Sau ba ngày đêm nữa di chuyển, họ đã tiến sâu vào vùng được đánh dấu trên bản đồ đồng là "Vùng Đệm Đá Vôi". Địa hình chuyển từ cồn cát mềm sang các lớp đá phiến sét và đá vôi bị phong hóa nặng nề, lởm chởm như răng cưa.
Lục Tiêu buộc phải dừng xe vào buổi chiều, trước khi màn đêm buông xuống.
“Nhiệt độ động cơ quá cao,” Lục Tiêu nói. “Chúng ta cần nghỉ ngơi và kiểm tra lại hệ thống lọc khí. Bụi đá vôi quá mịn.”
Họ tìm thấy một khu vực tương đối bằng phẳng giữa các khối đá lớn, tạo thành một khe núi tự nhiên có thể che chắn gió.
Trong lúc A Khải lo việc bảo trì xe, Giang Lăng đeo một chiếc máy dò kim loại cầm tay, đi bộ xung quanh khu vực. Anh không dò tìm kho báu mà tìm kiếm những dấu hiệu bất thường về mặt vật lý.
Khoảng nửa giờ sau, máy dò kêu lên những tiếng bíp yếu ớt. Giang Lăng dừng lại trước một khối đá vôi bị phong hóa nặng nề. Anh quỳ xuống, dùng bàn chải nhỏ và xẻng khảo cổ cẩn thận loại bỏ lớp cát bề mặt.
Lục Tiêu thấy hành động của anh, liền cầm súng bước tới, cảnh giác quan sát xung quanh.
“Anh đang tìm gì?” Lục Tiêu hỏi.
“Không phải hiện vật, mà là dấu vết của con người,” Giang Lăng đáp, đôi mắt chăm chú.
Dưới lớp cát mỏng, anh phát hiện một mảnh vỏ hộp đựng đạn đã bị rỉ sét nặng và một mảnh vải bạt rách có hoa văn không thuộc về trang phục quân đội hay dân dụng Trung Quốc hiện đại.
“Khoảng 20 năm tuổi, bị phơi nắng và phong hóa mạnh,” Giang Lăng nhận định. “Nhưng chúng ta không phải là những người đầu tiên đi qua đây.”
Tiếp tục đào sâu thêm một chút, anh tìm thấy một vật thể lớn hơn: một bình nhiên liệu phụ bị thủng và bỏ lại. Chiếc bình được đánh dấu bằng một ký hiệu sơn đỏ không rõ ràng.
“Đây là một Trạm Dừng Chết,” Giang Lăng kết luận. “Một nhóm thám hiểm nào đó đã từng dừng lại ở đây. Họ đã bỏ lại thiết bị bị hư hỏng và tiếp tục đi, hoặc... họ không bao giờ trở lại.”
Lục Tiêu cúi xuống, chạm vào mảnh vải bạt rách. Anh không nhìn vào vật thể, mà nhìn vào môi trường xung quanh.
“Mảnh vải này là của châu Âu, loại vải bạt chống nước hiếm. Ký hiệu sơn đỏ trên bình nhiên liệu là biểu tượng của một tổ chức buôn bán hiện vật ngầm ở Thổ Nhĩ Kỳ, thường hoạt động ở Trung Đông và Tây Vực,” Lục Tiêu phân tích, giọng lạnh lùng. “Đây không phải là một nhóm thám hiểm bình thường.”
Giang Lăng nhìn Lục Tiêu với vẻ kinh ngạc. “Anh biết cả ký hiệu buôn bán ngầm?”
“Sa mạc này là một mê cung của những kẻ săn tìm lợi nhuận và bí mật, Giang Lăng,” Lục Tiêu trả lời, ánh mắt sắc bén. “Tôi là người canh giữ, tôi phải biết kẻ thù của mình. Đây là dấu vết của những kẻ Thợ Săn Bóng Đêm cũ. Họ đã thất bại tại đây, có lẽ vì sự khắc nghiệt của địa hình.”
“Đúng như dự đoán của tôi,” Giang Lăng nói, đưa ra một suy luận khoa học. “Địa hình ở Lộ Thạch liên tục thay đổi do các đợt địa chấn nhỏ và sự dịch chuyển của các khối đá ngầm. Những công cụ định vị hiện đại nhất cũng không thể xử lý sự thay đổi đó. Nhưng bản đồ đồng của chúng ta thì có thể. ”
Lục Tiêu gật đầu, sự lạnh lùng của anh dường như được xoa dịu bởi sự logic không thể chối cãi của Giang Lăng.
“Chúng ta có lợi thế,” Lục Tiêu thừa nhận. “Nhưng cũng có rủi ro. Nếu họ thất bại, họ sẽ để lại bẫy. Hoặc họ đã bị tiêu diệt bởi thứ gì đó không phải là bão cát.”
Lục Tiêu rút khẩu súng ra, kiểm tra băng đạn. Anh quét khẩu súng quanh khe núi.
“Họ không bị tiêu diệt bởi cướp. Những kẻ này không bao giờ rời khỏi phương tiện mà không chiến đấu. Có lẽ là một cơ chế bảo vệ nào đó của chính Cổ Uyển. Anh thấy có gì khả nghi không?”
Giang Lăng tập trung vào các khối đá xung quanh. Anh nhận thấy một sự sắp xếp bất thường về mặt địa chất: các khối đá vôi lớn này bị cắt gọt thành hình khối gần như hoàn hảo, mặc dù bề ngoài đã bị phong hóa mạnh.
“Có. Nhìn vào các khối đá này. Chúng được sắp xếp theo một hình bán nguyệt rất lớn, không phải là tự nhiên. Tôi đoán đây là một phần của kiến trúc Cổ Uyển bị chôn vùi,” Giang Lăng thì thầm. “Và nếu đây là kiến trúc, nó có thể có bẫy.”
Anh dùng máy quét địa chất sóng siêu âm mini để kiểm tra mặt đất dưới các khối đá.
Kết quả hiện lên trên màn hình: có các khoang rỗng bên dưới các khối đá lớn.
“Có vẻ như đây là một cơ chế sập hầm hoặc đá lăn được kích hoạt bằng áp lực,” Giang Lăng nói. “Những người thám hiểm trước đó đã kích hoạt nó, nhưng có lẽ chỉ làm sập một phần nhỏ. Nếu chúng ta đi sai hướng, chúng ta sẽ làm toàn bộ khe núi này sập xuống.”
Lục Tiêu tiến lại gần Giang Lăng, nhìn chằm chằm vào màn hình máy quét. Khoảng cách gần đến mức Giang Lăng có thể ngửi thấy mùi da thịt khô ráo và hơi bụi của Lục Tiêu.
“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Lục Tiêu hỏi, giọng bình tĩnh nhưng sắc lạnh.
“Tôi cần vẽ lại sơ đồ của các khoang rỗng này và tính toán lại trọng lượng của các khối đá. Tôi sẽ xác định được con đường không áp lực an toàn để chúng ta đi qua. Chúng ta sẽ đi vào ban đêm, để không bị nhìn thấy bởi bất kỳ kẻ theo dõi nào khác.”
Lục Tiêu gật đầu. Anh biết, đối mặt với bẫy cơ học cổ đại, sức mạnh cơ bắp là vô dụng. Trí tuệ logic của Giang Lăng là vũ khí duy nhất.
“Anh bắt đầu làm việc đi. Tôi sẽ lo việc gác đêm,” Lục Tiêu nói. “Từ giờ, chúng ta phải đi vào chế độ cảnh giác cao độ.”