1,338 từ
Ánh đèn đường vàng vọt hắt vào căn phòng trọ rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, nơi mà không khí đang đặc quánh mùi của sự nghèo túng và quyết tâm sinh tồn. Sau một ngày chạy trốn bà chủ trọ và chịu đựng sự hành hạ tinh thần từ đám Gen Alpha, "Bộ Tứ Siêu Đẳng" đang tập trung quanh một chiếc bàn nhựa thấp lè tè, chân bàn được kê bằng một xấp giáo trình dày cộp.
Trên bàn là "đại tiệc" cuối tháng: hai gói mì tôm tôm chua cay được nấu trong cái nồi nhôm móp méo, thêm vài cọng hành héo mà Hoàng Long đã "nhặt" được khi đi ngang qua sạp rau cuối chợ.
"Nhẹ tay thôi Long!" Bảo Nhi thét lên, tay cầm đôi đũa tre chực chờ. "Mày gắp một lần nửa vắt mì thế kia thì lấy đâu ra công bằng xã hội?"
Long Lươn tặc lưỡi, khéo léo dùng đũa tách từng sợi mì ra như đang gỡ bom: "Nhi ơi, đây không phải là vấn đề công bằng, đây là vấn đề hiệu suất. Tao đang cày game mười tiếng liên tục, lượng calo tiêu thụ tương đương với một vận động viên điền kinh cấp quốc gia đấy."
"Mày chỉ ngồi im một chỗ bấm máy chứ chạy điền kinh hồi nào?" Gia Bách uể oải lên tiếng, tay xoa xoa cái lưng đau nhức sau ca shipper chiều nay. "Mẹ tao mới gửi cho một ít trứng gà, nhưng tao không dám lấy ra. Bà chủ trọ mà nghe mùi trứng chiên là bả biết mình có mặt ở nhà ngay. Cứ ăn mì nước cho nó im hơi lặng tiếng."
Minh Tú, người vẫn đang đeo kính cận dù mắt đã lờ đờ vì thiếu ngủ, chậm rãi húp một ngụm nước mì nóng hổi. Gã thở dài một tiếng đầy thỏa mãn rồi bắt đầu vào nhịp "lên đồng" triết học:
"Các bạn có nhận ra không? Cái nồi mì này chính là một mô hình thu nhỏ của nền kinh tế toàn cầu. Sợi mì là GDP, nước dùng là thanh khoản, còn những cọng hành của thằng Long là dòng vốn FDI ít ỏi đổ vào thị trường đang suy thoái của chúng ta."
Bách nhìn Tú bằng ánh mắt vô hồn: "Tú ơi, tao lạy mày. Tao chỉ muốn ăn mì, không muốn ăn kiến thức kinh tế vĩ mô vào lúc mười một giờ đêm."
"Không, mày phải nghe để hiểu cái khổ của mình," Tú vẫn kiên trì, tay cầm đôi đũa khua khoắng trong không trung. "Nhìn xem, giá một gói mì đã tăng từ ba ngàn rưỡi lên năm ngàn đồng trong vòng hai năm qua. Trong khi đó, tiền công shipper của mày và tiền trực nét của tao vẫn đứng yên như tượng đài. Đây chính là sự sụt giảm sức mua khủng khiếp của đồng lương Part-time. Chúng ta đang rơi vào bẫy thu nhập thấp ngay trên chính chiếc chiếu trọ này."
Bảo Nhi vừa nhai sợi mì vừa càu nhàu: "Thôi bớt phân tích lại. Tao chỉ thấy là cái 'tỷ giá hối đoái' giữa sắc đẹp và tiền bạc của tao đang ở mức báo động. Ngày xưa tao đi mẫu ảnh đồ hiệu, giờ tao phải đứng chụp đồ thanh lý 20k một bộ ở vỉa hè. Mỗi lần tạo dáng là tao phải canh chừng trật tự đô thị như canh trộm."
"Đó chính là sự thích nghi của doanh nghiệp trong thời kỳ khủng hoảng," Long Lươn chêm vào, miệng đầy mì. "Như tao đây, thay vì cày thuê cho đại gia, giờ tao chuyển sang bán thực phẩm chức năng giảm cân cho mấy bà thím trên mạng. Tao áp dụng đúng 'Lý thuyết trò chơi': Tao hứa họ sẽ đẹp như hoa hậu, họ hứa sẽ trả tiền khi nhận hàng. Kết quả là cả hai bên đều lừa nhau. Họ không đẹp lên, còn tao thì bị bùng hàng."
