MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBí Mật Táng Sâu Dưới Lòng Sa Mạc GobiChương 12: Mối Nguy Rình Rập (1)

Bí Mật Táng Sâu Dưới Lòng Sa Mạc Gobi

Chương 12: Mối Nguy Rình Rập (1)

1,074 từ · ~6 phút đọc

Giang Lăng đã dành gần mười tiếng đồng hồ để quét và mã hóa dữ liệu của Thư viện Đá. Tri thức của Cổ Uyển là vô tận, từ các công thức hóa học cho vật liệu chống ăn mòn đến các sơ đồ thiên văn chi tiết. Anh đang ở đỉnh cao của sự khám phá, nhưng cơ thể đã kiệt sức.

Lục Tiêu duy trì trạng thái cảnh giác tối đa. Anh đã đặt các cảm biến rung và hồng ngoại xung quanh lối vào cánh cổng cơ học.

Khoảng nửa đêm, khi Giang Lăng đang phân tích một bảng đá ghi chép về kỹ thuật thu thập năng lượng mặt trời, một tiếng bíp yếu ớt vang lên trong tai nghe của Lục Tiêu.

Lục Tiêu ngay lập tức đứng dậy. "Giang Lăng, dừng lại! Có người."

Giang Lăng tắt máy tính bảng. "Họ đã tìm ra?"

"Cảm biến rung phát hiện chuyển động bên ngoài cánh cổng. Rất chậm, rất cẩn thận. Chắc chắn là Thợ Săn Bóng Đêm." Lục Tiêu kiểm tra khẩu súng trường. "Họ phải đã giải mã hoặc vượt qua bẫy định hướng bằng cách đi vòng qua toàn bộ Khu Vực Lộ Thạch."

"Không thể nào," Giang Lăng thì thầm. "Trừ khi họ có thông tin từ nội bộ. Hoặc..."

"Không có thời gian để suy đoán," Lục Tiêu cắt lời. Anh tiến lại gần Giang Lăng. "Nghe đây. Tôi sẽ chặn chúng ở đây. Anh phải lấy toàn bộ dữ liệu anh đã thu thập được và rút lui qua lối thoát khẩn cấp tôi tìm thấy lúc nãy."

Lối thoát khẩn cấp là một đường hầm thông gió nhỏ, bị che khuất, nằm ở cuối Thư viện Đá, mà Lục Tiêu đã phát hiện khi kiểm tra an ninh.

"Không được. Tôi không thể bỏ anh lại," Giang Lăng phản đối. "Chúng ta là một đội."

"Trong sa mạc, tôi là đội trưởng! Đây là mệnh lệnh." Lục Tiêu nắm lấy vai Giang Lăng, ánh mắt sắc lạnh. "Nhiệm vụ của anh là tri thức. Tri thức phải được bảo vệ. Tôi sẽ tạo ra tiếng động lớn để thu hút sự chú ý của chúng."

Giang Lăng biết Lục Tiêu nói đúng. Anh là nhà khảo cổ, không phải chiến binh. Dữ liệu mà anh mang theo là quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Anh nhanh chóng tháo ổ cứng và thiết bị mã hóa khỏi máy tính bảng, nhét chúng vào chiếc túi chống sốc, áp sát vào ngực.

"Tôi sẽ đi," Giang Lăng nói, giọng kiên quyết. "Nhưng tôi sẽ không đi xa. Nếu anh cần giúp đỡ, tôi sẽ quay lại."

Lục Tiêu không trả lời. Anh chỉ đẩy Giang Lăng về phía đường hầm thông gió. "Mau đi đi!"

Giang Lăng vừa chạy đi, Lục Tiêu đã nghe thấy tiếng động nhỏ của cánh cổng cơ học đang được cố gắng mở từ bên ngoài. Rõ ràng, chúng đã có kiến thức cơ bản về cơ chế khóa này.

