1,434 từ
Cái nắng gắt của buổi trưa thành phố hầm hập phả vào mặt, mang theo mùi khói bụi và tiếng còi xe inh ỏi. Đối với "Biệt đội nợ bằng", thời gian này không dành cho việc nghỉ ngơi. Sau tối qua bị bà chủ trọ "dí" tận cửa, cả nhóm buộc phải chia nhau ra đi "cày" để cứu vãn cái túi tiền đang ở trạng thái chân không.
Gia Bách, với bản tính hướng nội bẩm sinh nhưng dòng đời đưa đẩy làm shipper, đang loay hoay với cái thùng hàng to tướng sau xe. Gã vốn sợ giao tiếp, mỗi lần gọi điện cho khách là một lần gã phải hít thở sâu mười nhịp như chuẩn bị đi thi chung kết Hoa hậu.
Trong khi đó, tại một quán phở danh tiếng ở đầu hẻm, Minh Tú và Hoàng Long đang trải nghiệm một "nghi thức trưởng thành" khác: bưng phở thuê.
Tú Triết đứng trước gương trong nhà vệ sinh quán, chỉnh lại chiếc tạp dề nhăn nhúm, lẩm bẩm: "Kierkegaard từng nói: 'Sự tồn tại mendicant (ăn xin) là một hình thái của tự do'. Hôm nay, ta bưng bát phở này không phải để kiếm tiền, mà để thấu hiểu sự tha hóa của sức lao động trong xã hội tư bản sơ khai."
"Bớt nói đạo lý và bưng cái khay này ra bàn số 4 cho tao nhờ!" Long Lươn quát khẽ, mồ hôi nhễ nhại. "Cái 'tha hóa' của mày sắp làm khách bàn kia nổi điên vì chờ lâu rồi đấy."
Hoàng Long, trái ngược với Tú, là một gã cực kỳ nhanh nhẹn. Gã bưng một lúc ba bát phở, luồn lách qua các bàn ăn như một con lươn thực thụ. Gã vừa đặt bát xuống vừa cười hì hì: "Dạ, phở đặc biệt của anh chị đây ạ! Ăn phở nhà em là đẹp da, dài tóc, tối về ngủ ngon như chưa từng nợ môn luôn nhé!"
Công việc đang diễn ra suôn sẻ thì "biến cố" ập đến. Cánh cửa quán phở mở ra, một nhóm thanh niên ăn mặc bảnh bao, tay cầm chìa khóa xe hơi, miệng bàn tán xôn xao về những dự án nghìn tỷ bước vào. Cả Tú và Long đều khựng lại.
Dẫn đầu nhóm đó chính là Thắng – thằng bạn cùng khóa ngày xưa, đứa từng bị Long lừa mua cái thẻ game lậu giá 500k. Hiện tại, Thắng đang là trưởng phòng kinh doanh của một công ty công nghệ, trông bóng mượt như một con cá trắm đen vừa lên nước.
"Né đi Tú! Thằng Thắng 'Mặt Ngựa' đấy!" Long thì thầm, vội vàng lấy cái khay che mặt.
Nhưng số phận vốn dĩ rất thích viết kịch bản bi hài. Chủ quán phở quát lớn: "Tú! Long! Hai đứa ra dọn bàn số 8 cho khách vip kìa, đứng ngây ra đấy làm gì?"
Cái tên vang lên rõ mồn một. Thắng quay sang, nhìn chằm chằm vào hai kẻ đang đeo tạp dề, mặt mũi lấm lem mỡ bò. Một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên gương mặt Thắng.
"Ơ... Long? Tú? Phải tụi mày không?" Thắng bước lại gần, giọng cao vút như muốn cả quán cùng nghe. "Trời đất ơi! Hai 'huyền thoại' của khoa Kinh tế đây sao? Nghe bảo tụi mày đi làm dự án bí mật gì đó mà, hóa ra là dự án 'Nghiên cứu thị trường ẩm thực đường phố' à?"
Đám bạn đi cùng Thắng cười rộ lên. Minh Tú đẩy kính, cố giữ vẻ thản nhiên của một bậc hiền triết: "Thắng à, Socrates từng nói: 'Một cuộc đời không được kiểm chứng là một cuộc đời không đáng sống'. Tụi tao đang trải nghiệm thực tế để kiểm chứng giá trị thặng dư của một bát phở tái nạm."
"Thôi ông giáo ơi!" Thắng vỗ vai Tú một cái đau điếng. "Trượt môn Triết 4 lần thì cứ nói đại là đi bưng phở kiếm tiền đóng tiền thi lại đi. Sao phải khổ thế? Này, lát tính tiền xong, tao tip cho mỗi đứa một trăm ngàn gọi là tình nghĩa anh em khóa dưới nhìn lên khóa trên... vẫn còn đang ở lại trường."
