MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Sau Vách NgănChương 6

Bí Mật Sau Vách Ngăn

Chương 6

811 từ · ~5 phút đọc

Kim đồng hồ trên tường phòng 401 nhích dần về con số hai. Thành phố ngoài kia đã lịm đi trong một cơn mê mệt mỏi, nhưng trong khu chung cư cũ này, bóng tối lại đang sống một cuộc đời riêng của nó. Phan ngồi bất động trên chiếc ghế bành cũ nát, đôi mắt mở trừng trừng vào khoảng không. Anh đang chờ đợi. Đó đã trở thành một loại nghi thức—nghi thức của kẻ săn lùng những nỗi đau.

Và rồi, nó đến.

Ban đầu chỉ là một tiếng nấc rất nhỏ, bị kìm nén đến mức tưởng như chỉ là tiếng rên rỉ của những thớ gỗ cũ kỹ đang co lại vì lạnh. Nhưng rất nhanh sau đó, âm thanh ấy dày hơn, nặng hơn. Diệp đang khóc.

Ở phòng 402, cô giáo dạy piano thanh lịch thường ngày đã hoàn toàn sụp đổ. Tiếng khóc lúc 2 giờ sáng không phải là tiếng khóc để được vỗ về; đó là tiếng khóc của một người đã kiệt sức vì phải giả vờ mạnh mẽ. Tiếng nấc vỡ ra, va đập vào bức tường vôi vữa, truyền sang tai Phan với một sự rung động chân thực đến tàn nhẫn.

Phan đứng dậy, hơi thở anh cũng trở nên run rẩy theo nhịp nấc của cô. Anh tiến lại gần giá vẽ, nhưng lần này anh không cầm cọ ngay. Anh áp cả cơ thể mình vào bức tường, đôi tay dang rộng như thể đang muốn ôm lấy toàn bộ căn phòng bên cạnh.

"Khóc đi," anh thầm thì, gương mặt áp sát vào lớp giấy dán tường lạnh lẽo. "Hãy trút hết nó vào đây."

Mỗi tiếng khóc của Diệp giống như một nhát dao khứa vào không gian, và Phan là kẻ nhặt nhạnh những mảnh linh hồn rơi rụng đó. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng của cô—nó không còn là màu xanh xám của chương trước, mà là một màu đen đặc quánh, thứ màu của mực tàu hòa lẫn với nước mắt.

Anh bắt đầu vẽ trong bóng tối.

Lần này, Phan không dùng màu dầu. Anh dùng than chì và phấn tiên. Những đường nét trên toan vẽ trở nên hỗn loạn, chồng chéo lên nhau. Anh không vẽ hình hài Diệp nữa; anh vẽ những sợi dây thừng vô hình đang siết chặt lấy cổ họng cô. Anh vẽ những bàn tay vươn ra từ hư không, cố gắng níu kéo một tia sáng đã tắt lịm.

Bàn tay Phan chuyển động điên cuồng. Những nét than chì gãy vụn dưới áp lực của những đầu ngón tay. Anh vẽ trong sự trăn trở tột cùng, vì anh nhận ra rằng mình không chỉ là kẻ quan sát, mà anh đang bắt đầu đau cùng nỗi đau của cô. Một sự thấu cảm độc hại đang ăn mòn lấy tâm trí anh.

Xoảng!

Một tiếng đổ vỡ vang lên từ phòng Diệp. Có lẽ cô đã vô tình gạt tay trúng chiếc ly thủy tinh trên bàn. Sau tiếng đổ vỡ là một sự im lặng chết chóc. Phan khựng lại, tim anh đập loạn xạ. Anh áp tai thật chặt vào tường, nín thở.

"Đừng chết..." Một ý nghĩ kinh hoàng xẹt qua đầu Phan.

Nhưng rồi, tiếng khóc lại tiếp tục, lần này là tiếng khóc nức nở, buông xuôi. Phan thở phào, nhưng đôi mắt anh đỏ ngầu. Anh quay lại bức tranh, dùng lòng bàn tay di mạnh những vết than chì, tạo thành một vũng đen sâu hoắm ngay giữa toan vẽ. Đó là nơi anh cảm nhận được sự trống rỗng trong lòng Diệp.

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán gã họa sĩ. Anh thấy mình như một con quỷ đang hút lấy nhựa sống từ nỗi buồn của người khác để nuôi dưỡng nghệ thuật của mình. Sự khao khát được bước qua bức tường kia chưa bao giờ mãnh liệt đến thế. Anh muốn thấy cô lúc này—dưới ánh đèn mờ, với đôi mắt sưng mọng và bờ vai run rẩy—để chắc chắn rằng những gì anh đang vẽ là sự thật trần trụi nhất.

Đến gần sáng, tiếng khóc bên kia nhỏ dần rồi tắt hẳn. Có lẽ Diệp đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức ngay trên sàn nhà.

Phan buông thỏi than chì xuống. Toàn bộ bàn tay anh đen kịt. Anh nhìn bức tranh vừa hoàn thành: Một đống đổ nát của những đường nét xô lệch, u tối, nhưng ở giữa vũng đen đó, có một điểm trắng nhỏ nhoi, mờ nhạt—là tia hy vọng cuối cùng mà anh vô tình để lại, hay chính là sự khao khát được cứu rỗi của chính anh?

Anh ngồi xuống sàn, dựa lưng vào bức tường mà bên kia là người phụ nữ đang ngủ trong nước mắt.

"Chúng ta đều là những kẻ bị kẹt lại," anh thì thầm vào bóng tối.