MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Táng Sâu Dưới Lòng Sa Mạc GobiChương 7: Một Đêm Dưới Sao

Bí Mật Táng Sâu Dưới Lòng Sa Mạc Gobi

Chương 7: Một Đêm Dưới Sao

1,095 từ · ~6 phút đọc

Giang Lăng đã làm việc liên tục suốt sáu tiếng đồng hồ dưới ánh đèn pin mờ ảo. Anh sử dụng các thuật toán Phân tích Cơ học Đất (Soil Mechanics) và Kỹ thuật Cân bằng Áp lực để vẽ ra tuyến đường an toàn qua khu vực bẫy sập hầm tiềm tàng. Mồ hôi thấm ướt lưng anh, và đôi mắt anh đã mỏi nhừ vì nhìn chằm chằm vào các đường cong và số liệu.

Cuối cùng, anh cũng hoàn thành. Tuyến đường an toàn là một dải đất hẹp, ngoằn ngoèo, chỉ rộng bằng chiếc xe, và yêu cầu tốc độ lái xe phải được giữ ở mức cực kỳ ổn định.

“Hoàn thành rồi,” Giang Lăng nói, giọng anh khàn đặc vì mệt mỏi và khô cổ.

Lục Tiêu, đang ngồi cảnh giới cách đó vài mét, bước lại gần. Anh nhìn vào sơ đồ phức tạp trên máy tính bảng của Giang Lăng. Các đường màu đỏ tượng trưng cho các khoang rỗng, và đường màu xanh là con đường áp lực an toàn.

“Tuyến đường này cần sự chính xác tuyệt đối,” Lục Tiêu nhận xét. “Một sai lầm nhỏ cũng đủ để chôn vùi chúng ta.”

“Tôi đã tính toán tất cả các yếu tố vật lý,” Giang Lăng đáp, cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh lắc lư. Sự mệt mỏi và kiệt sức cuối cùng cũng ập đến.

Lục Tiêu nhanh chóng đỡ lấy cánh tay anh. Sức mạnh của anh vững chãi và không thể lay chuyển, khác hẳn sự mảnh mai, hơi run rẩy của Giang Lăng.

“Anh đã làm việc quá sức,” Lục Tiêu nói, giọng anh trầm hơn mọi khi, không còn vẻ lạnh lùng cảnh giác.

Giang Lăng dựa vào Lục Tiêu trong giây lát, cảm giác đầu tiên là sự an toàn đáng ngạc nhiên. “Tôi ổn,” anh thì thầm, nhưng lời nói không đủ sức thuyết phục.

Lục Tiêu không nói thêm gì. Anh dìu Giang Lăng đến một phiến đá lớn đã được trải một lớp chăn cách nhiệt. Anh đưa cho Giang Lăng chai nước, không phải là nước lạnh thông thường, mà là nước pha một chút muối khoáng và đường glucose, được giữ ấm trong bình cách nhiệt.

“Uống đi. Đây không phải là phòng thí nghiệm của anh. Anh phải biết giới hạn của cơ thể mình,” Lục Tiêu nói, giọng có chút trách móc nhưng ẩn chứa sự quan tâm.

Giang Lăng uống cạn. Vị mặn ngọt của nước giúp anh hồi phục đôi chút. Anh nhìn lên Lục Tiêu. Trong ánh sáng yếu ớt của ngọn lửa nhỏ, Lục Tiêu trông không còn là chuyên gia sinh tồn cứng rắn, mà là một người đàn ông đáng tin cậy.

“Cảm ơn,” Giang Lăng nói.

“Đừng cảm ơn. Đây là điều kiện để hợp tác,” Lục Tiêu đáp, nhưng anh không rời đi. Anh ngồi xuống cạnh Giang Lăng, mắt nhìn lên bầu trời đêm.

Bầu trời Gobi ban đêm là một tuyệt tác: một tấm màn nhung đen thẫm, rắc đầy kim cương. Hàng nghìn vì sao lấp lánh với độ rõ nét không thể thấy ở các thành phố.

