Bên trong tàn tích Thành phố Tiên phong, môi trường vẫn còn dấu vết của sự sụp đổ và chôn vùi, nhưng cấu trúc chính của các tòa nhà vẫn đứng vững một cách đáng kinh ngạc. Lục Tiêu và Giang Lăng tiến sâu hơn, hướng về một cánh cổng khổng lồ chặn ngang con đường chính, được gọi là "Môn Cơ Giới" (Cánh Cổng Cơ Học).
Cánh cổng này cao khoảng năm mét, được làm bằng một hợp kim sẫm màu, gần như chống gỉ. Bề mặt của nó được chạm khắc dày đặc những ký hiệu Cổ Uyển Thượng và các hình vẽ thiên văn phức tạp. Khác với các bức tường thông thường, cánh cổng này toát ra một cảm giác quyền năng và bí ẩn, không hề có bất kỳ khóa hay chốt cửa truyền thống nào.
"Đây là lối vào Lăng mộ Cổ Uyển, hoặc ít nhất là lối vào khu vực nghiên cứu trung tâm," Giang Lăng nhận định, ánh mắt anh sáng lên vì sự kích thích. "Không phải là cánh cửa bình thường. Nó là một bài toán logic."
Lục Tiêu đi quanh cánh cổng, kiểm tra các mép và mối nối. "Không có dấu vết của thuốc nổ, cũng không có chỗ để dùng đòn bẩy. Nó phải được mở bằng cơ chế bên trong. Tôi tin nó được kết nối với hệ thống áp lực hoặc thủy lực nào đó."
"Chính xác, nhưng cơ chế kích hoạt không phải là áp lực vật lý," Giang Lăng đáp. Anh chỉ vào một vòng tròn đồng tâm ở trung tâm cánh cổng. "Anh thấy các rãnh khắc này không? Chúng được sắp xếp theo tỷ lệ và góc độ của các chòm sao chính. Cổ Uyển đã sử dụng Thiên văn học để làm chìa khóa."
Giang Lăng đưa ra giả thuyết: "Cánh cổng này chỉ có thể mở khi vị trí của ba thiên thể nhất định (ví dụ: Mặt Trăng, sao Kim, và một chòm sao cố định) đạt đến một góc giao hội cụ thể. Đây là một cơ chế khóa được tính toán để chỉ hoạt động vào một thời điểm duy nhất trong một chu kỳ dài, có lẽ là mỗi vài thập kỷ, hoặc mỗi vài trăm năm."
Lục Tiêu cau mày. "Nếu là vài trăm năm, chúng ta không thể đợi."
"Đúng. Nhưng đây là mấu chốt: Cổ Uyển đã không khóa nó bằng thời gian thực, mà bằng dữ liệu thiên văn giả lập," Giang Lăng giải thích, sự logic của anh hoàn toàn nắm quyền điều khiển. "Tất cả các rãnh khắc này là một thiết bị tính toán cơ học (computational device). Chúng ta không cần đợi vị trí sao, chúng ta cần mô phỏng vị trí sao."
Giang Lăng nhanh chóng thiết lập máy quét laser 3D của mình để quét chính xác cấu trúc và góc của các rãnh khắc trên cánh cổng. Anh đối chiếu dữ liệu với thông tin dịch chuyển thiên thể trong bản đồ đồng.
"Nếu tôi đúng, chỉ cần xoay một rãnh khắc chính (đại diện cho sao Kim) đến đúng góc độ tương ứng với vị trí giả lập được ghi trên bản đồ đồng, toàn bộ hệ thống sẽ được kích hoạt."
Tuy nhiên, rãnh khắc đó không thể xoay bằng tay. Nó được thiết kế để yêu cầu một lực tác động cực kỳ chính xác và tại một điểm tiếp xúc cụ thể.
"Lục Tiêu, tôi cần anh," Giang Lăng nói. "Ở đây, ngay tại điểm này (anh chỉ vào một điểm trên rãnh khắc), có một lỗ hổng nhỏ, có lẽ để đặt dụng cụ. Anh cần dùng chiếc nhẫn đồng của gia tộc anh, đưa vào lỗ đó và xoay. Anh là người duy nhất có thứ đó."
Lục Tiêu ngần ngừ. Chiếc nhẫn đồng, gánh nặng của gia tộc anh, sắp trở thành chìa khóa. Anh hiểu rằng hành động này sẽ mở ra cả bí mật và hiểm nguy.
"Nếu cánh cổng này được mở ra, có thể có bẫy khí hoặc bẫy cơ học khác?" Lục Tiêu hỏi, hoàn toàn tin tưởng vào sự phân tích của Giang Lăng nhưng vẫn duy trì sự cảnh giác sinh tồn.
"Tôi đã quét sóng siêu âm, không có dấu hiệu bẫy sập hoặc khí nén ngay phía sau cánh cổng," Giang Lăng trấn an. "Nhưng tôi không chắc về phản ứng hóa học hoặc điện từ. Chúng ta phải hành động nhanh chóng."
Lục Tiêu gật đầu. Anh đeo đôi găng tay da, cẩn thận lấy chiếc nhẫn đồng màu xanh sẫm ra khỏi chiếc hộp gỗ. Anh đặt chiếc nhẫn vào lỗ hổng được chỉ định. Nhẫn vừa vặn một cách hoàn hảo.
"Góc 18.5°theo chiều kim đồng hồ," Giang Lăng ra lệnh.
Lục Tiêu tập trung, dùng lực xoay. Tiếng kim loại cũ kỹ ma sát vang lên. Đúng như dự đoán của Giang Lăng, khi chiếc nhẫn được xoay đến đúng góc độ, bột khoáng chất bên trong nhẫn đã bị kích hoạt bởi sự ma sát, tạo ra một luồng ánh sáng xanh lam yếu ớt, chiếu vào một điểm cảm ứng trên cánh cổng.
Ngay sau đó, một âm thanh trầm đục vang lên. Cánh cổng Cơ Học khổng lồ, tưởng chừng như là một khối kiến trúc, bắt đầu dịch chuyển một cách từ tốn và trơn tru, không hề có tiếng rít hay tiếng kẽo kẹt.
"Nó mở rồi!" Giang Lăng thốt lên, giọng không giấu nổi sự phấn khích.
Lục Tiêu rút chiếc nhẫn ra, nhìn vào khuôn mặt rạng rỡ của Giang Lăng. "Anh là một thiên tài, Giang Lăng."
Bên trong cánh cổng là một hành lang rộng lớn, được bảo quản một cách tuyệt vời. Không khí bên trong khô và lạnh hơn, mang theo mùi của đất sét và khoáng vật cổ đại.
"Đây không phải là lăng mộ của một Quốc vương," Giang Lăng thì thầm, bước chân đầu tiên vào hành lang. "Đây là một Thư viện Đá, một kho lưu trữ kiến thức."
Lục Tiêu theo sát phía sau, cảnh giác nhìn vào bóng tối. Họ đã vượt qua lớp vỏ bảo vệ bên ngoài. Giờ đây, họ đang ở ngưỡng cửa của những bí mật thực sự của Cổ Uyển.