MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBiệt Đội Nợ BằngChương 4: TUYỆT CHIÊU "NHẬP XÁC MANNEQUIN" VÀ CUỘC CHIẾN VỚI BÀ CHỦ TRỌ

Biệt Đội Nợ Bằng

Chương 4: TUYỆT CHIÊU "NHẬP XÁC MANNEQUIN" VÀ CUỘC CHIẾN VỚI BÀ CHỦ TRỌ

1,455 từ

Tiếng bước chân rầm rập từ cầu thang gỗ vọng vào phòng như nhịp trống trận. Đó không phải là tiếng bước chân bình thường; đó là âm thanh đặc trưng của đôi dép tổ ong cỡ đại đang nện xuống mặt sàn với vận tốc ba bước một bậc. "Hội nợ bằng" liếc nhìn nhau, đồng tử co thắt lại trong một giây định mệnh.

"Sư Tử Hà Đông tới!" Hoàng Long thét lên một tiếng không ra hơi, tay vơ vội cái điện thoại đang cày game dở.

Bà chủ trọ – biệt danh Sư Tử Hà Đông – là một người phụ nữ sở hữu bộ kỹ năng truy tìm dấu vết vượt xa các đặc vụ FBI. Bà có thể ngửi thấy mùi mì tôm tôm chua cay từ cách xa hai con hẻm và biết chính xác đứa nào đang giả vờ ngủ thông qua tần số nhịp thở vọng ra từ khe cửa. Quan trọng nhất, hôm nay đã là ngày mùng 10, và cuốn sổ nợ của bà đã ghi tên bộ tứ này bằng mực đỏ đậm đến mức muốn xuyên qua trang giấy.

"Chiến dịch Tàng Hình! Triển khai!" Gia Bách ra lệnh, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ uy quyền của trưởng nhóm.

Căn phòng trọ mười lăm mét vuông lập tức biến thành một sân khấu kịch nghệ thuật cấp cao. Hoàng Long, với sự linh hoạt của một gã chuyên lừa đảo đa cấp cấp thấp, lao mình xuống gầm giường với tốc độ ánh sáng. Gã ép sát người xuống mặt đất, nín thở đến mức mặt tím tái, hy vọng rằng đống bụi bặm tích tụ từ thời sinh viên năm nhất sẽ bảo vệ gã khỏi ánh mắt của tử thần.

Minh Tú nhìn cuốn sách Triết học, rồi nhìn cái bồn nước inox trên gác lửng. Gã leo lên cái thang sắt rỉ sét với sự chậm rãi của một triết gia đang suy tư về nhân sinh. "Trong trạng thái tuyệt đối của sự im lặng, ta không tồn tại," Tú lẩm bẩm trước khi thu mình vào góc tối bên cạnh bồn nước, lấy đống quần áo cũ phủ lên đầu.

Trong khi đó, Bảo Nhi – linh hồn thời trang của nhóm – đang đối mặt với thử thách khó khăn nhất. Cô đang khoác trên mình chiếc váy dạ hội thanh lý lấp lánh để chuẩn bị đi chụp ảnh "sống ảo". Không còn đường lui, Nhi đứng phắt dậy, lao đến góc phòng nơi treo một dãy sào đồ chất đầy quần áo cũ của cả nhóm. Cô duỗi thẳng tay chân, đôi mắt trợn ngược, đứng bất động như một bức tượng mannequin tại trung tâm thương mại hết thời.

"Cái ví! Giấu cái ví đi Bách!" Nhi thì thầm qua kẽ răng không cử động.

Gia Bách quơ vội cái ví rỗng tuếch nhét vào trong gối, rồi nhìn quanh. Chết tiệt, không còn chỗ giấu! Gã đành liều mạng nằm sấp xuống sàn, vớ lấy tờ báo cũ phủ lên lưng, giả vờ làm một đống rác chưa kịp dọn.

Rầm!

Cánh cửa phòng vốn đã lỏng lẻo nay gần như văng khỏi bản lề. Bà chủ trọ bước vào, tay cầm cuốn sổ nợ cuộn tròn như cây gậy hành hình. Bà đảo mắt nhìn quanh phòng. Sự im lặng đến đáng sợ.

"Tụi bây đâu rồi? Đừng có để bà đây phải dùng biện pháp mạnh!" Bà gầm lên. "Bách! Long! Đứa nào vừa nấu mì xong mà nước còn nóng hổi đây? Mì này là mì tàng hình hả?"

Bà chủ trọ bước lại gần sào đồ. Bảo Nhi đứng đó, mồ hôi chảy ròng ròng từ thái dương xuống cổ nhưng không dám chớp mắt. Bà chủ trọ dừng lại trước "bức tượng" Nhi, nheo mắt nhìn. Bà vươn tay ra, sờ vào lớp vải lấp lánh trên chiếc váy.

"Đồ thanh lý mà cũng bóng bẩy gớm nhỉ?" Bà lẩm bẩm, rồi đột nhiên giơ cuốn sổ nợ lên như muốn đập.

Bảo Nhi vẫn hóa đá. Sự nghiệp làm mẫu ảnh tự do đã cho cô ý chí thép để giữ vững cơ mặt. Bà chủ trọ quay sang đống rác dưới sàn – chính là Gia Bách. Bà đá nhẹ vào cái "đống rác" một cái. Bách đau điếng nhưng chỉ dám phát ra tiếng "hự" nhỏ như tiếng chuột kêu.

