1,558 từ
Trong căn phòng trọ đang nồng nặc mùi mồ hôi sau một ngày chạy trốn đa cấp, Bảo Nhi đứng trước cái gương vỡ góc, tay cầm một chiếc váy lụa màu đen huyền bí. Đây là "vũ khí" cuối cùng của cô — một món đồ hiệu cũ mà cô đã nhịn ăn một tuần để mua lại từ một sạp đồ thanh lý ký gửi.
"Tụi bây nghe đây," Nhi vừa nói vừa dặm lại lớp phấn nền rẻ tiền, "Tối nay tại khách sạn năm sao ở trung tâm có một buổi tiệc ra mắt thương hiệu mỹ phẩm mới. Tao đã 'lượm' được cái thiệp mời này ở quán photocopy hôm qua. Nhiệm vụ của tụi mình là: Xâm nhập, ăn lót dạ, và mang quà lưu niệm về bán lấy tiền đóng tiền trọ."
Gia Bách đang nằm thượt dưới sàn, mệt mỏi hỏi: "Nhi ơi, tao với thằng Long, thằng Tú thì liên quan gì đến mỹ phẩm? Ba thằng tao nhìn như ba cái hủ tiếu gõ quá đát, bước vào đó bảo vệ nó không đuổi mới lạ."
"Không!" Nhi quay lại, ánh mắt rực lửa quyết tâm. "Tao là KOL đang lên, còn tụi bây là... ekip của tao. Bách là trợ lý cá nhân, Long là quản lý truyền thông, còn Tú là cố vấn chiến lược thương hiệu. Đồ vest hôm qua trốn đa cấp vẫn còn đó, mặc vào!"
Sau ba mươi phút chuẩn bị, "Biệt đội nợ bằng" xuất hiện tại sảnh khách sạn. Bảo Nhi đi đầu, đầu ngẩng cao, vai thẳng, thần thái sang chảnh đến mức không ai nghĩ trong túi xách của cô chỉ có một thỏi son gần hết và hai chiếc kẹo gừng để ngăn cơn đói đang cào xé.
Đi phía sau là bộ ba "ekip" lếch thếch. Minh Tú vẫn trung thành với đôi kính cận dày cộm, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ để ra vẻ "cố vấn", nhưng thực chất là để che đi vết rách ngay túi quần. Hoàng Long thì đeo tai nghe Bluetooth (đã hỏng) và liên tục nói chuyện vào hư không: "Vâng, check lại lịch trình cho Nhi nhé. Sếp đang bận đi thảm đỏ."
Vừa bước qua cửa an ninh, mùi thức ăn cao cấp từ bàn tiệc Buffet bắt đầu tấn công khứu giác của cả nhóm. Những khay tôm hùm sốt bơ, gan ngỗng áp chảo và súp bào ngư hiện ra như một thiên đường mà bấy lâu nay họ chỉ thấy qua màn hình điện thoại.
"Long, Tú, kiềm chế lại!" Nhi thì thầm qua kẽ răng khi thấy Long đang định lao thẳng vào quầy sushi. "Phải giữ giá! Chúng ta đến đây vì tầm nhìn, không phải vì cái bao tử."
"Tầm nhìn của tao đang bị che mờ bởi đống hàu nướng kia rồi Nhi ơi," Long nuốt nước bọt ực một cái.
Minh Tú đẩy kính, lẩm bẩm: "Sartre nói rằng 'Con người là những gì họ hành động'. Nếu tao hành động như một người đang chết đói, tao sẽ đánh mất bản ngã doanh nhân giả tạo này. Nhưng nếu tao không ăn, bản ngã sinh học của tao sẽ sụp đổ trước khi buổi tiệc kết thúc."
Trong khi Bảo Nhi bận rộn diễn vai "quý cô bận rộn", đưa tay bắt mặt mừng với những người lạ mặt mà cô chẳng biết là ai, thì bộ ba phía sau bắt đầu triển khai chiến thuật "du kích bàn tiệc".
Hoàng Long bằng sự nhanh nhẹn của một gã chuyên né chủ trọ, đã bí mật lấy được một chiếc đĩa lớn. Gã luồn lách qua các quý ông lịch lãm, nhanh tay gắp đầy những miếng thăn bò đắt đỏ. Gia Bách phụ trách việc lấy đồ uống, gã bưng bốn ly Champagne đi về phía góc khuất, nơi có một chậu cây cảnh lớn để làm lá chắn.
"Vào việc!" Long ra hiệu.
Ba gã đàn ông nấp sau chậu cây, ăn ngấu nghiến như thể đây là bữa ăn cuối cùng trên trái đất. Bách vừa nhai vừa cảm động: "Thề, nước súp này nó ở một đẳng cấp khác hẳn nước mì tôm chua cay tụi mình hay húp."
"Thanh khoản của bữa tiệc này thật tuyệt vời," Tú vừa ăn gan ngỗng vừa phân tích. "Giá trị thặng dư của một miếng gan ngỗng này tương đương với ba ca làm thêm quán net của tao. Thật là một sự bất công mang tính hệ thống."
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên, trông có vẻ là một đại gia thực thụ, tiến về phía Bảo Nhi. Cô nàng đang đứng một mình, tay cầm ly rượu rỗng, cố gắng tạo dáng "cô đơn quý tộc".
