MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Sau Vách NgănChương 4

Bí Mật Sau Vách Ngăn

Chương 4

881 từ · ~5 phút đọc

Bức tường ngăn cách giữa phòng 401 và 402 vốn dĩ đã mục nát theo thời gian, nhưng trong tâm tưởng của hai kẻ cô độc sống hai bên vách, nó đang dần trở thành một lớp màng sinh học sống động. Nó không còn là bê tông cốt thép vô tri, mà là một thực thể trung gian, truyền dẫn những rung động thầm kín nhất, từ tiếng cọ xát của vải vóc cho đến những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cơn mơ.

Sự tồn tại của bức tường đối với Phan là một đặc ân. Đối với Diệp, đó lại là một sự đe dọa đầy quyến rũ.

Đêm nay, thành phố bị nhấn chìm trong một trận mưa phùn dai dẳng. Không khí ẩm ướt làm mùi vôi vữa cũ càng nồng nặc hơn. Diệp vừa bước ra khỏi phòng tắm, hơi nước nóng vẫn còn vương trên làn da hồng hào. Cô chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang ngực, để mặc những giọt nước từ tóc nhỏ xuống, thấm đẫm vào lớp vải mỏng. Cô đứng lặng trước gương, nhìn vào những vết bầm tím từ quá khứ đã nhạt màu nhưng vết thương trong lòng thì vẫn còn rỉ máu.

Bỗng nhiên, một âm thanh lạ vang lên từ phía bức tường.

Sột soạt... sột soạt...

Đó là tiếng kim loại cào nhẹ vào vách đá. Phan ở bên kia đang dùng dao pha màu để cạo đi lớp sơn cũ trên một bức toan hỏng, nhưng anh thực hiện nó ngay sát bức tường. Tiếng động ấy đối với Diệp không khác gì tiếng móng tay đang cào vào da thịt mình. Cô nín thở, bất giác siết chặt chiếc khăn tắm. Cảm giác như gã đàn ông kỳ lạ phòng bên đang ở ngay sau lưng cô, chỉ cách một cái với tay.

Diệp không bật đèn phòng ngủ. Cô tiến lại gần bức tường, áp sát bầu ngực phập phồng của mình vào lớp vôi vữa lạnh lẽo. Cô muốn xác nhận xem âm thanh đó là gì.

Ở phía bên kia, Phan dừng lại. Anh cảm nhận được sức nóng. Dù bức tường dày mười centimet, nhưng sự nhạy cảm bệnh hoạn của một kẻ ẩn dật cho anh biết rằng "con mồi" đang ở rất gần. Anh buông dao pha màu, áp cả lòng bàn tay thô ráp vào tường, đúng vị trí mà Diệp đang tựa vào.

Một sự giao thoa vô hình. Họ đứng đó, cách nhau một khoảng cách của vật chất nhưng lại hòa quyện về mặt cảm giác.

Diệp nghe thấy tiếng thở của Phan. Không phải tiếng thở bình thường, mà là tiếng thở dồn dập, nặng nề của một người đang kìm nén một cơn hưng phấn mãnh liệt. Rồi, một âm thanh khác vang lên – tiếng nước chảy. Phan đang cố tình đổ nước vào chiếc chậu kim loại, tiếng nước va vào thành chậu vang vọng sang phòng Diệp như một tiếng vang từ hầm mộ.

"Ai đó?" Diệp thầm thì, giọng cô run rẩy tan vào không gian.

Đáp lại cô là một chuỗi âm thanh "không mời mà đến" đầy tính khiêu khích. Phan bắt đầu gõ nhẹ vào tường. Không phải nhịp điệu của piano, mà là nhịp đập của trái tim: Thình thịch... thình thịch... Anh gõ chậm rãi, đều đặn, như muốn thôi miên tâm trí cô.

Diệp cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô không bỏ chạy. Thay vào đó, cô trượt dần người xuống dọc theo bức tường, cho đến khi ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô áp tai vào tường, lắng nghe từng cử động nhỏ nhất của người hàng xóm. Cô nghe thấy tiếng ghế gỗ bị kéo lê, tiếng thở dốc ngày càng rõ rệt của Phan, và cả tiếng rên rỉ thấp trầm thoát ra từ cổ họng anh.

Đó là những âm thanh thô lậu, trần trụi, xâm phạm vào sự tĩnh lặng của cô một cách bạo liệt. Chúng không xin phép, chúng cứ thế tràn qua những khe nứt, len lỏi vào tiềm thức của Diệp. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng ra đôi bàn tay của Phan—đôi bàn tay đầy màu vẽ và sự hoang dại—đang chạm vào tường như thể đang chạm vào cơ thể cô.

Sự riêng tư bị phá vỡ hoàn toàn. Trong bóng tối của căn chung cư cũ, ranh giới giữa sự ghê tởm và khao khát bị xóa nhòa. Diệp nhận ra mình đang run rẩy, không phải vì sợ, mà vì một sự kích thích chưa từng có. Những âm thanh từ phòng 401 như một bàn tay vô hình, lột trần mọi lớp mặt nạ giáo điều của một giáo viên piano thanh lịch, phơi bày một người đàn bà đang khao khát được thấu hiểu, dù là bằng cách biến thái nhất.

Phan đứng bên kia, mỉm cười trong bóng tối. Anh biết mình đã xâm nhập thành công vào lãnh địa của cô. Bức tường không còn là vật cản, nó đã trở thành một cây cầu. Một cây cầu xây bằng những âm thanh vụn vỡ và những ham muốn tối tăm.

"Cô đang nghe tôi, đúng không?" Phan nghĩ thầm, đôi mắt anh rực sáng lên như một con thú săn đêm.