Phan không cần phải đột nhập vào nhà Diệp để biết cô là ai. Anh cũng không cần dùng đến những thiết bị nghe lén công nghệ cao. Trong khu chung cư cũ kỹ này, sự riêng tư chỉ là một ảo giác rẻ tiền, và Phan là một chuyên gia trong việc khai thác những vết nứt của ảo giác đó.
Mỗi tối, sau khi tiếng đàn piano ngưng bạt, Diệp thường có một thói quen: cô gọi điện thoại.
Có lẽ vì quá cô đơn giữa thành phố lạ lẫm, hoặc vì nỗi sợ hãi trong lòng quá lớn, cô cần một giọng nói phản hồi để tin rằng mình vẫn còn tồn tại. Phan ngồi bệt dưới sàn nhà, lưng tựa vào bức tường—vị trí quen thuộc đã mòn vẹt lớp giấy dán. Anh cầm một cuốn sổ phác thảo nhỏ, không phải để vẽ, mà để ghi chép lại những "mảnh vụn" linh hồn của cô.
"Vâng, mẹ... Con vẫn ăn uống đầy đủ."
Tiếng Diệp vang lên, mỏng manh như một sợi tơ. Phan ghi xuống: Nói dối. Cô ấy chỉ ăn mì gói và uống cà phê đen từ sáng đến giờ.
"Con không sao. Chuyện của anh ấy... con quên rồi."
Một tiếng nấc nghẹn bị đè nén. Phan siết chặt cây bút chì: Người cũ. Kẻ đã để lại những vết bầm trên cổ tay cô ấy. Một bóng ma tên 'Thành' hoặc 'Thắng'. Phan đã nghe cô thầm thì cái tên đó trong những cơn mê sảng vào lúc nửa đêm, khi cô gặp ác mộng.
Phan thu thập cuộc đời cô như một kẻ nhặt rác nhặt nhạnh những mảnh gương vỡ. Anh biết cô thích mùi hoa oải hương nhưng lại sợ mùi nước xả vải đậm đặc vì nó gợi nhắc đến ngôi nhà cũ. Anh biết cô đang nợ một khoản tiền lớn—có lẽ là hậu quả của việc tháo chạy khỏi cuộc hôn nhân hụt. Qua những lời tự sự đứt quãng của cô với chính mình hoặc qua điện thoại, Phan phác họa ra một chân dung chân thực hơn bất kỳ bức họa nào anh từng vẽ.
"Tại sao anh không buông tha cho tôi?" Diệp thầm thì vào bóng tối một đêm nọ, sau khi nhận được một tin nhắn khiến cô run rẩy đến mức đánh rơi cả điện thoại.
Phan áp tai thật chặt vào tường. Anh cảm nhận được sự rung động của giọng nói cô, nó truyền qua gạch đá, thấm vào màng nhĩ anh. Cô đang nói với người đàn ông trong quá khứ, hay đang vô tình hỏi chính anh—kẻ đang nấp sau bức tường này?
Anh bắt đầu ghép nối các mảnh vụn. Diệp từng là một tài năng trẻ tại học viện âm nhạc, nhưng một sự cố nào đó đã khiến cô phải từ bỏ sân khấu lớn để đi dạy kèm ở cái khu phố xập xệ này. Một người chồng—hoặc vị hôn phu—có tính kiểm soát cực đoan. Một cuộc trốn chạy trong đêm tối.
"Tôi không phải là con búp bê của anh!" Cô hét lên một lần duy nhất, rồi sau đó là tiếng khóc nấc kéo dài hàng giờ đồng hồ.
Phan ghi vào sổ: Cô ấy sợ bị sở hữu, nhưng lại đang bị sở hữu bởi chính bóng tối của tôi. Một sự mâu thuẫn ngọt ngào.
Sự thu thập thông tin này không làm Phan thỏa mãn; ngược lại, nó khiến cơn khát của anh trở nên dữ dội hơn. Anh không chỉ muốn nghe; anh muốn kiểm soát những mảnh vụn đó. Anh muốn là người duy nhất được biết về vết sẹo nhỏ trên vai trái của cô (mà anh nghe thấy cô than phiền khi mặc áo không vừa), muốn là người duy nhất nghe thấy nhịp tim hỗn loạn của cô mỗi khi có tiếng bước chân lạ ngoài hành lang.
Mỗi lời tự sự của Diệp là một sợi chỉ, và Phan đang dùng chúng để dệt nên một chiếc lưới. Cô tưởng mình đang tâm sự với hư không, với bức tường vô tri, nhưng thực chất cô đang tự phơi bày từng lớp lột trần chính mình trước một gã họa sĩ điên rồ.
"Đêm nay, cô ấy lại nói về biển," Phan lẩm bẩm, tay vẽ một đường lượn sóng nguệch ngoạc vào sổ. "Cô ấy muốn được tan biến. Nhưng tôi sẽ giữ cô ấy lại. Ở ngay đây. Sau bức tường này."
Cuốn sổ của Phan đầy rẫy những thông tin vụn vặt: cỡ giày của cô, loại trà cô hay uống, giờ cô đi tắm, và cả những bí mật sâu kín nhất về nỗi sợ hãi đàn ông. Anh giữ chúng như giữ những báu vật bị đánh cắp, chờ đợi ngày anh có thể dùng chúng để hạ gục sự phòng thủ cuối cùng của cô.