Căn phòng khách sạn mà Lục Tiêu thuê cực kỳ đơn giản, nhưng được trang bị các thiết bị vệ tinh và bản đồ kỹ thuật số tân tiến nhất. Bàn làm việc trải đầy các bản đồ địa hình vệ tinh của Sa mạc Gobi và các tấm ảnh chụp chi tiết các điểm đá vôi bất thường tại Khu Vực Cấm Lộ Thạch.
Giang Lăng mở hộp bảo quản, cẩn thận đặt Bản đồ Đồng Cổ Uyển lên tấm vải nhung đen. Dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh, các ký hiệu cổ xưa hiện lên sắc nét, như những vết sẹo của thời gian.
“Đây là bản đồ gốc,” Giang Lăng nói. “Tôi sẽ giải mã từng phần ngay tại đây, sử dụng dữ liệu địa chất và thiên văn của anh.”
Lục Tiêu dựa lưng vào tường, khoanh tay. “Bắt đầu đi. Đừng lãng phí thời gian của tôi.”
Giang Lăng không quan tâm đến thái độ lạnh lùng của đối phương. Anh lấy máy tính bảng ra, bắt đầu đối chiếu dữ liệu.
“Như tôi đã nói, đây là bản đồ định vị Thiên văn-Địa chất. Ký hiệu này, hình một chiếc vạc úp ngược, không phải là một đỉnh núi, mà là một Vùng từ tính bất thường đã được ghi nhận trong các khảo sát địa vật lý. Vương quốc Cổ Uyển sử dụng nó như một điểm cố định vĩnh cửu.”
Lục Tiêu tiến lại gần, cúi xuống nhìn. Anh không hỏi về lý thuyết hay văn tự, mà hỏi về thực tiễn. “Vùng từ tính? Tức là la bàn sẽ vô dụng ở đó. Chúng ta phải dựa vào vệ tinh hoặc định hướng mặt trời.”
“Chính xác. Và đây, chuỗi ký hiệu phức tạp này.” Giang Lăng chỉ vào một loạt các đường zigzag. “Nó là công thức tính toán sự Dịch chuyển vị trí thiên thể (Precession) của chòm sao Pleiades qua 1800 năm để căn chỉnh với một đỉnh điểm địa chất.”
Lục Tiêu nhìn chằm chằm vào bản đồ. Anh lớn lên với những câu chuyện cổ xưa về việc định vị dựa trên các vì sao và các khối đá lớn, nhưng chưa bao giờ được giải thích bằng logic khoa học như thế này.
“Nó đang cho chúng ta biết vị trí chính xác của điểm cuối — Lăng mộ Cổ Uyển — dựa trên thời điểm Quốc vương Cổ Uyển bị ‘táng’,” Giang Lăng kết luận. “Nó không phải là một công trình ngẫu nhiên, mà là một công trình kiến trúc theo dõi thời gian.”
Trong lúc Giang Lăng đang thao tác với các thuật toán thiên văn, Lục Tiêu lấy ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Anh lưỡng lự một lúc, rồi đặt nó lên bàn.
“Đây là thứ tôi có,” Lục Tiêu nói, giọng anh trầm xuống. “Thứ duy nhất còn sót lại của gia tộc tôi liên quan đến ‘lời thề canh giữ’.”
Trong hộp là một chiếc nhẫn đồng màu xanh lục sẫm, cũ kỹ, không có bất kỳ họa tiết trang trí nào, chỉ có một đường khắc chìm rất mảnh. Giang Lăng đeo găng tay, cầm chiếc nhẫn lên.
“Không phải là trang sức. Nó là một con dấu, hoặc một thiết bị đo lường,” anh nhận xét. “Để tôi chụp X-quang.”
