Sau khi cánh cổng cơ học từ từ đóng lại, cả hai chìm trong bóng tối dày đặc của hành lang. Lục Tiêu lập tức bật đèn pha LED mạnh mẽ gắn trên mũ bảo hiểm. Ánh sáng quét qua không gian, để lộ những bức tường được xây dựng bằng những khối đá được đánh bóng kỹ lưỡng, gần như không có khe hở.
"Kiến trúc này được thiết kế để tồn tại qua hàng thiên niên kỷ," Giang Lăng thán phục. "Nó không phải là một công trình chôn cất, mà là một hầm chứa được bảo vệ tuyệt đối."
Họ đi dọc theo hành lang lát đá dài, dẫn đến một không gian rộng lớn, hình vòm. Đây chính là Thư viện Đá mà Giang Lăng đã dự đoán.
Khác với các thư viện thông thường, nơi này không lưu trữ sách hay cuộn giấy. Thay vào đó, toàn bộ kiến thức được khắc chìm trên các phiến đá lớn, được sắp xếp theo từng hàng, từng kệ, được chạm khắc thành các bảng lưu trữ khổng lồ.
"Mọi thứ đều được khắc trên đá," Giang Lăng thốt lên, giọng anh tràn đầy sự tôn kính. "Họ đã sử dụng phương pháp lưu trữ bền vững nhất trong điều kiện sa mạc: phiến đá và chữ khắc."
Lục Tiêu đi dọc theo một hàng phiến đá đầu tiên. Anh dùng đèn pin rọi vào những ký hiệu chi chít. Anh không hiểu gì, nhưng cảm nhận được sức nặng của lịch sử từ những nét khắc đó.
"Bắt đầu từ đâu?" Lục Tiêu hỏi, hoàn toàn giao phó việc này cho Giang Lăng.
"Theo cấu trúc của một thư viện cổ, các bảng đầu tiên thường chứa sử ký và thông tin cơ bản về vương triều," Giang Lăng nói, anh nhanh chóng đi đến khu vực trung tâm. "Tôi sẽ bắt đầu quét và dịch thuật sơ bộ các bảng này."
Giang Lăng lấy ra thiết bị quét và dịch thuật quang học tiên tiến của mình. Thiết bị này chụp ảnh độ phân giải cao, sau đó sử dụng thuật toán dịch thuật Văn tự Cổ Uyển Thượng mà anh đã xây dựng dựa trên bản đồ đồng.
Sau vài phút chờ đợi, máy tính bảng của Giang Lăng hiển thị kết quả sơ bộ.
"Chính xác," Giang Lăng xác nhận. "Đây là Sử ký Tóm tắt về Vương triều Cổ Uyển. Nó xác nhận những điều chúng ta nghi ngờ."
Giang Lăng bắt đầu đọc, dịch từ các ký hiệu Cổ Uyển sang tiếng phổ thông:
...Vương triều Cổ Uyển được thành lập bởi Quốc vương Thiên Lý vào năm thứ 142 của kỷ nguyên Bách Thảo. Chúng ta không phải là những kẻ săn bắn hái lượm hay những chiến binh hung hãn, mà là những Người Thợ Học Giả.
...Chúng ta xây dựng thành phố để làm trạm nghiên cứu giữa các nền văn minh. Mục đích của chúng ta là bảo tồn và phát triển tri thức về Thiên văn học, Địa chất học, và Thuật Đo Lường, để chống lại sự tàn phá của thời gian và bão cát.
Lục Tiêu tập trung lắng nghe. "Người Thợ Học Giả... Vậy họ không phải là một vương quốc quân sự?"
"Đúng vậy," Giang Lăng nói, vẻ phấn khích không hề giảm sút. "Họ là một vương quốc khoa học. Điều này giải thích tại sao công nghệ kiến trúc và bẫy của họ lại dựa trên Vật lý và Thiên văn học, chứ không phải các loại bùa chú hay ma thuật."
Giang Lăng tiếp tục dịch một bảng khác. Bảng này mô tả Quốc vương Thiên Lý.
...Quốc vương Thiên Lý, người đã quyết định phong ấn vương quốc và tri thức. Ông không phải là người cai trị, mà là người lập kế hoạch bảo tồn. Khi Thảm họa Thiên thạch (hoặc địa chấn lớn) xảy ra, ông đã dùng toàn bộ tài nguyên để xây dựng hầm chứa vĩnh cửu này, và giao phó các chìa khóa cho các gia tộc tin cậy ở biên giới.
Lục Tiêu đứng thẳng người. "Gia tộc tin cậy... Chìa khóa..."
Anh lấy ra chiếc nhẫn đồng. "Đây là bằng chứng. Gia tộc tôi được giao phó trọng trách, không phải là lời nguyền. Đó là một nhiệm vụ kỹ thuật."
Sự thật này không chỉ giải quyết được gánh nặng gia tộc của Lục Tiêu mà còn củng cố mối liên kết giữa anh và Giang Lăng. Công việc của Giang Lăng đã giải mã được lịch sử cá nhân của Lục Tiêu.
"Tất cả đều logic," Giang Lăng nói. "Họ không biến mất. Họ tự bảo tồn."
Tuy nhiên, khi quét bảng ghi chép cuối cùng của khu vực Sử ký, Giang Lăng tìm thấy một chi tiết đáng lo ngại.
...Chúng ta đã để lại những Dấu Vết Đánh Dấu để những người kế nhiệm dễ dàng tìm thấy. Nhưng kẻ phản bội, Nguyệt Ảnh Tộc, đã học được phương pháp khắc giả và chế tạo các phiến đá sai lệch để lừa dối kẻ săn hiện vật. Hãy cảnh giác với những kẻ tìm kiếm tri thức bằng bạo lực.
Giang Lăng ngước lên nhìn Lục Tiêu. "Nguyệt Ảnh Tộc... Kẻ phản bội. Có lẽ đây là nguồn gốc của tổ chức Thợ Săn Bóng Đêm ngày nay. Họ có thể đã có kiến thức sơ bộ về Cổ Uyển, nhưng bị lạc hướng bởi chính những dấu vết giả mạo mà họ tạo ra."
"Vậy là cuộc đua này còn lâu mới kết thúc," Lục Tiêu nói, giọng anh trở nên kiên quyết. "Chúng ta không chỉ tìm kiếm tri thức. Chúng ta đang giữ nó khỏi kẻ xấu. Giang Lăng, hãy quét hết mọi thứ có thể. Tôi sẽ gác."
Giang Lăng gật đầu. Anh biết, mỗi ký tự khắc trên đá là một chiến thắng. Anh bắt đầu công việc của một nhà khoa học, một mình trong Thư viện Đá cổ đại, dưới sự bảo vệ kiên định của Lục Tiêu.