Cơn giận bốc lên đầu, nhưng cái dạ dày trống rỗng và lời đe dọa của bà chủ trọ sáng nay đã kéo cái tôi của Long và Tú xuống sát đất. Long nghiến răng, nở nụ cười thương mại: "Dạ, cảm ơn sếp Thắng! Sếp đúng là có tâm. Sếp ăn gì cứ gọi, em free cho thêm... mấy cọng hành!"
Ở một diễn biến khác, Gia Bách đang đứng dưới chân một tòa nhà văn phòng cao tầng để giao đơn trà sữa. Gã nhìn cái tên người nhận: "Lê Thị Bảo Nhi". Gã khựng lại. Bảo Nhi? Chắc là trùng tên thôi.
Nhưng không. Từ sảnh tòa nhà, một cô gái bước ra với bộ váy lộng lẫy, tay cầm chiếc túi xách (giả da nhưng trông rất thật), bước đi uyển chuyển như đang trên sàn catwalk. Đó chính là Bảo Nhi "Drama" của nhóm.
Thì ra, Nhi đang giả vờ làm một quý cô công sở sang chảnh để chụp ảnh "lookbook" cho một shop quần áo lề đường, với bối cảnh là tòa nhà sầm uất. Để tăng thêm độ thực tế, cô đã đặt một ly trà sữa đắt tiền nhất để làm đạo cụ.
"Nhi?" Bách thảng thốt gọi.
Bảo Nhi giật bắn mình. Nhìn thấy gã shipper phong trần, đầy mùi khói bô xe đang cầm ly trà sữa của mình, cô tái mặt. Xung quanh cô là đám mẫu ảnh trẻ măng đang nhìn với vẻ tò mò.
"Anh... anh shipper này bị sao thế ạ?" Nhi cố bóp giọng, nói bằng tông giọng lơ lớ như Việt kiều. "Tôi không quen anh. Anh giao đồ thì cứ để đó đi."
"Nhi, tiền trà sữa một trăm hai mươi ngàn. Mày chưa trả tiền qua app đâu!" Bách không hiểu ý, thành thật nhắc nhở.
Đám bạn mẫu ảnh của Nhi bắt đầu xì xào: "Ơ, Nhi bảo là bạn trai Nhi là đại gia đi xe hơi đón ở cổng sau mà? Sao anh shipper này gọi tên Nhi thân mật thế?"
Bảo Nhi cảm thấy như có một vết nứt lớn ngay giữa mặt mình. Cô nghiến răng, giật lấy ly trà sữa, rút tờ hai trăm ngàn (đây là tờ tiền cuối cùng cô dùng để đi taxi về nhà sau buổi chụp) đưa cho Bách: "Khỏi thối! Đi ngay hộ tôi cái!"
Bách cầm tờ tiền, đứng ngơ ngác giữa nắng trưa. Gã không hiểu mình đã làm sai điều gì. Gã chỉ muốn tốt cho Nhi, sợ cô quên trả tiền rồi bị boom hàng thì khổ.
Đến chiều muộn, cả bốn người gặp nhau tại quán lẩu ven đường – nơi họ vừa xin được một ca làm thêm buổi tối vì quán phở đã đuổi việc Long và Tú do "làm phiền khách vip".
Họ đứng đó, trong bộ đồng phục quán lẩu rẻ tiền, nhìn nhau bằng ánh mắt của những chiến binh vừa bại trận trở về.
"Hôm nay tao mất một tờ hai trăm ngàn cuối cùng," Nhi mếu máo, lớp trang điểm đã lem nhem vì mồ hôi. "Tao mất luôn cả hình tượng 'quý cô sang chảnh' ở quận 1."
"Tao thì bị thằng Thắng 'Mặt Ngựa' sỉ nhục bằng một tờ một trăm ngàn tip," Long thở dài, ném tờ tiền lên bàn. "Nó bảo bao giờ tao ra được trường thì gọi nó, nó cho đi làm... bảo vệ công ty nó."
Minh Tú nhìn nồi lẩu đang sôi, trầm ngâm: "Hôm nay, chúng ta đã chứng kiến sự va chạm khốc liệt giữa thực tại và ảo tưởng. Cái kết 'muối mặt' này chính là sự phản kháng của thực tế đối với những kẻ không chịu chấp nhận vị trí của mình."
Gia Bách vỗ vai từng đứa, giọng khàn đặc: "Thôi, ít nhất thì tối nay mình cũng có một bữa lẩu miễn phí của chủ quán (vì khách ăn thừa). Ăn đi rồi tính tiếp. Ngày mai... chúng ta vẫn còn nợ môn, và vẫn còn nợ cả một cuộc đời phía trước."
Bốn người ngồi xuống, chia nhau những miếng thịt bò vụn còn sót lại trong nồi lẩu. Ngoài kia, ánh đèn thành phố bắt đầu rực rỡ, nhưng trong góc quán lẩu lụp xụp này, bốn "huyền thoại sống dai" của đại học vẫn đang mải mê tìm cách sinh tồn, mặc cho cái tôi của họ đã bị vùi dập không thương tiếc suốt một ngày dài.