MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBiệt Đội Nợ BằngChương 2: "CHÁU CHÀO CHÚ Ạ!" - NHÁT DAO CHÍ MẠT TỪ TÂN SINH VIÊN GEN ALPHA

Biệt Đội Nợ Bằng

Chương 2: "CHÁU CHÀO CHÚ Ạ!" - NHÁT DAO CHÍ MẠT TỪ TÂN SINH VIÊN GEN ALPHA

1,439 từ

Sáng thứ Hai, khi những sinh viên bình thường đang hừng hực khí thế khởi đầu tuần mới, thì "Bộ Tứ Siêu Đẳng" đang đứng trước cổng giảng đường C với tâm trạng của những tử tù chuẩn bị ra pháp trường. Hôm nay là buổi đầu tiên của môn "Kỹ năng tư duy thiết kế" – một môn tự chọn mà Gia Bách đã vô tình bỏ lỡ suốt hai năm qua vì bận rộn... quên.

"Nghe này," Bách chỉnh lại cổ chiếc áo thun đã sờn, giọng hạ thấp như đang phổ biến kế hoạch tác chiến cho biệt kích. "Mục tiêu là hàng ghế cuối cùng. Đứa nào ngồi trước là phản bội đồng đội. Chúng ta phải tàng hình, hiểu không? Đừng để giảng viên nhận ra chúng ta là 'đồ cổ'."

"Tàng hình làm sao được khi cái mặt thằng Tú cứ lù lù như giáo sư dự giờ thế kia?" Hoàng Long mỉa mai, tay phủi phủi đôi giày cũ.

Bảo Nhi thở dài, dặm lại chút phấn: "Tao ước gì mình có cái khẩu trang đen che kín mặt. Đi học với tụi 2k7, 2k8 này tao cảm thấy mình như bà nội tụi nó vậy."

Cả nhóm rón rén bước vào phòng học. Cảm giác đầu tiên là: choáng ngợp. Cả căn phòng ngập tràn những gương mặt búng ra sữa, tóc tai nhuộm đủ màu khói, trên bàn là những chiếc máy tính bảng đời mới nhất kèm bút cảm ứng lướt sèn sẹt. Trong khi đó, Minh Tú lạch bạch mang theo cuốn sổ tay cũ kỹ và cây bút bi đã rò mực ra túi áo.

Họ nhanh chóng chiếm đóng hàng ghế cuối cùng, nơi bóng tối của bức tường bao phủ. Nhưng đời không như là mơ. Một cậu nhóc trông cực kỳ năng động, đeo tai nghe chụp tai to sụ, vai khoác balo có đính đầy huy hiệu anime, tự tin tiến về phía hàng ghế của họ.

Cả nhóm nín thở. Bách giả vờ gục mặt xuống bàn ngủ. Long giả vờ nhìn ra cửa sổ. Nhi bận rộn soi gương.

Cậu nhóc dừng lại trước mặt Gia Bách, lễ phép cúi đầu một góc 90 độ: "Dạ... con chào chú ạ! Cho con hỏi, chú có phải là cán bộ bên Phòng Hội thảo Hội cựu sinh viên đi kiểm tra thiết bị không ạ? Nếu chú ngồi đây thì con xin phép dời sang chỗ khác cho chú làm việc ạ."

Không gian như đông cứng lại. Một tiếng nấc nghẹn ngào vang lên từ phía Bảo Nhi. Minh Tú thì bắt đầu lẩm bẩm về "sự đứt gãy thế hệ trong cấu trúc giao tiếp đô thị".

Gia Bách từ từ ngẩng đầu lên, gương mặt méo mó như vừa uống phải nước mắm nguyên chất. Gã run run rút tấm thẻ sinh viên nhựa đã tróc sơn, bức ảnh thẻ từ thời gã còn chưa có râu quai nón hiện ra một cách thảm thương.

"Chú... chú cái gì mà chú!" Bách gào lên trong cổ họng, cố giữ âm lượng nhỏ nhất có thể. "Tôi là bạn đồng môn của ông đấy! Tôi nợ môn, hiểu không? Nợ-môn!"

Cậu tân sinh viên tròn mắt, nhìn tấm thẻ rồi nhìn Bách, vẻ mặt kinh ngạc như vừa thấy một hóa thạch sống dậy từ kỷ Phấn trắng: "Ơ... anh khóa 16 ạ? Khóa của anh... chẳng phải đã đi làm giám đốc hết rồi sao? Anh em họ của em khóa đó bây giờ đã có một con rồi đấy ạ."

Nhát dao thứ hai găm thẳng vào tim Bách. Long Lươn đứng bên cạnh không nhịn được, phun cả ngụm nước suối đang uống vào lưng ghế phía trước.

"Thôi xong," Long thì thầm. "Uy tín của trưởng nhóm tan thành mây khói. Giờ thì cả cái lớp này sẽ biết có bốn 'ông bà cụ' đang ngồi ở cuối lớp để hồi xuân."

Buổi học bắt đầu. Giảng viên là một cô gái trẻ trung, trông chỉ hơn nhóm bạn chừng hai, ba tuổi. Cô bước vào với phong thái tự tin, mở slide bài giảng đầy những thuật ngữ như "User Experience", "Mindset", "Gen Z Insights".

