Giang Lăng đã hoàn thành việc tính toán tọa độ thật. Anh xác định rằng, thay vì đi thẳng theo hướng Tây Bắc như các rãnh khắc giả trên Chỉ Tinh Thạch chỉ dẫn, họ phải đi chệch hẳn về hướng Đông.
"Cổ Uyển đã sử dụng điểm từ tính thứ cấp để điều chỉnh hướng đi," Giang Lăng giải thích. "Họ đã tạo ra một con đường ẩn, đi qua một thung lũng giữa hai dãy cồn cát lớn, nơi có ít gió và ít thay đổi địa hình hơn."
Lục Tiêu gật đầu. Anh tin tưởng vào sự tính toán của Giang Lăng, đặc biệt sau khi thấy bẫy định hướng đã làm lạc lối những kẻ săn hiện vật.
Họ tiếp tục hành trình suốt đêm và đến sáng sớm. Ánh nắng đầu tiên chiếu rọi lên sa mạc. Lục Tiêu cho xe dừng lại trên đỉnh cồn cát cao nhất.
"Theo bản đồ đồng, nếu chúng ta đi đúng, chúng ta sẽ thấy một dấu hiệu đặc biệt của Cổ Uyển từ đây," Giang Lăng nói.
Lục Tiêu đưa ống nhòm cho Giang Lăng. "Tìm kiếm đi. Tôi sẽ kiểm tra khu vực này."
Giang Lăng đưa ống nhòm lên mắt. Phía trước họ, sa mạc trải dài vô tận. Nhưng sau vài phút tập trung, anh nhìn thấy một điều gì đó bất thường.
"Tôi thấy rồi," Giang Lăng nói, giọng anh đầy vẻ sửng sốt. "Phía xa, ngay đường chân trời... Nó không phải là cồn cát. Nó là một cấu trúc. Rất lớn."
Lục Tiêu nhanh chóng lấy lại ống nhòm. Anh điều chỉnh tiêu cự, ánh mắt anh thay đổi.
"Đó là... tường thành?" Lục Tiêu thì thầm. "Cao khoảng mười mét, được xây bằng đá sậm màu. Chỉ một phần đỉnh bị lộ ra."
Giang Lăng tiếp lời: "Đó là Tàn tích Thành phố Tiên phong. Đây là khu vực sinh sống bên ngoài của Cổ Uyển. Vương quốc này thực sự tồn tại!"
Họ lập tức xuống xe và bắt đầu đi bộ về phía tàn tích. Càng đến gần, khung cảnh càng trở nên rõ ràng và siêu thực. Tường thành, được xây bằng những khối đá bazan hoặc đá vôi sẫm màu, tương phản rõ rệt với màu vàng cam của cát. Hầu hết các tòa nhà đã bị chôn vùi dưới lớp cát dày đặc.
Tuy nhiên, ngay lúc họ còn cách tàn tích khoảng một cây số, một hiện tượng quang học kỳ lạ xảy ra.
Ánh nắng gay gắt chiếu xuống lớp không khí nóng, tạo ra một ảo ảnh thị giác khổng lồ. Tường thành và các cấu trúc chôn vùi kia đột nhiên trở nên sáng rực, cao lớn hơn gấp đôi so với thực tế, và dường như có cả nước lấp lánh phản chiếu từ phía chân tường.
"Thị giác..." Giang Lăng lẩm bẩm. "Đây là ảo ảnh sa mạc (mirage) do sự khúc xạ ánh sáng qua các lớp không khí có mật độ và nhiệt độ khác nhau. Nhưng nó quá rõ ràng và chi tiết."
Lục Tiêu cau mày. "Tôi biết ảo ảnh sa mạc, nhưng chưa bao giờ thấy nó chi tiết như thế này. Có thể là do cấu trúc địa hình ở khu vực này, hoặc... do chính Cổ Uyển tạo ra."
"Chính Cổ Uyển," Giang Lăng khẳng định. "Đây là một kỹ thuật kiến trúc! Họ đã xây dựng thành phố theo một góc độ và vật liệu cụ thể để tạo ra ảo ảnh này vào thời điểm nhất định trong ngày. Có lẽ là để cảnh báo hoặc xua đuổi những kẻ xâm nhập."
Nếu một nhóm thám hiểm không có kiến thức về quang học và kiến trúc cổ đại thấy ảo ảnh này, họ sẽ bị cuốn hút, cố gắng đi thẳng đến đó, nhưng ảo ảnh sẽ luôn giữ khoảng cách, khiến họ kiệt sức và mất phương hướng.
"Rất thông minh," Lục Tiêu nói. "Anh đã tính toán được điều này chưa?"
"Đây là điều bất ngờ," Giang Lăng thừa nhận. "Bản đồ đồng chỉ ra vị trí, chứ không cảnh báo về bẫy thị giác. Chúng ta phải dựa vào thực tế và kiến thức của mình."
Họ dùng ống nhòm kiểm tra cẩn thận. Lục Tiêu nhìn thấy một lối đi hẹp, một khe hở trong tường thành nằm ở vị trí mà ảo ảnh đã làm méo mó.
"Tôi thấy một lối vào," Lục Tiêu chỉ. "Nó nằm thấp hơn nhiều so với vị trí ảo ảnh thể hiện. Chúng ta phải đi theo nguyên tắc vật lý chứ không phải điều mắt thấy."
Họ tiến lại gần. Sự hoang tàn của tàn tích hiện rõ. Đó là một thành phố khảo cổ lớn, được xây dựng một cách phi thường trong lòng sa mạc. Cát đã phủ kín mọi thứ, chỉ để lộ phần trên của các bức tường và mái vòm.
Khi họ đặt chân lên thềm đá sẫm màu của Thành phố Tiên phong, một cảm giác về sự uy nghiêm và cổ xưa ập đến.
"Đây là một trung tâm kiến trúc độc đáo," Giang Lăng nói, quét máy phân tích vật liệu. "Họ sử dụng một loại vữa đặc biệt được trộn với đá núi lửa nghiền mịn, giúp chống lại sự phong hóa và sự ăn mòn của cát. Kỹ thuật này tiên tiến hơn bất kỳ kỹ thuật xây dựng thời Hán triều nào."
Họ tiến vào qua một lối vào đã bị cát lấp gần một nửa. Môi trường bên trong tương đối mát mẻ hơn bên ngoài. Mùi bụi đất khô và một mùi khoáng chất lạ lùng xộc vào mũi.
"Đây là lối vào của thành phố," Lục Tiêu thì thầm. "Và nó đã bị che giấu suốt ngàn năm."
Bước chân đầu tiên vào Thành phố Cát Ảo Ảnh là một cột mốc quan trọng. Họ đã vượt qua những rào cản bên ngoài, và giờ đây, họ sắp đối mặt với những bí mật thực sự của Cổ Uyển.