Lục Tiêu nhanh chóng vô hiệu hóa tên lính đánh thuê thứ ba bằng một cú đánh chính xác vào sau gáy, sau đó kéo cả ba tên lính vào góc tối. Anh không thể bỏ mặc chúng, vì chúng có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào và báo động cho đồng bọn bên ngoài.
"Giang Lăng! Anh ở đâu?" Lục Tiêu gọi nhỏ vào đường hầm thông gió.
"Tôi ở đây!" Giang Lăng đáp lại, giọng hơi run nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng. Anh bò ngược ra khỏi đường hầm, mặt lấm lem bụi mịn.
"Chúng ta phải đi!" Lục Tiêu nắm lấy tay Giang Lăng, kéo anh đứng dậy. "Thợ Săn Bóng Đêm có thể đã có thêm người ở bên ngoài. Chúng ta phải tìm lối thoát thứ hai."
Hai người chạy ngược về phía Thư viện Đá. Nhưng chỉ sau vài bước, cánh cổng cơ học đột nhiên rung chuyển mạnh mẽ, và tiếng động cơ lớn vọng vào từ bên ngoài—chắc chắn Thợ Săn Bóng Đêm đã mang theo thiết bị nặng để phá cửa.
"Họ biết chúng ta ở đây! Cửa chính sắp bị phá," Lục Tiêu gầm lên.
Họ không còn đường rút lui qua cửa chính. Lục Tiêu nhìn xung quanh Thư viện Đá.
"Đường hầm thông gió quá nhỏ để chúng ta mang thiết bị," Lục Tiêu phân tích nhanh. "Chúng ta phải dùng kiến trúc của Cổ Uyển. Giang Lăng, anh có thể dùng tri thức của mình để mở một lối thoát mới không?"
"Đợi đã!" Giang Lăng chạy đến một phiến đá lớn có khắc một sơ đồ kiến trúc phức tạp. Anh nhanh chóng đối chiếu nó với dữ liệu đã quét. "Cấu trúc Thư viện Đá được xây dựng trên một hệ thống hầm chứa nước ngầm đã khô cạn. Có một lối thoát hiểm khẩn cấp ở khu vực phía Tây, được ngụy trang bằng một bức tường giả."
"Bức tường giả ở đâu?" Lục Tiêu thúc giục.
Giang Lăng chỉ vào bức tường ngay sau hàng phiến đá dài nhất. "Nó được kích hoạt bằng một cơ chế khóa dựa trên áp suất âm thanh cộng hưởng. Nó được thiết kế để chỉ mở khi có một tần số âm thanh cụ thể."
"Tần số nào?"
"Theo sơ đồ, đó là tần số cộng hưởng của một thanh kim loại đặc biệt được sử dụng trong các nghi lễ tôn giáo của Cổ Uyển," Giang Lăng trả lời. "Tôi có thể tính toán được tần số, nhưng tôi không có thanh kim loại đó. Chúng ta cần một vật liệu kim loại có độ bền và độ đàn hồi tương đương, và tạo ra tần số rung chính xác."
Lục Tiêu nhìn vào tình thế tuyệt vọng. Anh nhìn xuống khẩu súng trường của mình, sau đó nhìn vào chiếc nhẫn đồng.
"Không đủ. Súng quá thô, nhẫn quá nhỏ," Lục Tiêu nói. Anh quay sang Giang Lăng, ánh mắt quyết liệt. "Anh cần một thanh kim loại dài và rắn chắc. Có thứ gì trong thiết bị của anh không?"
Giang Lăng lục lọi trong túi. Anh chỉ có các dụng cụ khảo cổ mỏng manh. Nhưng rồi, anh nhớ ra một thứ.
"Cái này!" Giang Lăng đưa ra một chiếc thanh kim loại định hướng (orientation rod) làm bằng titan, được sử dụng để gắn các cảm biến. Nó là vật liệu cứng và có độ cộng hưởng cao.