“Anh đã xem chòm sao này bao giờ chưa?” Lục Tiêu đột nhiên hỏi, chỉ lên một cụm sao sáng rực.

“Pleiades (Thất Nữ),” Giang Lăng đáp ngay lập tức, đây là kiến thức thuần túy. “Đó là biểu tượng trung tâm trên bản đồ đồng Cổ Uyển. Họ coi nó là người giữ thời gian.”

“Đối với những người sinh ra và lớn lên ở sa mạc, đó là người dẫn đường,” Lục Tiêu nói. “Tổ tiên tôi không biết thuật toán của anh, nhưng họ biết chòm sao này sẽ không bao giờ phản bội họ.”

Một sự im lặng bao trùm. Giang Lăng cảm thấy sự khác biệt giữa hai người họ, nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy sự kết nối. Tri thức cổ xưa và khoa học hiện đại đang nhìn vào cùng một điểm sáng trên bầu trời.

“Gánh nặng gia tộc của anh có liên quan đến một ngôi sao nào không?” Giang Lăng hỏi nhỏ, anh biết mình đang vượt qua ranh giới riêng tư.

Lục Tiêu quay sang, ánh mắt anh hơi đục đi trong bóng tối.

“Anh muốn lời giải, tôi sẽ cho anh câu trả lời,” Lục Tiêu nói. “Tổ tiên tôi không chỉ canh giữ, họ còn được cho là đã thề bảo vệ một chiếc chìa khóa khỏi những người không xứng đáng. Chiếc nhẫn đồng đó không chỉ là chìa khóa, nó là một vật phong ấn. Họ tin rằng khi ánh sáng của Cổ Uyển xuất hiện, chìa khóa sẽ được trao cho người phù hợp. Tôi đã lớn lên với những điều mê tín đó.”

Giang Lăng nhìn thẳng vào Lục Tiêu. “Cổ Uyển không có ánh sáng của riêng nó. Nó là một vương quốc bị chôn vùi. Nếu nó là ánh sáng, nó phải là tri thức.”

“Có lẽ,” Lục Tiêu nói, giọng anh đầy sự phức tạp. Anh đưa tay chạm nhẹ vào tóc Giang Lăng, gỡ một hạt cát khô ra khỏi đó. Đó là một cử chỉ vô cùng tự nhiên và dịu dàng.

“Anh là người thông minh nhất tôi từng gặp,” Lục Tiêu tiếp tục, giọng khàn hơn. “Nếu tri thức là ánh sáng, thì anh là người mang ánh sáng đó. Anh chính là người phù hợp mà gia tộc tôi phải giao phó.”

Khoảnh khắc đó, Giang Lăng cảm thấy một cảm xúc ấm áp dâng lên, hoàn toàn không liên quan đến sự mệt mỏi hay áp lực. Cử chỉ chạm nhẹ của Lục Tiêu, sự thừa nhận sâu sắc đó, đã phá vỡ bức tường lạnh lùng mà Giang Lăng luôn dựng lên.

Họ ngồi im lặng một lúc lâu. Cảm giác thân mật, lãng mạn lơ lửng trong không khí, được bao bọc bởi sự cô độc và nguy hiểm của sa mạc.

Sau đó, Lục Tiêu đứng dậy.

“Nghỉ ngơi đi, Giang Lăng. Tôi sẽ đi kiểm tra lại tuyến đường lần cuối. Sáng mai, chúng ta sẽ vượt qua Trạm Dừng Chết.”

Giang Lăng nhìn theo bóng Lục Tiêu khuất vào bóng đêm. Anh nằm xuống, cảm giác an toàn kỳ lạ vẫn còn.

Lục Tiêu không phải là một người canh giữ truyền thống, Giang Lăng nghĩ. Anh ta là người đang chờ đợi một câu trả lời khoa học.

Bầu trời đêm Gobi, với chòm sao Thất Nữ lấp lánh, giờ đây không chỉ là một dữ liệu thiên văn, mà là chứng nhân cho sự kết nối không ngờ giữa hai con người ở hai thái cực khác nhau.