Họ tiếp tục men theo cầu thang xoắn ốc xuống dưới, sâu hơn vào lòng đất. Cầu thang dẫn đến một hành lang dài, tối tăm. Không khí ở đây trở nên nặng nề và ẩm ướt hơn, mang theo một mùi lạ, giống như mùi lưu huỳnh và khoáng chất bị đốt cháy.
"Không khí thay đổi," Lục Tiêu cảnh báo, tay anh vẫn giữ chặt tay Giang Lăng. "Phải cẩn thận."
"Mùi này... không phải là mùi mục nát," Giang Lăng phân tích. "Nó là mùi của Phản ứng Hóa học đã xảy ra cách đây rất lâu. Có thể liên quan đến nguồn nhiệt hoặc ánh sáng."
Hành lang dẫn họ đến một căn phòng hình tròn lớn. Đây rõ ràng là một khu vực nghi lễ hoặc nghiên cứu quan trọng. Ở trung tâm là một bệ đá khổng lồ, được chạm khắc hình ảnh Mặt trời và Ngọn lửa đang bùng cháy.
"Di Tích Hỏa Thần," Lục Tiêu thì thầm. "Truyền thuyết sa mạc nói rằng Cổ Uyển tôn thờ Lửa như nguồn sống và tri thức."
"Không phải tôn thờ Lửa theo nghĩa tôn giáo," Giang Lăng chỉnh lại, mắt anh quét qua các phiến đá xung quanh bệ đá. "Họ tôn thờ nguyên tắc tạo ra lửa và năng lượng. Đây là một phòng thí nghiệm hóa học/năng lượng cổ đại."
Trên các phiến đá xung quanh, có những công thức phức tạp được khắc chìm. Giang Lăng nhanh chóng quét và dịch thuật sơ bộ.
"Tuyệt vời," Giang Lăng nói. "Đây là các công thức sử dụng Natri Sunfat (Sodium Sulfate) và Kali Nitrat (Potassium Nitrate) được trộn với một loại khoáng chất hiếm có trong sa mạc để tạo ra phản ứng giải phóng nhiệt và ánh sáng kéo dài. Đây là nguồn ánh sáng và sưởi ấm của họ, không cần dùng gỗ hay than đá."
Lục Tiêu kiểm tra các bức tường. Anh thấy các rãnh nhỏ dẫn từ bệ đá trung tâm ra ngoài, chạy dọc theo sàn nhà.
"Nếu đây là nơi tạo ra lửa, thì các rãnh này là để vận chuyển chất lỏng hoặc khí," Lục Tiêu suy luận.
Giang Lăng dùng một thiết bị lấy mẫu không khí nhỏ. "Đúng vậy. Dấu vết của một loại khí còn sót lại. Nó là Sulfur Dioxide, sản phẩm phụ của phản ứng hóa học tạo ra ánh sáng."
Anh chỉ vào một góc phòng, nơi có một chồng các bình đá nhỏ được bịt kín. "Đó có thể là nguyên liệu thô mà họ đã lưu trữ. Đây là bằng chứng về một nền khoa học ứng dụng rất cao."
Tuy nhiên, trong lúc Giang Lục đang phân tích, Lục Tiêu đột nhiên nắm chặt cánh tay anh, kéo anh lại phía sau bệ đá.
"Giang Lăng, có dấu vết mới," Lục Tiêu thì thầm, chỉ vào một vệt sáng mờ trên sàn. "Vết xước kim loại mới. Rất nông, không phải là phong hóa."
Họ dùng đèn pin rọi kỹ. Vết xước dẫn đến một phiến đá bị dịch chuyển một chút so với các phiến đá xung quanh.
"Thợ Săn Bóng Đêm đã đến đây," Lục Tiêu nói, giọng anh đầy giận dữ. "Có vẻ như chúng đã đi bằng đường tắt nào đó hoặc có bản đồ khác. Chúng đã phá hủy phòng thí nghiệm này, hoặc chúng đã lấy đi những nguyên liệu quan trọng."
"Không thể phá hủy. Các phiến đá đều nguyên vẹn," Giang Lăng phản đối. "Nhưng chúng có thể đã lấy đi các vật phẩm nhỏ, có thể là các dụng cụ nghiên cứu hoặc các mẫu khoáng chất đã được tinh chế."
Giang Lăng kiểm tra phiến đá bị dịch chuyển. "Bên dưới phiến đá này có một lối đi. Có lẽ đây là lối đi mà Thợ Săn Bóng Đêm đã sử dụng để vào hoặc thoát ra khỏi khu vực này."
Lục Tiêu nhanh chóng tìm một thanh kim loại dài và cứng. "Nếu chúng đã dịch chuyển nó, chúng ta cũng có thể."
Họ cùng nhau dùng thanh kim loại làm đòn bẩy, tập trung sức mạnh. Cùng với một tiếng rít nặng nề, phiến đá bật lên, để lộ một cầu thang dốc dẫn xuống sâu hơn.
Họ thở dốc. Sự hợp tác thể chất này, ngay sau khoảnh khắc thân mật, càng làm cho mối quan hệ của họ thêm sâu sắc.
"Lối đi này dẫn đến đâu?" Lục Tiêu hỏi.
"Theo sơ đồ, lối đi này dẫn thẳng đến Lõi Lưu Trữ Chính — nơi chứa bí mật vĩ đại nhất của Cổ Uyển, nơi Quốc vương Thiên Lý tự mình phong ấn tri thức," Giang Lăng trả lời, giọng anh vang lên sự hưng phấn của nhà khoa học. "Nhưng nó cũng có nghĩa là, nếu Thợ Săn Bóng Đêm đã đi trước chúng ta, chúng có thể đang chờ đợi chúng ta ở dưới đó."
Lục Tiêu nhìn xuống cầu thang tối om, sau đó nhìn sang Giang Lăng, người đang run lên vì lạnh và sự kích thích.
"Chúng ta đi. Tôi đi trước," Lục Tiêu nói. "Anh đi ngay sau tôi, giữ khoảng cách một bước. Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ tri thức, không phải để chết vì nó."
Giang Lăng gật đầu. "Hãy cẩn thận. Nếu đây là lối đi đến Lõi Lưu Trữ, nó sẽ có hệ thống bảo vệ cuối cùng. Sẽ phức tạp hơn bất kỳ thứ gì chúng ta từng thấy."
Giang Lăng đưa tay chạm vào vai Lục Tiêu, một cử chỉ tin tưởng và trấn an. "Chúng ta đã thoát khỏi bẫy cơ học và bẫy định hướng. Chúng ta sẽ làm được điều này."
Lục Tiêu nhìn lại, ánh mắt anh đầy sự kiên quyết. "Đúng. Cùng nhau."
Họ bắt đầu đi xuống, tiến vào bóng tối mang theo những bí ẩn và nguy hiểm cuối cùng của Cổ Uyển.