Viện Khảo cổ Quốc gia luôn chìm trong không khí trang nghiêm pha lẫn mùi bụi giấy và chất bảo quản hóa học. Giang Lăng, hai mươi lăm tuổi, đã ngồi bất động trước bàn làm việc suốt ba tiếng đồng hồ, không phải vì anh đang ngủ gật, mà là vì anh đang tập trung đến mức tuyệt đối.
Ánh đèn halogen từ chiếc kính hiển vi rọi thẳng xuống một vật thể cũ kỹ: một bản đồ đồng có niên đại ước tính là Hán triều muộn, nhưng với các ký hiệu được khắc chìm tinh xảo không hề thuộc bất kỳ hệ thống văn tự Hán tự cổ nào mà anh từng biết.
Giang Lăng đưa tay điều chỉnh tiêu cự. Anh đeo găng tay nitrile trắng, thao tác chuẩn xác, đôi mắt phượng hẹp dài sắc lạnh như thể đang nhìn xuyên qua lớp kim loại bị oxy hóa. Anh được gọi là “Thiên tài lạnh lùng” của Viện, không chỉ vì khả năng dịch thuật siêu phàm, mà còn vì thái độ tách biệt, gần như không cảm xúc của mình. Đối với anh, mọi hiện vật đều là một bài toán logic cần được giải quyết.
Vật liệu bản đồ không phải là đồng thau thông thường. Đây là một hợp kim đồng-thiếc có pha một lượng nhỏ bạch kim, một công thức không phổ biến trong thời kỳ đó, Giang Lăng thầm nghĩ. Kỹ thuật đúc cho thấy tay nghề cực kỳ cao, chứng tỏ nó được chế tác tại một trung tâm quyền lực lớn, hoặc một nơi có công nghệ đúc độc lập.
Trong các ghi chép rời rạc của sử gia nhà Hán về các Vương quốc Tây Vực, có nhắc đến thoáng qua về một vương quốc tên là Cổ Uyển, được cho là nằm sâu trong lòng sa mạc Gobi. Nó được mô tả là "phú quý hơn Lâu Lan, nhưng biến mất nhanh hơn một cơn gió". Cổ Uyển trở thành một truyền thuyết lịch sử, không có bằng chứng vật lý nào được tìm thấy ngoài vài mảnh gốm vỡ không rõ nguồn gốc.
Bản đồ đồng này, được bí mật chuyển giao cho Viện Khảo cổ từ một nguồn không xác định, có thể là chìa khóa.
Giang Lăng hít một hơi sâu. Lần này, không chỉ là dịch thuật.
Ký hiệu trung tâm là một vòng tròn với bảy chấm nhỏ xung quanh, chắc chắn là hệ thống tín ngưỡng liên quan đến Pleiades (Cụm sao Thất Nữ). Nhưng tại sao lại có một đường gấp khúc dài nối từ vòng tròn đó đến một biểu tượng giống như cánh cổng?
Anh chụp ảnh độ phân giải cao, sau đó chạy qua phần mềm phân tích Dấu Vết Công Cụ (Toolmark Analysis). Các rãnh khắc trên kim loại cho thấy chúng được tạo ra bằng một loại dụng cụ có đầu mài mòn rất cứng, gần như kim cương, một công nghệ không thể có 1800 năm trước.
Bản đồ này đang kể về một nền văn minh đã vượt qua giới hạn công nghệ của thời đại họ.
Cửa phòng bật mở. Viện trưởng Tống bước vào, nét mặt căng thẳng. "Lăng, cậu đã có tiến triển gì chưa?"
"Chào Viện trưởng," Giang Lăng đáp, giọng bình tĩnh. "Tôi đã xác định được cấu trúc ngôn ngữ của các ký hiệu. Nó là sự kết hợp của ngôn ngữ ngữ âm và ký hiệu ý niệm, tôi gọi tạm là Văn tự Cổ Uyển Thượng. Về cơ bản, nó không phải là bản đồ địa lý theo nghĩa thông thường, mà là một bản đồ định vị Thiên văn-Địa chất."
Viện trưởng Tống đẩy gọng kính. "Thiên văn-Địa chất?"
"Đúng vậy. Tuyến đường không dựa trên ranh giới lãnh thổ hay sông núi, mà dựa trên vĩ độ, độ dốc địa hình và sự căn chỉnh của các chòm sao tại một thời điểm cụ thể." Giang Lăng chỉ vào một khu vực. "Biểu tượng cánh cổng này, sau khi tôi đối chiếu với lịch thiên văn cổ, chỉ ra một vị trí duy nhất: một khu vực được đánh dấu là 'Khu Vực Cấm Lộ Thạch' ở Sa mạc Gobi. Khu vực đó nổi tiếng vì các khối đá lạ, gần như không thể đi vào vì sự thay đổi địa chất liên tục."
