Buổi sáng hôm sau, tại một nhà kho bí mật ở ngoại ô thành phố, đội thám hiểm "Băng Sương" đang tất bật chuẩn bị. Đội chỉ có ba người: Lục Tiêu, Giang Lăng và A Khải, người chịu trách nhiệm kỹ thuật và lái xe. A Khải là một thanh niên vui vẻ, đối lập với sự nghiêm nghị của Lục Tiêu, nhưng anh ta làm việc cực kỳ hiệu quả và im lặng.
Giang Lăng giám sát việc chất đồ lên hai chiếc xe tải địa hình được gia cố đặc biệt, có khả năng chống cát và chống đạn nhẹ. Anh không hề luộm thuộm, anh kiểm tra từng hộp đựng dụng cụ, đảm bảo hệ thống bảo quản nhiệt độ và độ ẩm cho các thiết bị nhạy cảm hoạt động hoàn hảo.
“Bảy ngày di chuyển liên tục qua vùng đệm, ba ngày xuyên qua vùng khó khăn, rồi mới đến Lộ Thạch,” Lục Tiêu thông báo. Anh đang kiểm tra bình xăng phụ và lốp xe. “Chúng ta phải mang theo gấp đôi lượng nước và nhiên liệu dự kiến, vì không có điểm tiếp tế.”
“Tôi đã tính toán trọng lượng và tỉ lệ tiêu hao nhiên liệu so với độ dốc địa hình,” Giang Lăng đáp. “Hệ thống năng lượng mặt trời dự phòng của tôi có thể sạc lại tất cả thiết bị điện tử, nhưng nó cần phải được bảo vệ khỏi bão cát.”
“A Khải sẽ lo việc đó. Nhiệm vụ của anh là giữ an toàn cho bản thân và chiếc bản đồ đồng đó.” Lục Tiêu liếc nhìn Giang Lăng. “Anh đã chuẩn bị cho một cuộc sống không có phòng thí nghiệm và máy điều hòa chưa, Giang tiên sinh?”
“Tôi đã chuẩn bị cho việc đó từ lúc chấp nhận nhiệm vụ này,” Giang Lăng bình tĩnh trả lời. “Không phải mọi khám phá vĩ đại đều được thực hiện dưới ánh đèn ấm áp của thư viện.”
Trong lúc họ đang kiểm tra thiết bị định vị vệ tinh, một chiếc xe sedan màu đen sang trọng đỗ lại cách nhà kho khoảng năm mươi mét. Mặc dù nó cố ý đỗ khuất, nhưng cửa kính màu đen và sự im lặng đáng ngờ đã lọt vào tầm mắt của Lục Tiêu.
Lục Tiêu đưa tay làm dấu hiệu cho A Khải giảm tiếng ồn. Ánh mắt anh sắc bén, quét qua chiếc xe.
“Chúng ta có khách,” Lục Tiêu thì thầm với Giang Lăng.
“Thợ Săn Bóng Đêm?” Giang Lăng cũng hạ giọng.
“Không thể là cảnh sát. Cảnh sát sẽ gọi điện hoặc đến thẳng đây. Đây là một cuộc thăm dò, một lời cảnh báo.” Lục Tiêu đặt tay lên khẩu súng ngắn giấu sau lưng. “Chúng ta phải tăng tốc độ.”
Giang Lăng nhìn chiếc xe. Chiếc xe đắt tiền không hợp với khu vực này, chứng tỏ người bên trong là những kẻ giàu có, làm ăn bất chính. Anh quyết định sử dụng logic thay vì bạo lực.
“Họ đang đợi chúng ta di chuyển để theo dõi tuyến đường,” Giang Lăng phân tích. “Nếu chúng ta thay đổi kế hoạch ban đầu, họ sẽ bị động. Hãy để lại một ‘dấu vết’ sai lầm.”
Lục Tiêu nhìn Giang Lăng với vẻ ngạc nhiên. “Ý anh là gì?”