Bách cố gắng lắng nghe, nhưng não bộ của gã dường như đã bị "lão hóa" sớm do áp lực tiền trọ. Cứ mỗi khi giảng viên nhắc đến từ "Tương lai", Bách lại thấy hình bóng bà chủ trọ hiện ra với cuốn sổ đòi nợ. Cứ mỗi khi cô nhắc đến "Sáng tạo", Bách lại nghĩ đến việc làm sao để biến một gói mì tôm thành ba món chính cho cả nhóm.

"Mời bạn nam mặc áo xanh ở hàng cuối cùng phát biểu về khái niệm 'Sự thấu cảm' trong thiết kế nào!" Giảng viên đột ngột chỉ tay về phía Bách.

Bách giật bắn mình, đứng dậy một cách lóng ngóng. Cả lớp quay xuống nhìn. Những ánh mắt tò mò, xen lẫn chút thương hại của đám trẻ khiến gã muốn độn thổ.

"Dạ thưa cô..." Bách ấp úng. "Theo em, sự thấu cảm... là khi cô thấy một shipper giao hàng dưới trời mưa tầm tã mà cô không bùng hàng, lại còn tip cho người ta thêm năm ngàn đồng lẻ."

Cả lớp im lặng một giây, rồi rộ lên tiếng cười lớn. Cậu nhóc "chào chú" lúc nãy còn vỗ tay tán thưởng: "Đúng là góc nhìn của người từng trải có khác! Sâu sắc quá chú ơi... à anh ơi!"

Giảng viên mỉm cười ái ngại: "Góc nhìn của bạn... thực tế quá mức cần thiết. Mời bạn ngồi xuống."

Bách ngồi xuống, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Minh Tú ghé tai gã nói nhỏ: "Mày vừa thực hiện một hành vi giải cấu trúc ngôn ngữ học trong môi trường sư phạm đấy Bách. Rất triết học."

"Câm mồm đi Tú," Bách rủa thầm.

Trong giờ giải lao, nỗi đau lại tiếp tục nhân đôi. Nhóm bạn ra hành lang đứng tản bộ cho đỡ bí bách thì gặp ngay một nhóm sinh viên năm cuối đang mặc áo cử nhân đi chụp ảnh kỷ yếu. Trong số đó, Bách nhận ra một gương mặt quen thuộc. Là em họ của gã ở quê, đứa mà gã luôn nổ rằng "anh đang bận làm dự án lớn nên chưa về được".

"Anh Bách!" Đứa em họ hốt hoảng chạy lại. "Sao anh lại ở đây? Mẹ bảo anh đang đi công tác ở Singapore cơ mà? Sao anh lại... mặc áo đồng phục trường, lại còn cầm cuốn vở ghi chép thế này?"

Bách đứng hình. Hoàng Long nhanh trí nhảy vào cứu nguy: "À... anh Bách đang tham gia một dự án nghiên cứu thực tế về tâm lý sinh viên nợ môn cho tập đoàn đa quốc gia ấy mà. Anh ấy phải đóng giả sinh viên để lấy tư liệu thô. Bảo mật lắm, em đừng nói với ai nhé!"

Đứa em họ gật đầu lia lịa, ánh mắt đầy ngưỡng mộ: "Vâng, vâng! Anh em đúng là đỉnh thật. Làm 'gián điệp' công sở luôn!"

Khi đứa em chạy đi xa, Bách mới dám thở hắt ra. Gã tựa lưng vào tường, nhìn lên bầu trời xanh ngắt của tuổi trẻ mà lòng đau như cắt.

"Tụi mày thấy không?" Bách nói, giọng nghẹn lại. "Cái sự nợ bằng này nó không chỉ là nợ tín chỉ. Nó là nợ niềm tin của gia đình, nợ sự liêm sỉ của bản thân, và nợ cả một lời xin lỗi cho tuổi thanh xuân đã bị mình phung phí."

Bảo Nhi im lặng, không buồn soi gương nữa. Minh Tú cũng gấp cuốn sách lại. Hoàng Long thôi không bấm điện thoại. Trong một khoảnh khắc hiếm hoi, cả bốn kẻ "bất trị" đều cảm nhận được gánh nặng của thời gian đang đè nặng lên vai.

Nhưng sự trầm mặc ấy không kéo dài lâu. Tiếng chuông điện thoại của Long vang lên.

"Alo? Dạ... dạ... cô Sư Tử... à nhầm, cô chủ trọ ạ? Dạ, tụi con đang ở trường... dạ, tiền phòng chiều nay con mang qua... dạ dạ..."

Long cúp máy, mặt cắt không còn giọt máu: "Chạy thôi tụi bây! Bà ấy đang đứng ở trạm xe buýt ngay cổng trường chờ mình đấy!"

Thế là, thay vì suy ngẫm về tương lai, "Bộ Tứ Siêu Đẳng" lại bắt đầu một cuộc chạy đua thực tế hơn: Chạy trốn khỏi hiện tại. Những bước chân rầm rập của họ vang lên trên hành lang giảng đường, để lại phía sau những cái nhìn ngơ ngác của đám sinh viên Gen Alpha về những "người tiền sử" đang hớt hải tìm đường thoát thân.