Viện trưởng Tống thở dài. "Lộ Thạch. Một khu vực nguy hiểm chết người. Nhưng đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Tổ chức 'Thợ Săn Bóng Đêm'—cậu biết họ—đang ráo riết săn lùng bất cứ thứ gì liên quan đến Cổ Uyển. Chúng ta phải đi trước họ."
"Vậy là đây không còn là nhiệm vụ nghiên cứu nữa, mà là một chiến dịch thu hồi hiện vật?" Giang Lăng hỏi, ánh mắt vẫn tập trung vào bản đồ.
"Chính xác. Chúng ta cần một đội thực địa tinh nhuệ. Một đội không chỉ có khả năng khảo cổ mà còn phải có khả năng sinh tồn và chiến đấu. Đặc biệt, chúng ta cần một người dẫn đường có thể đi vào 'Lộ Thạch' và ra khỏi đó một cách an toàn."
Giang Lăng đưa tay chạm vào lớp hợp kim đồng lạnh giá. Anh đã đoán trước được điều này. Tri thức vĩ đại thường đi kèm với hiểm họa lớn.
"Viện trưởng, nếu nhiệm vụ này là sinh tử, tôi không thể hợp tác với một đội khảo cổ thông thường."
"Tôi hiểu. Vì vậy, tôi đã liên hệ với người mà chúng ta tin là tốt nhất trong lĩnh vực đó. Hắn ta không làm việc cho chính phủ, không làm việc cho tổ chức nào, chỉ làm việc vì tiền, và gần đây... là vì một lý do cá nhân nào đó."
Tống Viện trưởng đặt một tập hồ sơ xuống bàn.
"Hồ sơ tuyệt mật, chỉ có cậu được phép xem. Người này là Lục Tiêu, cựu thành viên của Lực lượng Đặc nhiệm Biên phòng, hiện là đội trưởng đội thám hiểm tư nhân 'Băng Sương'. Kỹ năng định vị, chiến thuật sinh tồn và chiến đấu của hắn ở Gobi là huyền thoại."
Giang Lăng mở hồ sơ, gương mặt Lục Tiêu hiện ra. Một người đàn ông với đường nét góc cạnh, ánh mắt như chứa đựng cả gió cát sa mạc.
Lục Tiêu. 28 tuổi. Tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ: 100%.
Giang Lăng lướt qua các thành tích cá nhân của Lục Tiêu một cách nhanh chóng. Anh đặc biệt chú ý đến một chi tiết nhỏ trong phần "Lý lịch gia đình": Gia tộc Lục, nổi tiếng với vai trò canh giữ các tuyến đường thương mại phía Tây, bị gắn liền với lời đồn về một lời nguyền cổ xưa.
Đây chính là điểm yếu. Một thiên tài lý trí như Giang Lăng biết rằng, để điều khiển một người như Lục Tiêu, tiền bạc không phải là yếu tố then chốt, mà là một câu chuyện cá nhân.
"Viện trưởng, tôi sẽ tiếp cận hắn ta. Nhưng tôi có một điều kiện."
"Nói đi."
"Chỉ mình tôi được phép phân tích và ra quyết định cuối cùng về bất kỳ hiện vật nào chúng tôi tìm thấy. Và chúng tôi cần tất cả dữ liệu về gia tộc Lục có liên quan đến truyền thuyết Cổ Uyển."
"Được chấp nhận. Thời gian không còn nhiều. Chiều nay, cậu sẽ gặp Lục Tiêu. Hắn ta đang đợi ở khách sạn Thiên Sơn."
Giang Lăng tháo găng tay và kính hiển vi. Nhiệm vụ đã thay đổi: từ một cuộc đối thoại với quá khứ qua văn tự, thành một cuộc phiêu lưu sinh tử trên sa mạc. Anh thu dọn bản đồ đồng vào một chiếc hộp bảo quản chân không. Hợp kim đồng lạnh buốt trong tay anh.
Anh nhìn vào gương, điều chỉnh cà vạt. Khuôn mặt thanh tú, lịch lãm, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh người đàn ông mạnh mẽ trong hồ sơ. Anh là người mang tri thức, còn đối tác của anh là người mang sức mạnh.
Lục Tiêu... chúng ta sắp phải dựa vào nhau rồi.
Anh rời khỏi Viện Khảo cổ, bước ra ngoài trời nắng gắt. Nhiệt độ của Bắc Kinh không thấm vào đâu so với cái lạnh băng giá của ý chí anh. Anh đã sẵn sàng để đối diện với sa mạc và cả người đàn ông được định sẵn là đồng hành của mình.