“Sử dụng các thiết bị định vị đã bị tắt nguồn, hoặc dữ liệu giả đã được ghi sẵn,” Giang Lăng giải thích. “Giả lập một tuyến đường phía Bắc (tuyến đường khó đi hơn và ít khả thi hơn), trong khi chúng ta đi tuyến đường Đông-Nam theo như bản đồ đồng đã chỉ dẫn.”
Lục Tiêu nở nụ cười nhạt, sự tán thành hiếm hoi. “Thú vị. Tôi đã quen dùng bẫy vật lý, nhưng bẫy dữ liệu thì không tệ.”
A Khải, sau khi nghe chỉ đạo, nhanh chóng đặt một thiết bị GPS đã được lập trình sẵn trong một chiếc hộp rỗng và khóa kỹ. Họ cố tình chất chiếc hộp đó lên xe một cách lộ liễu.
Lúc 11 giờ trưa, hai chiếc xe địa hình của "Băng Sương" bắt đầu lăn bánh, hướng về phía Tây.
Chiếc xe sedan màu đen kia lập tức khởi động, giữ một khoảng cách an toàn phía sau.
“Họ đã mắc bẫy,” A Khải vui vẻ nói qua bộ đàm.
Giang Lăng ngồi ở ghế phụ của xe Lục Tiêu. Anh đeo tai nghe và tiếp tục nghiên cứu các tệp tin lưu trữ về các sự kiện địa chất lớn ở Gobi.
“Chúng ta không thể chủ quan,” Giang Lăng nói. “Những kẻ này tinh ranh hơn anh nghĩ. Đây có thể chỉ là một đội trinh sát.”
Lục Tiêu lái xe, ánh mắt luôn quét qua gương chiếu hậu. “Tôi biết. Nhưng ít nhất chúng ta có được lợi thế về thời gian và thông tin. Mục tiêu của họ không phải là giết chúng ta, mà là tìm thấy Lăng mộ. Chừng nào chúng ta còn giữ bản đồ, chúng ta còn an toàn.”
Sau khoảng năm giờ di chuyển, họ đột ngột rẽ vào một khu vực thưa dân, gần một mỏ than cũ, sau đó thay đổi biển số xe và sơn phủ nhanh chóng. Chiếc xe sedan đen kia, vẫn bám theo "dấu vết" đã được lập trình, tiếp tục lao về phía Bắc.
“Thoát rồi,” Lục Tiêu nói, giọng có chút nhẹ nhõm.
Họ dừng lại để tiếp tục hành trình theo tuyến đường thật. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống.
Lục Tiêu lấy ra bản đồ giấy và bút. “Đây là khu vực đầu tiên chúng ta sẽ đi qua, nằm dọc theo một dải đất cứng cổ. Sẽ có những cồn cát nhỏ. Tôi cần anh xác định tọa độ chính xác của Vùng Từ Tính Bất Thường để chúng ta có thể điều chỉnh đường đi ngay khi la bàn bắt đầu bị nhiễu loạn.”
Giang Lăng đưa ra một chuỗi số liệu phức tạp: 39°50′12″N, 100°15′35″E. Vùng này sẽ gây nhiễu loạn từ trường với cường độ khoảng 200 nanoTesla, đủ để làm la bàn quay loạn xạ. Chúng ta phải đi lệch về phía Tây 15 độ trước khi chạm đến ngưỡng đó.”
Lục Tiêu ghi lại các con số, nét chữ dứt khoát. Giang Lăng đưa ra lý thuyết, Lục Tiêu biến nó thành hành động. Sự tin tưởng và phân công đã bắt đầu hình thành.
Trong màn đêm sắp buông xuống, dưới bầu trời Gobi đầy sao, chiếc xe địa hình màu đen đã được ngụy trang tiếp tục lăn bánh. Họ đã chính thức bước vào cuộc phiêu lưu, với bí mật của Cổ Uyển ở phía trước, và sự truy đuổi của Thợ Săn Bóng Đêm ở phía sau.