Kể từ sau cuộc chạm mặt ở hành lang, không gian trong căn phòng 402 không còn là một nơi trú ẩn đơn thuần đối với Diệp nữa. Nó đã biến thành một sân khấu, nơi cô vừa là nghệ sĩ, vừa là kẻ bị cầm tù.
Diệp ngồi trước cây đàn piano điện, đôi bàn tay đặt hờ lên những phím nhựa giả ngà. Cô không bắt đầu chơi ngay. Cô nhìn chằm chằm vào bức tường ngăn cách với phòng 401. Sự im lặng ở phía bên kia giờ đây không còn mang lại cảm giác trống trải; nó mang lại cảm giác của một sự quan sát. Cô biết gã họa sĩ đó đang ở kia. Có lẽ anh ta đang ngồi trên một chiếc ghế bành, hơi nghiêng đầu, đôi tai nhạy bén đang chực chờ nuốt chửng nốt nhạc đầu tiên cô phát ra.
Cô bắt đầu nhấn phím.
Nhưng giai điệu hôm nay không còn là những bản Nocturne sướt mướt hay những bài luyện ngón nhàm chán của một giáo viên piano mẫu mực. Diệp chơi một bản ngẫu hứng với những hợp âm nghịch tai và nhịp điệu gãy gọn. Đó là một sự phản kháng. Cô muốn dùng âm nhạc để đẩy lùi sự hiện diện vô hình đang xâm lấn mình.
Nếu anh ta muốn nghe, cô sẽ cho anh ta nghe thấy sự hỗn loạn.
Những âm thanh sắc lẹm, khô khốc vang dội qua vách tường. Diệp cố tình nhấn mạnh vào những nốt trầm, tạo ra những rung động cơ học mạnh mẽ nhất để xem phản ứng từ phía bên kia. Cô chơi như thể đang đối thoại với một bóng ma. Mỗi khi cô tăng tốc, cô lại tưởng tượng thấy Phan ở phòng bên đang phải dừng cọ, gương mặt tối tăm của anh ta hiện lên một vẻ ngạc nhiên hoặc khó chịu.
Sự hiện diện của Phan đã thay đổi bản chất âm nhạc của Diệp. Cô không còn chơi cho chính mình, cũng không chơi để rèn luyện kỹ thuật. Cô chơi để khẳng định quyền lực. Cô muốn anh ta biết rằng, dù anh ta có nghe thấy tiếng khóc của cô, anh ta cũng không bao giờ làm chủ được thế giới nội tâm của cô.
Nhưng rồi, một điều kỳ lạ xảy ra.
Giữa một đoạn nhạc dồn dập, Diệp đột ngột dừng lại, một nốt cao còn ngân vang dở dang. Cô nín thở, lắng nghe.
Từ phía bên kia bức tường, không có tiếng gõ, không có tiếng động. Nhưng cô cảm nhận được một luồng không khí khác lạ. Một sự yên lặng mang tính hưởng thụ. Anh ta không hề khó chịu; anh ta đang thưởng thức sự phản kháng của cô. Sự nhận hóa này khiến Diệp rùng mình. Cô nhận ra mình đang bị dẫn dắt vào một trò chơi tâm lý mà ở đó, càng phản kháng, cô càng trở nên hấp dẫn dưới lăng kính của kẻ quan sát.
Diệp thay đổi chiến thuật. Cô hạ thấp âm lượng, những ngón tay lướt nhẹ như hơi thở, tạo ra những âm thanh mỏng manh, lả lướt và đầy gợi dục. Một bản nhạc không lời mang phong cách Jazz u tối, chậm rãi như dòng mật đổ vào bóng đêm. Cô chơi với một sự lơi lỏng, đôi mắt nhắm nghiền, tưởng tượng rằng những âm thanh này đang bò trườn trên da thịt của Phan, trêu chọc và thách thức sự kiên nhẫn của anh ta.
Âm nhạc lúc này không còn là sự phản kháng, nó là một sự mời gọi độc hại.
Diệp cảm thấy một luồng khoái cảm len lỏi khi biết rằng mình đang điều khiển hơi thở của một người đàn ông qua vách đá. Cô chơi cho đến khi đầu ngón tay tê dại, cho đến khi mồ hôi rịn ra trên trán. Trong căn phòng tối, tiếng đàn piano điện vốn dĩ lạnh lẽo nay bỗng trở nên rực cháy bởi sự kết nối vô hình.
Khi nốt nhạc cuối cùng tắt hẳn, Diệp nghe thấy tiếng lạch cạch nhẹ nhàng của một chiếc ghế bị đẩy ra ở phòng bên cạnh. Rồi sau đó là tiếng bước chân chậm rãi tiến về phía bức tường.
Cộc.
Chỉ một tiếng gõ duy nhất. Nó không phải là sự trêu chọc, mà là một sự xác nhận. Như một lời khen ngợi dành cho một màn trình diễn xuất sắc.
Diệp gục đầu xuống phím đàn, hơi thở dồn dập. Cô nhận ra mình đã thua. Cô định dùng âm nhạc để xua đuổi anh ta, nhưng cuối cùng, cô lại tự dâng hiến linh hồn mình cho bảng màu của anh ta một cách triệt để hơn bất cứ khi nào. Sự hiện diện của Phan đã không còn là vô hình; nó đã trở thành nhịp phách, thành linh hồn và thành nỗi ám ảnh trong từng nốt nhạc của cô.