Lục Tiêu nhanh chóng tạo ra một hàng rào phòng thủ đơn giản bằng cách dịch chuyển một số phiến đá nhỏ và đặt một quả lựu đạn gây choáng đã tháo chốt an toàn gần lối vào hành lang.

Cánh cổng mở ra. Ba bóng đen, mặc đồ đen, đeo mặt nạ và trang bị súng ống hiện đại, bước vào. Chúng là những lính đánh thuê chuyên nghiệp của Thợ Săn Bóng Đêm.

"Giang Lăng đâu?" Kẻ dẫn đầu, giọng nói qua máy liên lạc bị bóp méo, ra lệnh. "Lấy dữ liệu và giết sạch."

Ngay lập tức, Lục Tiêu ném quả lựu đạn gây choáng.

BÙM!

Ánh sáng chói lòa và tiếng nổ đinh tai nhức óc làm ba tên lính đánh thuê mất phương hướng ngay lập tức. Lục Tiêu, đã chuẩn bị sẵn sàng với kính nhìn đêm và nút tai, lợi dụng cơ hội lao ra khỏi chỗ nấp.

Anh sử dụng kỹ năng chiến đấu cận chiến tuyệt vời của mình, tập trung vào việc làm mất khả năng hành động của đối phương chứ không phải giết chóc. Anh đá văng khẩu súng của tên đầu tiên, sau đó dùng báng súng trường của mình đánh vào thái dương tên thứ hai.

Trận chiến diễn ra nhanh chóng và dữ dội trong không gian hẹp của hành lang. Lục Tiêu chiến đấu không chỉ bằng sức mạnh mà bằng sự thông minh chiến thuật. Anh lợi dụng cấu trúc kiến trúc của hành lang và ánh sáng chập chờn để chiếm ưu thế.

Trong lúc đó, Giang Lăng đã bò được một đoạn vào đường hầm thông gió. Anh nghe thấy tiếng súng và tiếng va chạm kim loại dội lại. Mặc dù sợ hãi, anh vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.

Lục Tiêu sẽ cần một lối thoát. Anh ấy không thể chiến đấu một mình.

Giang Lăng dùng ánh sáng của điện thoại, nhìn vào bức tường đá của đường hầm. Anh chợt nhớ đến một đoạn ghi chép Cổ Uyển đã quét được về "Hệ thống làm mát và thông gió áp suất".

Nếu đây là hệ thống thông gió, nó phải có một van điều áp ở đâu đó.

Giang Lăng dùng tay mò mẫm trên tường. Anh tìm thấy một vết lõm nhỏ. Anh ấn vào nó.

Một tiếng động vang lên, và một luồng khí lạnh cực mạnh, mang theo bụi mịn, từ đâu đó trong đường hầm ùa ra, đi ngược về phía hành lang.

Lục Tiêu, đang vật lộn với tên lính đánh thuê thứ ba, cảm nhận được luồng gió lạnh bất ngờ đó. Anh nhận ra ngay: Giang Lăng đang giúp đỡ anh bằng kiến thức khoa học.

"Tốt lắm, Giang Lăng!" Lục Tiêu gầm lên.

Luồng khí lạnh cực mạnh mang theo bụi mịn và hơi ẩm từ khu vực sâu của lăng mộ (nơi có hệ thống điều nhiệt) ngay lập tức làm cho tầm nhìn của tên lính đánh thuê bị che khuất và làm tê liệt các cảm biến nhiệt của chúng.

Lục Tiêu nhanh chóng đẩy tên lính đánh thuê vào một góc, khiến hắn ta bị choáng váng.

"Chúng ta phải rút lui!" Lục Tiêu nhanh chóng gửi thông điệp qua bộ đàm cho A Khải, người đang đợi bên ngoài. "Tình huống cấp bách! Chuẩn bị xe!"

Lục Tiêu nhìn về phía đường hầm thông gió, nơi Giang Lăng đang ẩn nấp. Sự can thiệp kịp thời của Giang Lăng đã cứu anh khỏi một tình huống nguy hiểm. Giờ đây, anh phải đến chỗ Giang Lăng.