"Tốt. Bây giờ, tần số!" Lục Tiêu lấy thanh titan, nắm chặt tay. "Anh phải giúp tôi. Anh phải hướng dẫn tôi tạo ra tần số chính xác. Tôi phải gõ nó vào bức tường."
Giang Lăng đặt máy tính bảng xuống, anh không còn thời gian để tính toán bằng thuật toán phức tạp. Anh phải dùng trực giác và kiến thức thuần túy.
"Tần số khoảng $432 \text{ Hertz}$," Giang Lăng ra lệnh. "Anh phải gõ nhẹ và nhanh. Hãy hình dung nó giống như một chuỗi âm thanh lặp lại!"
Lục Tiêu đưa thanh titan lên, nhắm vào một điểm nhỏ trên bức tường đá. Anh không phải là người tinh tế, nhưng anh là một cựu quân nhân với khả năng kiểm soát cơ bắp và độ chính xác đáng kinh ngạc. Anh bắt đầu gõ.
CÁCH! CÁCH! CÁCH!
Giang Lăng nhắm mắt lại, lắng nghe. "Chậm hơn! Cao hơn một chút! Đúng, Lục Tiêu! Tần số đang gần đến điểm cộng hưởng!"
Lục Tiêu gõ liên tục, hoàn toàn tin tưởng vào đôi tai và sự hướng dẫn của Giang Lăng. Anh cảm thấy như đang nhảy múa theo một điệu nhạc cổ đại mà chỉ Giang Lăng mới nghe thấy.
RẦM!
Cánh cổng cơ học chính bị phá vỡ. Tiếng bước chân và tiếng hét của Thợ Săn Bóng Đêm vang vọng trong hành lang. "Bên trong! Chúng ở bên trong!"
"NHANH LÊN, LỤC TIÊU!" Giang Lăng hét lên.
Lục Tiêu dùng hết sức lực, gõ một chuỗi nhịp điệu hoàn hảo.
KÉTTTT...
Bức tường đá giả bắt đầu dịch chuyển, để lộ một khe hở hẹp dẫn xuống một cầu thang xoắn ốc tối om.
Lục Tiêu vứt thanh titan, kéo Giang Lăng vào khe hở.
"VÀO ĐI! MAU!" Lục Tiêu đẩy Giang Lăng.
Ngay khi họ vừa lọt qua, Lục Tiêu dùng hết sức lực đẩy bức tường giả trở lại vị trí cũ, khóa chặt lối thoát bằng một thanh kim loại lớn mà anh nhanh chóng tìm thấy.
Họ đổ gục xuống bậc thang đá, hổn hển thở dốc trong bóng tối. Tiếng hét giận dữ và tiếng đập phá của Thợ Săn Bóng Đêm vang lên phía trên.
Lục Tiêu dùng tay sờ soạng mặt Giang Lăng trong bóng tối. "Anh... anh có sao không?"
Giang Lăng nắm lấy tay Lục Tiêu, siết chặt. "Tôi ổn... Cảm ơn anh. Chúng ta đã làm được."
Sự căng thẳng và sợ hãi được thay thế bằng một cảm giác nhẹ nhõm và gắn kết không thể chối cãi. Trong giây phút cận kề cái chết đó, không còn sự khác biệt giữa nhà khoa học và lính đánh thuê. Họ là hai con người hoàn toàn phụ thuộc vào nhau.
Lục Tiêu giữ tay Giang Lăng, không buông. Anh áp trán mình vào trán Giang Lăng.
"Đừng bao giờ... đừng bao giờ bỏ tôi lại," Lục Tiêu thì thầm, giọng anh nghẹn lại vì cảm xúc và sự căng thẳng vừa trải qua.
"Không bao giờ," Giang Lăng đáp lại, sự lạnh lùng của anh tan biến trong cái chạm thân mật đó.
Họ đã thoát hiểm. Nhưng giờ đây, họ bị mắc kẹt sâu trong lòng đất, nơi bí ẩn nhất của Cổ Uyển đang chờ đợi.