MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBiệt Đội Nợ BằngChương 1: LỄ TỐT NGHIỆP CỦA NGƯỜI TA, NGÀY HỘI "NỢ MÔN" CỦA MÌNH

Biệt Đội Nợ Bằng

Chương 1: LỄ TỐT NGHIỆP CỦA NGƯỜI TA, NGÀY HỘI "NỢ MÔN" CỦA MÌNH

1,115 từ

Dưới cái nắng gay gắt như muốn thiêu trụi mọi giấc mơ của Sài Gòn vào tháng Sáu, sân trường Đại học X rực rỡ trong sắc đỏ và xanh của những bộ lễ phục tốt nghiệp. Tiếng loa phóng thanh oang oang bản nhạc "Gaudeamus Igitur" đầy trang trọng, xen lẫn tiếng khóc thút thít vì xúc động của các bậc phụ huynh và tiếng cười giòn tan của những tân cử nhân đang tung mũ lên trời.

Ở một góc khuất dưới tán cây bàng già cỗi, nơi mà bóng râm là tài sản quý giá nhất, có bốn sinh vật đang ngồi bất động như những bức tượng phục hưng bị lỗi. Họ không mặc lễ phục. Họ mặc áo thun cháo lòng, quần đùi hoa và mang dép tổ ong.

Gia Bách – gã trưởng nhóm tự phong với cái biệt danh "Bách Tín Chỉ" – chậm rãi đưa tay lên che mắt, không phải vì xúc động, mà vì ánh nắng phản chiếu từ những tấm bằng khen của đám bạn cùng khóa làm gã chói mắt.

"Này," Bách lên tiếng, giọng khản đặc vì tối qua vừa thức đêm cày đơn giao hàng cho kịp trả tiền lãi ứng trước. "Tụi bây có nghe thấy tiếng gì không?"

Hoàng Long, gã "Long Lươn" đang mải mê lướt điện thoại để xem có kèo cày thuê game nào mới không, ngẩng đầu lên hỏi: "Tiếng gì? Tiếng khóc của tụi con gái hả?"

"Không," Bách thở dài, vẻ mặt đầy chiêm nghiệm. "Đó là tiếng thanh xuân của chúng ta đang vẫy tay chào tạm biệt, kèm theo một cú giơ ngón tay thối."

Minh Tú, người đang ôm cuốn giáo trình Triết học dày cộp đến mức có thể dùng làm vũ khí tự vệ, khẽ đẩy gọng kính cận dày cộm. Gã vừa trượt môn Triết học lần thứ tư, một kỷ lục mà ngay cả giảng viên cũng phải thốt lên rằng 'Em là một sự tồn tại phi lý tính'.

"Về mặt bản thể luận," Tú lên tiếng, giọng đều đều như tụng kinh. "Sự tốt nghiệp chỉ là một hình thái chuyển đổi từ 'thất nghiệp tiềm năng' sang 'thất nghiệp thực tế'. Chúng ta không nợ bằng, chúng ta chỉ đang kéo dài trạng thái ổn định của một sinh viên để tránh làm xáo trộn cấu trúc kinh tế xã hội."

"Mày bớt sủa đạo lý đi Tú," Bảo Nhi cắt ngang, cô đang dùng camera trước của điện thoại để kẻ lại đường chân mày. "Tao chỉ biết là nếu tháng này tao không đóng tiền trọ, bà Sư Tử Hà Đông sẽ ném toàn bộ mỹ phẩm của tao ra đường. Mà trong đó có cái bảng mắt Dior tao mới mượn của con em họ chưa trả đấy!"

Nhóm bạn im lặng. Ở tuổi 22, khi người ta đang bận rộn chụp ảnh kỷ yếu, ký hợp đồng với các tập đoàn đa quốc gia, thì "Bộ Tứ Siêu Đẳng (Nợ)" lại đang tính toán xem làm sao để tồn tại qua ngày mai với tổng tài sản trong túi là 42 ngàn đồng lẻ.

