MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Táng Sâu Dưới Lòng Sa Mạc GobiChương 15: Con Đường Dẫn Đến Lăng Mộ

Bí Mật Táng Sâu Dưới Lòng Sa Mạc Gobi

Chương 15: Con Đường Dẫn Đến Lăng Mộ

1,258 từ · ~7 phút đọc

Lối đi mới được mở ra là một cầu thang đá dốc, trơn trượt vì độ ẩm bất thường. Lục Tiêu đi trước, khẩu súng trường giữ ở tư thế sẵn sàng chiến đấu. Giang Lăng theo sau, sử dụng thiết bị đo độ rung và phân tích không khí.

"Cầu thang này không phải là một phần của kiến trúc ban đầu," Giang Lăng nhận xét. "Nó được xây dựng sau, dùng đá địa phương, và chỉ dùng để đi lại. Dấu vết còn mới. Chắc chắn Thợ Săn Bóng Đêm đã tạo ra lối đi này, có lẽ là để tránh những bẫy họ không giải mã được ở khu vực Di Tích Hỏa Thần."

"Họ đi nhanh," Lục Tiêu nói. "Và họ rất liều lĩnh. Họ đang cố vượt qua chúng ta bằng mọi giá."

Họ đi xuống khoảng mười lăm mét theo chiều thẳng đứng, và cầu thang kết thúc bằng một đường hầm hẹp, kéo dài. Không khí ở đây đặc quánh mùi lưu huỳnh nhẹ và độ ẩm tăng cao.

"Nhiệt độ đang tăng lên," Giang Lăng thông báo. "Và độ ẩm cũng vậy. Đây là dấu hiệu của hoạt động địa nhiệt ở gần. Cổ Uyển đã xây dựng Lõi Lưu Trữ gần một nguồn năng lượng tự nhiên nào đó."

"Hoạt động địa nhiệt có nghĩa là gì đối với sự ổn định?" Lục Tiêu hỏi, hoàn toàn tập trung vào yếu tố sinh tồn.

"Mặt đất có thể không ổn định. Có thể có các vết nứt và khí độc," Giang Lăng trả lời. "Nhưng kiến trúc của Cổ Uyển thường sử dụng các vật liệu chống nhiệt và áp suất. Chúng ta phải dựa vào khả năng xây dựng của họ."

Khi đi vào đường hầm, hai người nhận ra đường hầm không hoàn toàn là tự nhiên. Nó được gia cố bằng các thanh kim loại sẫm màu chạy dọc trần và sàn nhà, giống như xương sườn của một con quái vật kim loại.

"Những thanh gia cố này là hợp kim đồng-thiếc giống như bản đồ," Giang Lăng chỉ vào các thanh kim loại. "Chúng là hệ thống hấp thụ rung chấn và ổn định địa chất của Cổ Uyển. Họ đã biến một khu vực không ổn định thành một nơi an toàn để lưu trữ."

Họ đi được một quãng, và Lục Tiêu dừng lại đột ngột.

"Giang Lăng, im lặng."

Lục Tiêu đưa tay ra, ra hiệu cho Giang Lăng đứng sát vào tường. Anh rút con dao chiến đấu và cẩn thận kiểm tra sàn hầm.

"Một sợi dây bẫy," Lục Tiêu thì thầm. "Rất mỏng, được giấu kín. Nếu dẫm phải, nó có thể kích hoạt một quả mìn hoặc một cơ chế đá lăn."

"Không thể là bẫy của Cổ Uyển," Giang Lăng nói. "Cổ Uyển không sử dụng các bẫy vật lý thô thiển như thế này. Đây là bẫy của Thợ Săn Bóng Đêm."

"Họ biết chúng ta đang đuổi theo," Lục Tiêu nói, ánh mắt anh tối sầm lại. "Chúng đang cố gắng làm chậm chúng ta lại. Chúng đã đến Lõi Lưu Trữ và đang bảo vệ lối vào."

Lục Tiêu cẩn thận dùng đầu dao cắt đứt sợi dây, sau đó tháo ngòi một quả lựu đạn gây choáng được giấu dưới một tảng đá nhỏ.

"May mắn là chúng là những kẻ chuyên nghiệp nhưng lại vội vã," Lục Tiêu nhận xét. "Nếu không phải anh đã giúp tôi bằng luồng khí lạnh, có lẽ chúng đã có thời gian gài bẫy phức tạp hơn."

Giang Lăng cảm thấy lòng mình thắt lại. Sự liều lĩnh của Thợ Săn Bóng Đêm cho thấy chúng đã tìm thấy thứ gì đó quan trọng và không muốn chia sẻ.