"Chào cô gái, trông cô rất quen. Hình như chúng ta đã gặp nhau ở sự kiện Fashion Week tại Paris?" người đàn ông hỏi.
Nhi đứng hình mất hai giây, nhưng bản năng "Drama" đã kịp thời cứu nguy. Cô mỉm cười kiêu sa: "Ồ, có lẽ vậy. Tôi thường xuyên qua đó để gặp gỡ các nhà thiết kế. Anh biết đấy, công việc của một người truyền cảm hứng lối sống rất bận rộn."
"Vậy cô nghĩ sao về dòng mỹ phẩm chiết xuất từ tinh thể kim cương này?" ông ta chỉ vào gian hàng chính.
Nhi đổ mồ hôi hột. Cô có biết gì về kim cương đâu, cô chỉ biết về kim cương... trong game của thằng Long thôi. Ngay lúc đó, cô thấy Minh Tú đang đứng phía sau người đàn ông, điên cuồng ra hiệu bằng cách chỉ tay vào cuốn sổ.
"À," Nhi tự tin tiếp lời, "Tôi đánh giá cao tính 'vật chất hóa' của nó. Như cố vấn chiến lược của tôi thường nói, sắc đẹp không chỉ là vẻ ngoài, mà là sự phản chiếu của nội tâm trong sự giao thoa với các nguyên tố quý hiếm."
Người đàn ông gật đầu tâm đắc, rút ra một tấm danh thiếp: "Tuyệt vời! Tôi là giám đốc phân phối khu vực. Tôi muốn mời cô làm gương mặt đại diện cho chiến dịch nhỏ sắp tới. Đây là quà tặng độc quyền, mong cô nhận cho."
Ông ta đưa cho Nhi một hộp quà thắt nơ vàng sang trọng. Tim Nhi như muốn nhảy ra ngoài. Quà lưu niệm! Đây chính là thứ có thể đổi ra tiền đóng tiền trọ!
Nhưng "họa vô đơn chí". Khi Nhi vừa đưa tay nhận hộp quà, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau chậu cây cảnh. Gia Bách trong lúc cố gắng gắp miếng tôm hùm cuối cùng đã vô tình làm đổ cả cái đĩa xuống sàn. Tiếng gốm sứ vỡ vụn khiến tất cả quan khách quay lại.
Long và Tú đứng hình, miệng vẫn còn đang nhai dở một miếng xúc xích Đức. Đám bảo vệ bắt đầu tiến lại gần.
"Kẻ đột nhập!" Một tiếng hô vang lên.
Bảo Nhi nhìn thấy ekip "tinh nhuệ" của mình đang bị dồn vào đường cùng. Cô không thể bỏ mặc đồng đội, nhưng cũng không thể để mất hình tượng. Cô hít một hơi thật sâu, quay sang vị đại gia:
"Xin lỗi anh, trợ lý của tôi có vẻ hơi... xúc động khi thấy sự thành công của buổi tiệc. Anh ấy vốn là một nghệ sĩ, đôi khi hành động hơi quá khích."
Nói rồi, Nhi lướt đi nhanh như một cơn gió, nắm chặt lấy tay Bách và Long kéo đi: "Ekip! Chúng ta có cuộc họp khẩn với đối tác bên Dubai. Đi ngay!"
Cả nhóm tháo chạy khỏi khách sạn năm sao, leo lên hai chiếc xe ôm công nghệ đang chờ sẵn ở cổng. Về đến phòng trọ, họ đóng sập cửa lại, thở dốc nhưng mắt ai cũng sáng rực.
Nhi run rẩy mở hộp quà lưu niệm ra. Bên trong là một bộ dưỡng da cao cấp trị giá bằng cả hai tháng tiền trọ của họ. Nhưng niềm vui chẳng tày gang, khi Tú cầm một tờ giấy nhỏ rơi ra từ hộp quà: "Mẫu thử - Không có giá trị bán lại".
Căn phòng rơi vào im lặng tuyệt đối.
"Vậy là..." Bách buồn bã nói, "Chúng ta ăn một bữa sang chảnh, chạy trối chết, suýt bị bắt, và cuối cùng chỉ nhận được mấy lọ kem bôi mặt không bán được?"
Nhi ngồi xuống giường, tháo đôi giày cao gót làm chân cô sưng vù, nhìn vào chiếc gương vỡ: "Ít nhất thì... tối nay tao cảm thấy mình thực sự là một ai đó, chứ không phải một đứa nợ bằng đang chờ bị đuổi khỏi trọ."
Long thở dài, lấy ra từ trong túi áo vest một cái gì đó. Một nắm kẹo socola cao cấp gã đã kịp "vét" ở quầy tráng miệng. Gã đưa cho mỗi đứa một viên: "Ăn đi tụi bây. Socola này đắng, nhưng vẫn ngọt hơn cái đời nợ nần của mình."
Bốn đứa ngồi bệt dưới sàn, chia nhau những viên socola tan chảy trong tay. Đêm đó, trong căn phòng trọ rách nát, họ lại bàn về tương lai, về những buổi tiệc thật sự nơi họ không cần phải trốn chạy, và về tấm bằng đại học vẫn còn đang nằm đâu đó trong ngăn kéo của phòng đào tạo — thứ xa xỉ hơn cả gan ngỗng áp chảo tối nay.