Bách rút trong túi ra một tờ giấy nhăn nhúm. Đó là thông báo nhắc nhở đăng ký môn học lại lần thứ n. Gã nhìn tấm bằng đỏ lấp lánh trên tay một cậu bạn lớp trưởng cũ đang đi ngang qua, rồi nhìn lại tờ giấy của mình.

"Tao đã quên đăng ký cái môn 'Kỹ năng giao tiếp' đó hai năm liền rồi," Bách lẩm bẩm. "Tao cảm thấy mình như một nhân vật trong phim Inception, cứ kẹt mãi ở cái tầng đại học này mà không biết cách nào để tỉnh dậy."

"Đại học không phải là một đường chạy, nó là một mê cung," Long Lươn đế thêm, tay vẫn không rời màn hình. "Mà mê cung này tao quên mua bản đồ rồi. Thôi kệ, ít ra tao cũng vừa chốt được đơn hàng thực phẩm chức năng cho một bà thím trên mạng. Nếu bả không bùng hàng, chiều nay tụi mình có thịt kho."

"Thật không?" Mắt Bảo Nhi sáng lên, cái vẻ sang chảnh giả tạo lập tức biến mất trước sức hút của protein. "Thịt thật hay là thịt trong mì tôm?"

"Thịt thật! Thịt heo đàng hoàng!" Long khẳng định chắc nịch.

Bỗng nhiên, một âm thanh chói tai vang lên từ phía cổng trường. Bà chủ trọ, người mà cả nhóm gọi là "Sư Tử Hà Đông", đang hùng hổ bước vào sân trường với một chiếc nón lá và cái túi xách to tướng. Bà không đi dự lễ tốt nghiệp của ai cả, bà đi... đòi nợ.

"Bách! Tú! Long! Nhi! Tụi bây có trốn đằng trời!" Tiếng thét của bà át cả bản nhạc lễ trang trọng.

Cả bốn đứa như bị điện giật, bật dậy cùng một lúc. Kỹ năng thoát hiểm được rèn luyện qua nhiều năm nợ tiền phòng lập tức được kích hoạt.

"Tản ra! Hẹn gặp nhau ở quán phở cũ, chỗ có cái cột điện che khuất tầm nhìn ấy!" Bách ra lệnh.

Họ lao đi, len lỏi qua những tân cử nhân đang rạng rỡ, qua những đóa hoa hướng dương rực rỡ và những nụ cười hạnh phúc. Hình ảnh bốn kẻ nợ bằng chạy trối chết trong ngày lễ tốt nghiệp trông giống như một thước phim hài đen đầy châm biếm.

Gia Bách chạy đến cổng trường, vừa định thở phào thì suýt tông vào mẹ mình – người vừa từ quê lên mà không báo trước, trên tay xách theo giỏ quà toàn trứng với gạo, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ niềm tự hào: "Bách ơi! Mẹ lên xem con nhận bằng đây! Con tôi giỏi quá, sắp làm giám đốc rồi!"

Bách đứng khựng lại, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Gã nhìn giỏ trứng của mẹ, nhìn bà chủ trọ đang lùng sục phía sau, rồi nhìn sang đám bạn đang chui lủi sau bụi cây.

Ngày tốt nghiệp của người ta là khởi đầu mới. Còn ngày tốt nghiệp của gã, dường như là khởi đầu của một tấn trò đời không có hồi kết.

Bách gượng cười, giọng run run: "Mẹ... sao mẹ lên sớm thế? Bằng... bằng của con... thầy hiệu trưởng đang cầm đi ép plastic cho bền mẹ ạ!"

Phía sau bụi cây, Minh Tú lẩm bẩm: "Sự dối trá là một cơ chế phòng vệ của bản ngã trước những thực tại vượt quá khả năng chịu đựng."

Và thế là, hành trình trốn nợ, nợ môn và nợ đời của Bộ Tứ chính thức bước sang một chương mới, đầy "mùi vị" của mì tôm và những lời nói dối vụng về.