Sau vài phút sử dụng một thiết bị nhỏ gọn, Giang Lăng đưa ra kết quả. “Bên trong chiếc nhẫn này không phải là đồng nguyên khối. Có một khoang rỗng chứa đầy một loại bột khoáng chất màu đen, và bột này có tính chất phát quang nhẹ khi bị tác động bởi sóng hạ âm.”
Lục Tiêu cau mày. “Bột khoáng chất?”
“Đúng vậy. Tôi đoán đây là một thành phần được sử dụng trong hệ thống ánh sáng hoặc chỉ dẫn của Cổ Uyển. Tổ tiên của anh không phải là những kẻ canh giữ bình thường, họ là những người thợ cả hoặc người liên lạc giữa vương quốc Cổ Uyển và thế giới bên ngoài.”
Giang Lăng đẩy các bản ghi chép của Viện Khảo cổ về phía Lục Tiêu. “Truyền thuyết nói rằng, tổ tiên của anh phải ‘canh giữ cánh cổng’. Nhưng những gì tôi thấy là: Họ đang giữ chìa khóa. Chiếc nhẫn này là chìa khóa. Bột khoáng chất bên trong có thể là chất xúc tác để kích hoạt một cơ chế nào đó.”
Sự thật này đánh trúng vào gánh nặng tâm lý của Lục Tiêu. Anh đã lớn lên với ý nghĩ rằng gia tộc mình bị nguyền rủa, phải trả giá cho một lỗi lầm nào đó. Nhưng Giang Lăng, bằng logic và dữ liệu, lại đưa ra một viễn cảnh hoàn toàn khác: Đó là một nhiệm vụ cao cả, không phải là lời nguyền.
“Nếu là chìa khóa,” Lục Tiêu hỏi, giọng bình tĩnh hơn, “tại sao tổ tiên tôi không bao giờ sử dụng nó?”
“Vì họ đã thất bại. Hoặc bị ngắt quãng,” Giang Lăng đáp. “Mục đích của họ là bảo tồn tri thức, nhưng tri thức đó cần được mở ra. Và đó là lý do anh cần tôi. Anh có chìa khóa, tôi có mật mã.”
Sự hợp tác giữa khoa học và sinh tồn, giữa tri thức và sức mạnh, trở nên rõ ràng và không thể chối cãi. Khoảnh khắc này, Lục Tiêu cảm thấy một sự tin tưởng mạnh mẽ dành cho người đàn ông thông minh trước mặt. Giang Lăng không chỉ nhìn thấy quá khứ, anh còn giải mã được tương lai.
“Được rồi. Nếu chúng ta tìm thấy tri thức đó, liệu nó có chấm dứt lời hứa của gia tộc tôi không?” Lục Tiêu hỏi, đôi mắt nhìn thẳng vào Giang Lăng. Đó là một câu hỏi mang tính cá nhân sâu sắc.
Giang Lăng không lùi bước. “Khoa học chỉ ra rằng mọi sự ràng buộc đều có nguyên nhân và kết quả. Nếu nguyên nhân là bảo vệ tri thức, thì kết quả là phổ biến nó. Anh sẽ được giải thoát, Lục Tiêu. Tôi hứa.”
Lục Tiêu hít một hơi sâu. “Tốt. Ngày mai, chúng ta lên đường. Hành trình đến Lộ Thạch mất ít nhất hai tuần. Anh có sẵn sàng đối mặt với bão cát, rắn độc và những kẻ săn mồi không?”
“Tôi không bao giờ đặt chân vào một nơi mà tôi chưa nghiên cứu.” Giang Lăng nhếch miệng. “Tôi đã xem mọi tài liệu về việc bảo vệ hiện vật trong điều kiện sa mạc, và tôi có một hệ thống liên lạc vệ tinh dự phòng mà họ chưa từng thấy.”
Anh cất bản đồ vào lại hộp. “Chúng ta đi thôi, Lục Tiêu. Tôi sẽ cung cấp cho anh tọa độ đầu tiên ngay khi chúng ta tới điểm tập kết.