"Lũ này chắc lại trốn ra quán nét rồi," Bà chủ trọ hừ lạnh một tiếng, rồi tiến về phía chiếc bàn gỗ. "Để xem có cái gì giá trị không."

Đúng lúc này, sự trớ trêu của số phận ập đến. Hoàng Long, trong lúc nằm dưới gầm giường, bỗng thấy một con gián bò ngang qua mũi. Gã vốn không sợ gián, nhưng con gián này lại quyết định chui vào lỗ mũi gã. Long cố nhịn, cố nhịn... nhưng một cái hắt hơi là điều không thể tránh khỏi.

Hắt xì!

Cái hắt hơi vang dội làm rung chuyển cả gầm giường. Bà chủ trọ khựng lại, một nụ cười ranh mãnh hiện lên trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. "À há! Chuột nhắt lộ đuôi rồi nhé!"

Cùng lúc đó, điện thoại của Minh Tú – gã triết gia đang trốn trên bồn nước – bỗng nhiên đổ chuông. Và tệ hại hơn, bản nhạc chuông gã cài chính là đoạn điệp khúc oái oăm: "Tiền nhiều để làm gì? Tiền nhiều để làm gì mà nợ không trả?"

Tiếng nhạc vang lên thánh thót trong căn phòng tĩnh lặng. Minh Tú hốt hoảng quờ quạng tắt máy nhưng lại lỡ tay làm rơi cuốn sách Triết học dày cộp xuống ngay đầu Gia Bách.

Bốp!

"Á đù!" Bách bật dậy như lò xo, tờ báo bay tứ tung.

Thấy đồng đội đã hy sinh, Bảo Nhi cũng không giữ nổi bình tĩnh, cô hạ tay xuống thở hổn hển: "Con lạy cô! Cô tha cho con, tại thằng Tú nó cài nhạc chuông trêu ngươi cô đấy ạ!"

Bà chủ trọ khoanh tay trước ngực, nhìn bốn đứa lần lượt bò ra từ những xó xỉnh với khuôn mặt lấm lem bụi bặm và vẻ mặt tội lỗi.

"Hay lắm! Biệt đội mannequin, gián gầm giường và triết gia bồn nước!" Bà gõ mạnh cuốn sổ vào lòng bàn tay. "Bây giờ tụi bây muốn trả tiền, hay muốn bà quăng đống sách triết học với váy vóc này ra bãi rác?"

Gia Bách gãi đầu gãi tai, tiến lên với vẻ mặt "shipper hướng nội" tội nghiệp nhất có thể: "Cô ơi, tụi con vừa đi xin được việc rồi. Thằng Long sắp trúng kèo đa cấp... à nhầm, kèo bán hàng lớn. Con thì chiều nay có đơn giao đi tận Bình Dương. Cô cho tụi con khất thêm ba ngày nữa thôi ạ!"

"Ba ngày? Hồi tháng trước tụi bây cũng nói ba ngày, rồi ba tuần, giờ là ba tháng!" Bà chủ trọ rống lên. "Bà đây không phải hội từ thiện! Ngày mốt không có tiền, tụi bây chuẩn bị tinh thần ra gầm cầu mà bàn kinh tế vĩ mô nghe chưa!"

Bà chủ trọ quay người bước ra khỏi phòng, không quên bồi thêm một câu: "Mà con Nhi, chiếc váy đó mặc đi bán cá thì hợp hơn đi tiệc đấy, bớt ảo tưởng đi con!"

Cánh cửa khép lại với một tiếng sập khô khốc. Bốn đứa ngồi bệt xuống sàn, nhìn nhau trong sự rệu rã. Chiến dịch tàng hình thất bại toàn tập.

"Tú," Bách nhìn sang Minh Tú. "Tại sao mày lại cài cái nhạc chuông đó?"

Tú đẩy kính, giọng buồn bã: "Tao cài để nhắc nhở bản thân về tính hư vô của đồng tiền. Tao không ngờ bản ngã của đồng tiền lại phản bội tao vào đúng lúc này."

"Thôi đi ông giáo!" Hoàng Long cáu kỉnh phủi bụi trên người. "Giờ tính sao? Mốt lấy đâu ra ba triệu đóng tiền trọ? Tao còn đúng hai chục ngàn đây."

"Tao còn mười lăm ngàn," Bách lẩm bẩm.

Bảo Nhi nhìn vào gương, thở dài: "Tao vừa bị bùng đơn chụp ảnh mẫu rồi. Chủ shop bảo mặt tao dạo này nhìn... nghèo quá, không hợp với đồ sang trọng."

Trong căn phòng tối mờ, tiếng quạt trần lại tiếp tục lạch cạch. Cuộc chiến với bà chủ trọ vừa kết thúc bằng một hiệp định tạm hoãn thi hành án, nhưng gánh nặng cơm áo gạo tiền thì vẫn còn đó, lù lù như núi. Họ nhận ra rằng, tàng hình có thể né được bà chủ trọ trong vài phút, nhưng không thể tàng hình trước hiện thực phũ phàng của những kẻ đã 22 tuổi mà vẫn chưa có gì trong tay ngoài những món nợ môn và những ước mơ viển vông.