MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Táng Sâu Dưới Lòng Sa Mạc GobiChương 5: Cổng Vào Gobi

Bí Mật Táng Sâu Dưới Lòng Sa Mạc Gobi

Chương 5: Cổng Vào Gobi

939 từ · ~5 phút đọc

Sau ba ngày di chuyển không ngừng nghỉ, đội thám hiểm "Băng Sương" cuối cùng đã tiến vào vùng lõi của Sa mạc Gobi. Khung cảnh thay đổi đột ngột: từ những vùng bán khô hạn với đá sỏi và cỏ khô thưa thớt, họ đã đến một biển cát mênh mông, nơi các cồn cát khổng lồ dường như chạm tới đường chân trời.

Không khí nóng bức, khô rang. Lục Tiêu, người đã lái xe liên tục, dừng lại bên một cụm đá lớn để kiểm tra động cơ.

“Từ đây, tốc độ di chuyển sẽ giảm đi một nửa,” Lục Tiêu nói. “Độ dốc của cồn cát rất lớn, và nhiệt độ bề mặt cát quá cao. Chúng ta sẽ chuyển sang di chuyển chủ yếu vào ban đêm.”

Giang Lăng, người đã dành ba ngày để lập biểu đồ chi tiết các điểm tham chiếu thiên văn trên bản đồ đồng, cuối cùng cũng phải đối diện trực tiếp với sự khắc nghiệt của môi trường. Cơ thể anh, vốn quen với môi trường điều hòa và sự yên tĩnh của phòng thí nghiệm, bắt đầu phản ứng. Da anh khô rát, và đôi mắt anh phải nheo lại thường xuyên để chống chọi với ánh nắng chói chang.

“Tôi đã tính toán độ thay đổi vị trí của các cồn cát lớn dựa trên mô hình gió của khu vực này trong 5 năm qua,” Giang Lăng nói, giọng hơi khô khốc. “Nếu đi lệch khỏi tọa độ của bản đồ đồng, chúng ta sẽ lãng phí quá nhiều nhiên liệu. Tọa độ 39°50′N sẽ đưa chúng ta đi qua những thềm đá ngầm dưới cát, cứng hơn và ổn định hơn.”

Lục Tiêu quay lại nhìn anh. “Tôi không cần mô hình gió 5 năm của anh, Giang Lăng. Tôi cần kinh nghiệm thực tế. Cồn cát không tuân theo sách vở. Nếu anh cứ cố chấp đi theo con đường lý tưởng trên giấy, chúng ta sẽ bị mắc kẹt.”

“Nhưng con đường kinh nghiệm của anh có thể dẫn chúng ta đi vòng quá xa, lãng phí thời gian và làm cạn kiệt nguồn tiếp tế,” Giang Lăng nhấn mạnh. “Chúng ta đang trong một cuộc đua.”

Sự mâu thuẫn về phong cách làm việc bùng lên. Lục Tiêu dựa vào trực giác và kinh nghiệm sinh tồn; Giang Lăng dựa vào dữ liệu và tính toán khoa học.

“Tôi là người chịu trách nhiệm an toàn,” Lục Tiêu gằn giọng. “Và quyết định của tôi là chúng ta đi theo tuyến đường tối thiểu rủi ro, ngay cả khi nó dài hơn.”

Giang Lăng hít một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh hiểu rằng sự căng thẳng đang làm cả hai khó chịu.

“Được rồi,” Giang Lăng nhượng bộ, nhưng không hoàn toàn. “Nếu anh đi theo tuyến đường an toàn của mình, hãy để tôi kiểm tra định hướng bằng phương pháp thủ công của tôi. Tôi muốn chứng minh rằng những điểm tham chiếu Thiên văn-Địa chất trên bản đồ đồng là chính xác hơn bất kỳ mô hình hiện đại nào.”

Lục Tiêu gật đầu, đồng ý với đề nghị này vì nó không làm ảnh hưởng đến an toàn.

Đêm đó, Lục Tiêu để Giang Lăng thực hiện thử nghiệm của mình.

Giang Lăng dùng một chiếc Kính thiên văn cầm tay độ chính xác cao (sextant cổ điển được cải tiến) để đo góc nâng của các ngôi sao đã được khắc trên bản đồ đồng — chủ yếu là chòm sao Cassiopeia (Thiên Hậu). Anh cũng dùng một máy đo từ trường để kiểm tra Vùng Từ Tính Bất Thường mà anh đã dự đoán.

“Nhiễu loạn bắt đầu,” Giang Lăng thông báo. “Dữ liệu từ trường đang dao động mạnh, gần 200 nanoTesla. La bàn sẽ bắt đầu quay cuồng ngay bây giờ.”

Quả thật, chiếc la bàn dự phòng trên xe của Lục Tiêu bắt đầu xoay tròn không kiểm soát. Lục Tiêu, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn lộ vẻ ngạc nhiên.

“Tuy nhiên, góc nâng của Chòm sao Thiên Hậu và góc nghiêng địa hình cho thấy chúng ta chỉ cần đi lệch 12° về hướng Tây-Tây Bắc để tránh tâm điểm nhiễu loạn,” Giang Lăng nói. “Chúng ta vẫn có thể bám sát được tuyến đường ngắn hơn.”

Lục Tiêu, một người thực tế, chấp nhận kết quả. “Anh thắng lần này. Chúng ta sẽ đi theo tọa độ 12 độ. Nhưng anh phải hứa với tôi, nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm vật lý nào, anh phải tin vào kinh nghiệm của tôi trước.”

“Tôi hứa,” Giang Lăng đáp. Anh cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Sự chấp nhận của Lục Tiêu không chỉ là về việc định hướng, mà là về sự tôn trọng lẫn nhau.

Khi hai người tiếp tục hành trình dưới ánh trăng rằm rực rỡ của Gobi, A Khải bắt đầu ca hát những bài hát dân gian cổ xưa về sa mạc, giúp xua tan đi sự căng thẳng.

Lục Tiêu cầm lái, ánh mắt không còn lạnh lùng như trước. Anh nhớ lại những lời của Giang Lăng về chiếc nhẫn của gia tộc. Có lẽ, việc theo đuổi sự thật khoa học này không phải là một sự lầm lạc, mà là con đường duy nhất để anh thực sự hiểu được nguồn gốc và kết thúc lời hứa của tổ tiên.

Họ tiến sâu hơn vào lòng sa mạc Gobi. Bầu không khí cô lập hoàn toàn. Không có tín hiệu, không có dấu vết văn minh. Họ chỉ còn lại nhau, những chiếc xe, và bí mật cổ xưa bị chôn vùi trong cát.