về nó.
Anh muốn vẽ Diệp đang cười.
Đó là một nhiệm vụ bất khả thi, bởi vì kể từ khi dọn đến căn phòng 402, Diệp chưa bao giờ cười. Phan đã nghe thấy đủ loại âm thanh từ cô, nhưng chưa một lần nghe thấy tiếng cười thanh thản. Vì vậy, bức tranh này không phải là một sự phản ánh thực tại. Nó là một sự cưỡng đoạt tâm linh.
Bức tranh thứ mười: Nụ cười trong tưởng tượng
Phan đứng trước một tấm toan hoàn toàn mới, sạch sẽ đến mức tàn nhẫn. Anh đã chuẩn bị những gam màu sáng nhất mà mình có: vàng cadmium, trắng titan và một chút cam rực rỡ. Tuy nhiên, khi đặt cọ xuống, tay anh khựng lại. Làm sao anh có thể vẽ một thứ mà anh chưa từng nghe thấy?
Anh áp tai vào tường, nhắm mắt lại. Anh cố gắng lọc bỏ tiếng lật trang sách nhạc, tiếng nước sôi sùng sục từ ấm điện của cô. Anh tìm kiếm một rung động khác.
Diệp, hãy cho tôi một tín hiệu, anh nghĩ thầm.
Bên kia tường, Diệp đang ngồi bên bệ cửa sổ. Cô đang nhìn xuống đường phố, nơi một đứa trẻ vừa mới vấp ngã rồi bật cười giòn tan khi được mẹ bế thốc lên. Trong một khoảnh khắc cực ngắn, lớp băng giá trên gương mặt Diệp nứt ra. Cô không cười thành tiếng, nhưng lồng ngực cô rung lên một nhịp rất nhẹ, một hơi thở hắt ra đầy nhẹ nhõm mà chỉ có đôi tai quỷ mị của Phan mới bắt được.
"Đó rồi," Phan thì thầm.
Anh bắt đầu múa cọ. Lần này không có những nét cắt sắc lẹm hay những mảng đen đặc quánh. Anh dùng kỹ thuật chồng lớp, để những mảng màu vàng nhạt đan xen vào nhau, tạo ra một quầng sáng mờ ảo. Ở giữa quầng sáng đó, gương mặt Diệp hiện lên.
Anh vẽ đôi mắt cô hơi híp lại, những nếp nhăn nhỏ li ti nơi khóe mắt – thứ mà anh tưởng tượng ra từ nhịp rung của hơi thở cô. Anh vẽ đôi môi cô cong lên, không phải một nụ cười rạng rỡ, mà là một nụ cười của sự buông bỏ, một sự bình yên tạm bợ giữa cơn bão đời.
Nhưng càng vẽ, Phan càng cảm thấy rùng mình. Nụ cười trong tranh càng chân thực, anh càng cảm nhận được sự chiếm hữu đáng sợ của mình. Anh đang áp đặt một cảm xúc lên cô. Anh đang bắt cô phải cười trong thế giới của anh, ngay cả khi cô đang khóc ở thế giới của cô.
"Nụ cười này là của tôi," Phan nghiến răng, tay miết mạnh một vệt màu trắng sáng rực lên gò má của hình bóng trong tranh. "Chỉ mình tôi được thấy nó."
Bức tranh "Nụ cười trong tưởng tượng" hiện ra đầy nghịch lý. Nó rực rỡ nhưng lại mang một vẻ rùng rợn, giống như một bông hoa nở rộ trên một nấm mồ. Những mảng màu sáng dường như đang cố che đậy những vệt xanh xám âm u vẫn còn lảng vảng ở rìa bức tranh. Nó là một sự lừa dối ngọt ngào mà Phan tự dệt nên để xoa dịu cơn khát của chính mình.
Khi anh hoàn thành nhát cọ cuối cùng, cả căn phòng 401 như bừng sáng. Bức tranh rạng rỡ đến mức làm Phan chói mắt. Anh lùi lại, nhìn "người tình âm thanh" của mình đang mỉm cười với mình từ trên toan vẽ. Một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn dâng trào trong huyết quản.
Đúng lúc đó, từ phòng 402 vang lên một tiếng động lớn. Tiếng Piano điện bị chập mạch, phát ra một âm thanh chói tai rồi tắt ngóm.
Sự im lặng đột ngột ập đến. Phan nhìn bức tranh rực rỡ trên giá vẽ, rồi lại nhìn bức tường vôi vữa cũ kỹ. Anh nhận ra rằng, dù anh có vẽ cô đẹp đẽ đến thế nào, dù anh có tưởng tượng ra nụ cười của cô rạng rỡ đến đâu, thì giữa họ vẫn là một khoảng cách không thể khỏa lấp. Bức tranh này là một đỉnh cao của sự điên rồ, nơi anh nhận ra mình không chỉ yêu âm thanh của cô, mà anh đã bắt đầu yêu cái bóng ma mà anh tự tạo ra.
Phan cầm một tấm vải đen, chậm rãi phủ lên bức tranh vừa mới hoàn thành.
"Cô chưa sẵn sàng cho nụ cười này, Diệp ạ," anh nói khẽ. "Hoặc là... tôi chưa sẵn sàng để thấy cô hạnh phúc mà không có tôi."
Mười bức tranh. Mười mảnh linh hồn. Phan cảm thấy chiếc bẫy của mình đã giăng xong. Anh chỉ còn thiếu một bước cuối cùng: bước ra khỏi bóng tối và đối diện với nụ cười thực sự của người đàn bà ấy.