Bách thở dài, gắp một sợi mì sót lại dưới đáy nồi: "Kinh tế với chả chính trị. Tao chỉ lo ngày mai. Ngày mai tao có một đơn giao hàng ở tuốt quận 9, mà xăng xe thì hết, túi thì còn đúng hai ngàn gửi xe. Đứa nào có tiền cho tao vay một lít xăng không?"
Cả căn phòng lập tức rơi vào sự im lặng tuyệt đối. Tú cúi đầu đọc tiếp cuốn Triết học, Long quay sang bấm điện thoại, còn Nhi bận rộn soi gương dù trời đã tối đen. Sự im lặng của "thị trường tài chính nội bộ" này khiến Bách cay đắng nhận ra rằng, trong cái phòng trọ này, niềm tin là thứ duy nhất không thể quy đổi ra xăng.
"Thôi được rồi," Bách phá tan bầu không khí. "Để quyết định xem ai là người phải đi rửa cái nồi dính đầy mỡ này và quét cái đống rác kia, tao đề nghị áp dụng phương pháp dân chủ nhất."
"Oẳn tù tì?" Long hỏi.
"Không, quá tầm thường," Tú đẩy kính. "Chúng ta hãy dùng phương pháp biện chứng. Ai đưa ra được lý do chứng minh sự tồn tại của mình trong căn phòng này là có ích nhất cho tập thể thì người đó không phải rửa."
Bảo Nhi nhanh nhảu: "Tao là bộ mặt của phòng. Tao đi ra ngoài mua cơm lúc nào cũng được bà bán cơm cho thêm nửa muỗng thịt vì tao xinh. Tao có ích nhất!"
Long Lươn: "Tao là người cung cấp thông tin. Không có tao thì tụi mày bị bà chủ trọ tóm từ tám đời rồi. Tao có ích nhất!"
Tú Triết: "Tao là linh hồn của nhóm. Không có tao, tụi mày chỉ là những kẻ nợ bằng vô tri, không biết mình đang khổ vì lẽ gì. Tao có ích nhất!"
Bách nhìn ba đứa bạn bằng ánh mắt tóe lửa: "Tóm lại là không đứa nào muốn làm đúng không? Vậy thì theo 'Lý thuyết trò chơi' của thằng Long, tao sẽ là người giữ cái ví chung của nhóm (dù trong đó chỉ có tiền lẻ). Đứa nào không rửa nồi, ngày mai tao trừ suất ăn sáng."
Ngay lập tức, Long và Tú lao vào giành lấy cái nồi nhôm. Cuộc chiến giành quyền thực thi công việc lao động tay chân diễn ra quyết liệt đến mức cái nồi suýt nữa thì biến dạng thêm một lần nữa.
Nhìn cảnh tượng đó, Bách khẽ mỉm cười. Trong cái căn phòng trọ nóng hầm hập, giữa những lo toan cơm áo gạo tiền và nỗi nhục nợ môn, tiếng cười của họ vẫn vang lên một cách kỳ lạ. Họ bàn về kinh tế vĩ mô không phải vì họ giỏi, mà vì đó là cách để họ cảm thấy mình vẫn còn chút liên kết với thế giới tri thức ngoài kia, để quên đi rằng trong bụng họ lúc này chỉ có hai gói mì tôm chia bốn.
"Này Tú," Bách gọi khi Tú đang hùng hục cọ nồi. "Mày nghĩ xem, nếu tụi mình ra được trường, tụi mình có còn ngồi bàn chuyện vĩ mô thế này không?"
Tú dừng tay, nhìn vào vệt mỡ loang lổ trên mặt nước: "Bách ạ, khi người ta giàu, người ta bàn về cách tiêu tiền. Khi người ta nghèo như mình, người ta phải bàn về cách thế giới vận hành để tự an ủi rằng cái nghèo của mình là do quy luật khách quan, chứ không phải do mình... lười."
Câu nói của Tú khiến cả nhóm lặng đi trong vài giây. Tiếng quạt trần cũ kỹ kêu "lạch cạch, lạch cạch" như đếm từng nhịp thời gian đang trôi qua vô ích. Ngoài kia, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, hàng triệu người vẫn đang vận động trong guồng quay của nó, và bốn kẻ nợ bằng này vẫn đang tìm cách giải thích cho sự tồn tại của mình bên cạnh một cái nồi không còn lấy một giọt nước dùng.