MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Táng Sâu Dưới Lòng Sa Mạc GobiChương 2: Chuyên Gia Sinh Tồn: Lục Tiêu

Bí Mật Táng Sâu Dưới Lòng Sa Mạc Gobi

Chương 2: Chuyên Gia Sinh Tồn: Lục Tiêu

1,164 từ · ~6 phút đọc

Khách sạn Thiên Sơn, nơi Lục Tiêu hẹn gặp, là một tòa nhà cũ kỹ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh ở phía Tây thành phố. Nó không hề phô trương, tương phản hoàn toàn với danh tiếng của đội thám hiểm "Băng Sương".

Giang Lăng bước vào quán cà phê vắng vẻ ở tầng trệt. Ngay lập tức, anh nhận ra mục tiêu của mình.

Lục Tiêu ngồi ở một góc khuất, không chạm vào cốc cà phê đen đã nguội lạnh. Anh mặc áo phông đen đơn giản, để lộ cánh tay rắn chắc, làn da rám nắng, mái tóc ngắn gọn gàng. Dáng vẻ của anh khác biệt hoàn toàn với những học giả hay quan chức mà Giang Lăng thường tiếp xúc. Lục Tiêu toát ra một thứ khí chất hoang dã, tĩnh lặng nhưng chứa đựng sức mạnh bùng nổ.

Giang Lăng tiến lại gần, đặt chiếc cặp da chứa bản đồ đồng lên bàn.

“Anh Lục Tiêu, tôi là Giang Lăng, từ Viện Khảo cổ.”

Lục Tiêu ngước mắt lên. Đôi mắt anh sâu thẳm, lạnh lẽo, như thể vừa nhìn thẳng vào mắt đối phương, vừa nhìn vào một nơi nào đó rất xa xôi, mờ mịt.

“Tôi biết. Ngồi đi.” Giọng anh trầm khàn, mang theo âm hưởng của gió cát.

Giang Lăng kéo ghế, ngồi đối diện. “Tôi đến đây để đề nghị một hợp đồng. Một chuyến thám hiểm kéo dài ít nhất hai tháng, đi sâu vào Khu Vực Cấm Lộ Thạch ở Gobi.”

Lục Tiêu nhếch mép, một nụ cười gần như không tồn tại. “Tôi đã xem qua hồ sơ của các người. Một nhà khảo cổ muốn thuê một lính đánh thuê cho một nhiệm vụ tự sát. Tiền thù lao của Viện không đủ để tôi liều mạng, Giang tiên sinh.”

“Tôi biết. Số tiền chúng tôi đề nghị là sáu triệu Nhân dân tệ, cộng thêm mọi chi phí phát sinh,” Giang Lăng đáp, giọng bình thản. “Nhưng tôi tin tiền bạc không phải là thứ anh thực sự quan tâm.”

Lục Tiêu gõ nhẹ ngón tay lên bàn, động tác dừng lại đột ngột. “Vậy anh cho rằng tôi quan tâm đến điều gì?”

Giang Lăng không trả lời trực tiếp. Anh mở chiếc cặp da, lấy ra một bản sao đã được mã hóa của bản đồ đồng và một vài trang hồ sơ nghiên cứu.

“Đây là bản phác thảo về vị trí và kiến trúc lăng mộ Cổ Uyển. Vương quốc này được cho là đã biến mất sau một thảm họa địa chất lớn. Tuy nhiên, qua phân tích văn tự cổ, tôi phát hiện ra một chi tiết: Quốc vương Cổ Uyển không chôn mình, mà là 'táng' tri thức của vương quốc.”

Giang Lăng đẩy tập hồ sơ về phía Lục Tiêu. “Trong số các bản ghi chép khảo cổ của Viện, có một truyền thuyết được lưu truyền qua các gia tộc canh giữ biên ải, trong đó có gia tộc họ Lục của anh.”

Lục Tiêu cuối cùng cũng đưa tay cầm lấy hồ sơ. Ánh mắt anh thay đổi, từ sự lạnh lùng cảnh giác chuyển sang một sự chú tâm sắc bén.

