1,490 từ
Trong cái nóng hầm hập của phòng trọ sau buổi bưng phở "muối mặt", Hoàng Long bước vào với vẻ mặt của một vị cứu tinh vừa tìm thấy kho báu của vua Solomon. Gã quẳng chiếc túi xách sờn rách xuống sàn, đứng hiên ngang giữa đống vỏ mì tôm, hai mắt sáng quắc như đèn pha xe tải.
"Thôi xong rồi tụi bây ơi! Chúng ta sắp thoát nghèo!" Long hét lên, giọng run rẩy vì phấn khích.
Gia Bách, lúc này đang dùng băng dính cá nhân dán lại đôi dép tổ ong vừa đứt quai trên đường đi ship, ngẩng đầu lên đầy nghi cảnh giác: "Mày lại trúng lô à? Hay vừa nhặt được ví của đại gia?"
"Tầm thường! Quá tầm thường!" Long vung tay. "Tao vừa gặp một 'Shark'. Một người đàn ông mang tầm vóc quốc tế, người đã khai sáng cho tao về khái niệm 'Dòng tiền thụ động'. Chúng ta không cần đi bưng phở, không cần đi ship hàng nắng nôi nữa. Chúng ta sẽ làm chủ hệ thống!"
Minh Tú đang ngồi xếp bằng dưới đất, tay cầm cuốn "Hiện tượng học tinh thần" của Hegel, khẽ nheo mắt nhìn qua gọng kính lệch: "Hệ thống? Hegel từng nói về 'Tinh thần tuyệt đối', nhưng tao chưa thấy cái hệ thống nào mang lại sự giàu có mà không bắt đầu từ sự bóc lột hoặc lừa đảo. Mày lại vấp vào đa cấp đúng không Long?"
"Mày lại dùng cái tư duy cũ kỹ của thế kỷ trước để phán xét tương lai rồi Tú ạ!" Long lao đến, nắm chặt vai Tú. "Đây là mô hình 'Kinh tế chia sẻ 5.0 kết hợp trí tuệ nhân tạo và năng lượng vũ trụ'. Chỉ cần bỏ ra hai triệu tiền cọc để mua gói 'Khởi nghiệp vinh quang', mỗi tháng tụi mình sẽ nhận được hoa hồng từ việc... giới thiệu người khác cùng giàu như mình."
Bảo Nhi, người đang ngồi góc phòng dùng kem nền che đi vết bầm trên đầu gối sau buổi chụp ảnh lookbook vỉa hè, bỗng dừng tay. Tai cô vểnh lên khi nghe đến chữ "hai triệu".
"Tiền đâu ra mà cọc?" Nhi hỏi, giọng thực tế đến phũ phàng. "Cả bốn đứa cộng lại chưa đủ năm trăm ngàn, mà đó là tính cả xấp tiền lẻ toàn tờ một ngàn của thằng Bách rồi đấy."
Long cười ranh mãnh: "Đó chính là lý do tao gọi đây là phi vụ thế kỷ. Tao đã thuyết phục được 'Shark' cho tụi mình làm đại lý cấp... kim cương thực tập. Chỉ cần hôm nay tụi mình đến dự hội thảo, mặc đồ thật sang chảnh, chụp ảnh với xe hơi của 'Shark' rồi đăng lên Facebook, uy tín tự khắc tăng cao. Lúc đó, tiền sẽ tự chảy vào túi như nước sông Đà!"
Dưới sự dẫn dắt đầy ma lực của Long Lươn, cả nhóm bắt đầu một công cuộc "tân trang" có một không hai. Vì yêu cầu phải sang chảnh, Bảo Nhi đã lục tung đống đồ thanh lý của mình để lựa ra cho mỗi đứa một bộ cánh "ra dáng doanh nhân".
Gia Bách mặc một chiếc áo vest rộng thùng thình mà Nhi mượn từ shop đồ cũ để chụp mẫu, vai áo xệ xuống khiến gã trông giống một đứa trẻ mặc trộm đồ của bố hơn là giám đốc. Minh Tú thì khoác chiếc sơ mi trắng bóng lộn nhưng tay áo lại ngắn cũn cỡn. Hoàng Long thì mượn được một chiếc cà vạt màu đỏ rực rỡ, thắt nút to tướng như cái nơ gói quà.
"Trông chúng ta giống một nhóm... đòi nợ thuê đang đi dự tiệc cưới hơn là doanh nhân," Bách nhìn mình trong gương, thở dài.
"Kệ đi! Quan trọng là thần thái!" Long thúc giục.
Cả nhóm hành quân đến một quán cà phê sang trọng ở trung tâm, nơi diễn ra "Hội thảo Khai phóng Thịnh vượng". Vừa bước vào cửa, họ đã bị choáng ngợp bởi dàn nhạc sôi động và những tiếng hô vang: "Quyết tâm! Giàu sang! Độc lập tài chính!".
Một người đàn ông mặc vest xanh bóng loáng, tóc vuốt keo dựng đứng như bàn chải, tự xưng là "Founder Thiên Long", bước lên sân khấu. Gã bắt đầu nói về những chuyến du lịch vòng quanh thế giới, về việc "thay đổi tư duy, đổi đời vĩnh viễn".