Họ tiếp tục tiến lên, vượt qua thêm hai bẫy đơn giản nữa được gài vội vàng.

Sau khoảng hai mươi phút đi bộ, đường hầm mở ra một hành lang lớn hơn, được chiếu sáng lờ mờ bởi một thứ ánh sáng xanh lam kỳ lạ.

"Đây là nguồn sáng của Cổ Uyển," Giang Lăng thì thầm, không giấu được sự kinh ngạc. "Phản ứng hóa học Natri Sunfat và Kali Nitrat đã được tôi phân tích. Mặc dù đã hàng nghìn năm, các hệ thống chiếu sáng bằng chất hóa học vẫn còn hoạt động, mặc dù rất yếu."

Ở cuối hành lang, một cánh cửa khổng lồ khác hiện ra. Cánh cửa này không phải là cơ học, mà là một bức tường đồng nguyên khối, hoàn toàn không có khe hở hay tay nắm. Ở trung tâm bức tường, có một hình ảnh chạm khắc: hình ảnh một chiếc hộp vuông vức, với một ngọn lửa bên trong.

"Đây là Cổng Vĩnh Cửu," Giang Lăng nói, giọng anh đầy tôn kính và lo lắng. "Lõi Lưu Trữ nằm ngay sau bức tường này. Đây là nơi Quốc vương Thiên Lý đã phong ấn tri thức."

Tuy nhiên, có điều gì đó không ổn.

"Có mùi," Lục Tiêu đột nhiên lên tiếng. "Mùi khói. Và... máu."

Lục Tiêu tiến lại gần bức tường đồng, rọi đèn pin lên sàn nhà. Trên nền đá được đánh bóng, có những vệt máu khô và dấu vết của giày quân sự còn in rõ trên lớp bụi.

"Thợ Săn Bóng Đêm đã đến đây," Lục Tiêu gằn giọng. "Chúng đã chiến đấu. Và chúng đã mở được cửa."

"Không thể nào," Giang Lăng nói, mặt anh tái đi. "Cánh cửa này không có cơ chế vật lý. Nó phải được mở bằng một nguyên tắc hóa học hoặc vật lý lượng tử nào đó được ghi chép trong Thư viện Đá. Tôi chưa dịch xong phần đó!"

Lục Tiêu chỉ vào một vết mờ trên bức tường đồng. "Chúng không mở cửa. Chúng đã phá hủy một phần của nó."

Một lỗ hổng nhỏ, có đường kính khoảng một mét, được tạo ra bằng chất nổ hoặc bằng một công cụ cắt laser cực mạnh, nằm ở góc dưới bức tường đồng. Xung quanh lỗ hổng là các vết cháy xém và kim loại bị nóng chảy.

"Chúng đã làm tan chảy kim loại," Lục Tiêu nói. "Và chúng đã đi vào. Chúng đã bỏ lại dấu vết của một cuộc chiến ở ngay đây."

Lục Tiêu nhìn vào chiếc lỗ nhỏ. Anh đưa tay chạm vào vết kim loại nóng chảy. Cảm giác ấm nóng lan truyền.

"Giang Lăng, chúng ta không còn ở trong cuộc đua nữa," Lục Tiêu nói, giọng anh trở nên nghiêm trọng và gần gũi hơn bao giờ hết. "Chúng ta đang ở trong một chiến trường. Tri thức Cổ Uyển đang bị tấn công."

Giang Lăng gật đầu, sự sợ hãi ban đầu biến mất, thay vào đó là sự quyết tâm. Anh biết, anh phải hành động nhanh chóng.

"Tôi phải đi vào. Tôi cần phải xem những gì chúng đã lấy được," Giang Lăng nói. "Nếu tri thức bị mất, gia tộc anh sẽ không bao giờ được giải phóng, và lịch sử sẽ bị bóp méo mãi mãi."

"Được. Chúng ta đi. Anh đi trước. Tôi đi sau, giữ súng ở tư thế sẵn sàng." Lục Tiêu cúi xuống, nhìn vào chiếc lỗ nóng chảy. "Đó là một hành trình dài và nguy hiểm, nhưng chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau."

Họ lần lượt bò qua chiếc lỗ nhỏ, tiến vào không gian cuối cùng của Cổ Uyển: Lõi Lưu Trữ Bí Mật.

Tuyệt vời. Chúng ta tiếp tục mạch truyện với Chương 16, nơi cả hai nhân vật chính đi sâu vào Lõi Lưu Trữ, khám phá ra sự thật cuối cùng và đối mặt với một sự kiện bất ngờ.