MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Sau Vách NgănChương 5

Bí Mật Sau Vách Ngăn

Chương 5

775 từ · ~4 phút đọc

Trong thế giới của Phan, màu sắc không bao giờ là sự mô phỏng của thực tế. Màu xanh xám không phải là màu của bầu trời trước cơn giông, mà là màu của sự nghẹt thở, màu của những giọt nước mắt chảy ngược vào trong, và là màu của lớp vôi vữa đang ngăn cách anh với người phụ nữ ấy.

Sau đêm "giao thoa" kỳ lạ qua vách tường, Phan không thể ngủ. Anh đứng trước tấm toan lớn nhất trong phòng, ánh đèn vàng duy nhất hắt bóng anh lên tường thành một hình thù khổng lồ, méo mó. Đôi tay anh run rẩy vì sự phấn khích tột độ. Trong đầu anh, những âm thanh từ phòng 402 vẫn đang vang vọng: tiếng khăn tắm rơi chạm sàn, tiếng thở dốc nghẹn lại, và đặc biệt là tiếng trượt dài của cơ thể cô dọc theo vách đá.

Phan bắt đầu pha màu.

Anh đổ ra bảng màu những mảng xanh Phthalo đậm đặc, trộn lẫn với xám tro và một chút sắc trắng đục như khói thuốc. Anh không dùng cọ. Anh dùng những ngón tay của mình. Phan muốn cảm nhận được chất liệu của màu sắc giống như cách anh muốn chạm vào làn da của Diệp.

Nhát màu đầu tiên được quết lên toan với một sự bạo liệt. Đó là một đường cong dài, tượng trưng cho bờ vai của cô khi dựa vào tường. Màu xanh xám loang lổ, tạo ra một cảm giác lạnh lẽo nhưng lại đầy nhục cảm. Phan nhắm mắt lại, tái hiện lại mọi rung động âm thanh trong trí nhớ.

"Nỗi buồn của cô có vị gì, Diệp?" anh thầm thì, ngón tay cái miết mạnh một vệt màu đen sâu thẳm vào chính giữa bức tranh.

Bức tranh dần hiện ra không phải với hình hài rõ rệt của một con người. Đó là một thực thể mông lung, một dáng hình phụ nữ đang tan chảy vào bóng tối. Phan vẽ cô trong trạng thái nguyên thủy nhất – không phải là khỏa thân về thể xác, mà là khỏa thân về tâm hồn. Anh vẽ đôi mắt cô là hai hố đen sâu thẳm, nơi chứa đựng tất cả những vụn vỡ của quá khứ mà cô đã kể cho chính mình nghe qua bức tường.

Càng vẽ, hơi thở của Phan càng trở nên nặng nề. Sự sáng tạo nghệ thuật lúc này đã biến tướng thành một hành vi xâm kích. Mỗi nét vẽ lên toan như một cái chạm trực tiếp vào cơ thể Diệp. Anh hình dung ra cảm giác khi những ngón tay lấm lem màu vẽ này luồn vào mái tóc ẩm ướt của cô, hay khi sắc xanh xám này phủ lên bờ ngực đang phập phồng của cô bên kia vách đá.

Bỗng nhiên, từ phòng 402, tiếng Piano lại vang lên.

Lần này, không phải là một bản nhạc cổ điển. Diệp đang dạo những nốt trầm đục, nặng nề, như thể cô đang cố gắng giao tiếp với người hàng xóm bằng ngôn ngữ duy nhất cô còn giữ lại. Tiếng đàn hòa quyện với tiếng sột soạt của ngón tay Phan trên toan vẽ.

Phan điên cuồng hoàn thiện bức chân dung. Anh dùng một chút màu đỏ thẫm – màu của sự sống, của máu, của dục vọng bị kìm nén – chấm vào nơi đáng lẽ là trái tim của hình bóng trong tranh. Một điểm nhấn lạc lõng giữa rừng màu xanh xám, giống như sự tồn tại của anh trong cuộc đời cô: một kẻ ngoại đạo mang theo mầm mống của sự hủy diệt và tái sinh.

Khi nốt nhạc cuối cùng của Diệp tan biến, Phan cũng dừng tay.

Anh lùi lại, nhìn tác phẩm của mình. Bức tranh mang tên "Nỗi buồn màu xanh xám" không đẹp theo nghĩa thông thường. Nó ám ảnh. Nó giống như một tiếng kêu cứu bị bóp nghẹt. Nó là hiện thân của sự thấu cảm bệnh hoạn mà Phan dành cho Diệp.

Anh mệt mỏi buông mình xuống ghế, đôi bàn tay vẫn còn dính đầy màu xanh xám lạnh lẽo. Anh nhìn về phía bức tường, môi nở một nụ cười nhợt nhạt. Ở bên kia, Diệp có lẽ cũng đang nhìn vào bức tường đó, không biết rằng bản ngã đau đớn nhất của mình vừa bị một gã đàn ông xa lạ "chụp" lại và giam cầm vĩnh viễn trên một tấm toan.

"Đây là bức đầu tiên," Phan lẩm bẩm trong cơn mê sảng của sự kiệt sức. "Và cô sẽ không bao giờ thoát khỏi bảng màu của tôi."