"Các bạn thấy không? Tôi từng là một sinh viên nợ môn như các bạn!" Thiên Long dõng dạc chỉ tay về phía cuối phòng, nơi bộ tứ đang đứng. "Tôi từng không có nổi một nghìn đồng mua bánh mì. Nhưng nhờ hệ thống 'Diamond Way', giờ tôi đứng đây để ban phát cơ hội cho các bạn!"
Gia Bách cảm thấy tim mình đập nhanh. Một chút hy vọng nhen nhóm. Hay là thật nhỉ? Hay là ông trời thấy tụi mình khổ quá nên mở đường?
"Bây giờ," Thiên Long hét lớn. "Ai muốn trở thành triệu phú trong 6 tháng? Hãy bước lên đây và ký vào bản cam kết 'Chiến binh Thịnh vượng'! Phí tham gia hôm nay chỉ còn... một triệu rưỡi!"
Trong khi mọi người xung quanh đang gào thét và chen lấn lên sân khấu, Minh Tú bỗng nhiên đứng dậy. Gã không bước lên sân khấu, mà lại tiến về phía cái loa thùng. Gã bình thản rút phích cắm điện.
Cả căn phòng im bặt.
Tú quay lại nhìn Thiên Long, giọng đều đều như đang giảng bài Triết học: "Thưa Founder, tôi có một câu hỏi mang tính bản thể luận. Nếu tất cả chúng ta đều là triệu phú nhờ vào việc giới thiệu người khác, vậy thì ai sẽ là người cuối cùng trong chuỗi mắt xích này? Ai sẽ là kẻ chịu đựng cái 'Hư vô' của sự phá sản khi không còn ai để giới thiệu nữa? Theo định luật bảo toàn giá trị, tiền không tự sinh ra từ việc chụp ảnh với xe hơi của người khác, nó chỉ chuyển từ túi của những kẻ nhẹ dạ sang túi của những kẻ có keo vuốt tóc nhiều hơn thôi."
Cả khán phòng lặng đi. Thiên Long mặt đỏ gay, lắp bắp: "Thằng... thằng nợ môn kia, mày biết gì mà nói? Đây là kinh tế học chia sẻ!"
"Không," Tú đẩy kính, ánh mắt sắc lẹm. "Đây là sự tha hóa của hy vọng. Ông đang bán những giấc mơ bằng giấy cho những người không còn gì để mất."
Hoàng Long, người lúc nãy hăng hái nhất, giờ bỗng tỉnh người. Gã nhìn xuống chiếc cà vạt đỏ chót của mình, rồi nhìn những gương mặt khắc khổ xung quanh đang cầm bút định ký tên. Gã nhận ra mình suýt nữa đã trở thành kẻ đồng khỏa cho một cú lừa mà gã chính là nạn nhân đầu tiên.
"Chạy thôi tụi bây!" Long hét lên. "Bảo vệ tới kìa!"
Thế là, trong bộ đồ doanh nhân rách nát và lệch cỡ, "Bộ Tứ Siêu Đẳng" lao ra khỏi quán cà phê như những vận động viên điền kinh bị truy đuổi. Họ chạy dọc các con phố, áo vest bay phấp phới, cà vạt của Long quất vào mặt Bách đau điếng.
Chỉ khi đã chui sâu vào một con hẻm nhỏ, cả nhóm mới dừng lại, thở hồng hộc.
"Mất... mất tiêu cái áo vest thuê của tao rồi!" Bảo Nhi than vãn, nhìn chiếc áo của Bách đã bị rách một đường dài ở nách trong lúc chạy. "Đền tiền chắc chết quá!"
Hoàng Long ngồi bệt xuống đất, tháo chiếc cà vạt ra quẳng sang một bên: "Tao xin lỗi tụi mày. Tao cứ tưởng... tao cứ tưởng lần này đổi đời thật."
Gia Bách nhìn hai bàn tay mình, lấm lem vết băng dính và bụi đường: "Đời không có gì là dễ dàng đâu Long ạ. Tụi mình nợ bằng, nợ tiền, nhưng đừng nợ lương tâm là được."
Minh Tú nhìn bầu trời đang bắt đầu đổ cơn mưa rào đặc trưng của Sài Gòn, khẽ mỉm cười: "Ít nhất thì hôm nay, chúng ta đã học được một bài học quý giá hơn cả một tín chỉ đại học: Sự nghèo túng có thể khiến ta khốn khổ, nhưng sự ngu muội sẽ khiến ta mất đi nhân cách."
Cơn mưa trút xuống, gột rửa đi lớp phấn son rẻ tiền trên mặt Nhi, làm ướt sũng bộ đồ "doanh nhân" của cả nhóm. Họ lếch thếch dắt nhau về căn phòng trọ, nơi bát mì tôm nguội ngắt đang chờ sẵn. Họ vẫn nghèo, vẫn nợ, và vẫn chưa có bằng. Nhưng đêm đó, giữa tiếng mưa rơi lách tách trên mái tôn, họ cảm thấy nhẹ lòng lạ thường. Bởi vì ít nhất, họ vẫn còn đứng bên nhau, chưa bị cuốn trôi vào cái vòng xoáy hào nhoáng mà giả tạo của những giấc mơ triệu phú đi mượn.