Giang Lăng bắt đầu thao thao bất tuyệt, với sự chính xác của một người đang đọc dữ liệu: “Gia tộc Lục đã canh giữ con đường này suốt hàng trăm năm. Truyền thuyết nói rằng, tổ tiên của anh đã thề phải bảo vệ một ‘cánh cổng’ nào đó khỏi sự tàn phá, và lời thề này đã trở thành một gánh nặng. Tôi đoán ‘cánh cổng’ mà các anh tìm kiếm không phải là cánh cổng vật lý, mà là cánh cổng tri thức Lăng mộ Cổ Uyển.”

Lục Tiêu im lặng một lúc lâu. Tiếng anh vang lên như tiếng đá cọ xát. “Anh đã nghiên cứu tôi, Giang tiên sinh.”

“Tôi nghiên cứu mọi yếu tố liên quan đến chuyến đi,” Giang Lăng sửa lại. “Tôi cần anh đưa tôi đến đó. Đổi lại, tôi sẽ dùng kiến thức khảo cổ và dịch thuật của mình để giúp anh tìm ra câu trả lời cho gánh nặng gia tộc. Nếu Cổ Uyển thực sự táng tri thức, thì chính tri thức đó sẽ giải phóng anh.”

Lục Tiêu đặt hồ sơ xuống, mặt không biểu cảm. Sự im lặng của anh chứa đầy sự đe dọa, như một cơn bão cát đang cuộn lại.

“Anh quá ngây thơ, Giang Lăng. Anh nghĩ gì về Lộ Thạch? Nó là một mê cung chết chóc. Các cồn cát dịch chuyển theo gió mùa, nhiệt độ có thể thay đổi 40 độ chỉ trong một ngày. Không có GPS, không có sóng điện thoại. Anh không thể dùng Văn tự Cổ Uyển Thượng để chống lại một trận bão cát.”

Giang Lăng đối diện với sự thách thức. Anh hiểu Lục Tiêu đang kiểm tra anh.

“Nếu nó dễ dàng, tổ chức Thợ Săn Bóng Đêm đã tìm thấy từ lâu. Tôi không ngây thơ, tôi là một nhà khoa học. Tôi tin vào dữ liệu. Bản đồ này được thiết kế để chống lại sự thay đổi địa lý bằng cách sử dụng các điểm tham chiếu thiên văn vĩnh cửu. Tôi cần anh vì kỹ năng sinh tồn và kinh nghiệm thực địa. Anh cần tôi vì tôi là người duy nhất có thể đọc được ‘tọa độ’ bí mật này.”

Giang Lăng hất cằm về phía chiếc cốc cà phê nguội lạnh của Lục Tiêu. “Anh đã ngồi đây chờ tôi suốt ba tiếng, phải không? Chứng tỏ anh quan tâm đến Cổ Uyển hơn bất kỳ nhiệm vụ nào khác. Tiền bạc chỉ là cái cớ.”

Một tia sáng lóe lên trong mắt Lục Tiêu. Anh đứng dậy, cao lớn và phủ bóng lên Giang Lăng.

“Được. Hợp đồng này tôi nhận. Nhưng tôi có quy tắc. Trong sa mạc, tôi là đội trưởng. Anh có thể là người đưa ra quyết định cuối cùng về hiện vật, nhưng mỗi bước đi, mỗi lựa chọn sinh tồn, đều phải theo lệnh của tôi. Nếu anh thất bại trong việc dịch thuật và đặt mạng sống của chúng tôi vào nguy hiểm, tôi sẽ quay đầu đi mà không cần bận tâm đến gánh nặng của gia tộc mình.”

Giang Lăng đứng dậy, đưa tay ra, ánh mắt hoàn toàn bình tĩnh. “Tôi đồng ý. Trong sa mạc, tôi sẽ tuân theo anh. Nhưng hãy nhớ, anh Lục Tiêu, tôi không thất bại.”

Họ bắt tay. Bàn tay Lục Tiêu thô ráp, chai sạn vì lao động và chiến đấu, hoàn toàn bao bọc lấy bàn tay thon dài, mềm mại của Giang Lăng. Đó là sự hợp tác của hai thái cực.

“Tốt.” Lục Tiêu buông tay. “Ngày mai, chúng ta bắt đầu chuẩn bị thiết bị. Tôi muốn xem toàn bộ dữ liệu khảo cổ và bản đồ thật, ngay bây giờ. Chúng ta không có thời gian.”

Giang Lăng mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng sắc nét. “Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.”