MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBiệt Đội Nợ BằngChương 8: SHIPPER HƯỚNG NỘI: GIA BÁCH VÀ ĐƠN HÀNG GIAO ĐÚNG NHÀ NGƯỜI YÊU CŨ

Biệt Đội Nợ Bằng

Chương 8: SHIPPER HƯỚNG NỘI: GIA BÁCH VÀ ĐƠN HÀNG GIAO ĐÚNG NHÀ NGƯỜI YÊU CŨ

1,405 từ

Sài Gòn bước vào những ngày nắng như đổ lửa, cái thứ nắng có thể làm tan chảy lòng tự trọng của một gã shipper hướng nội. Gia Bách đang đứng ở ngã tư, chiếc khẩu trang đen bịt kín mít, mắt nheo lại nhìn vào màn hình điện thoại đang nhảy thông báo đơn hàng mới. Một đơn trà sữa kèm theo một hộp bánh kem nhỏ, địa chỉ giao hàng tại một khu chung cư cao cấp quận 7.

"Mười lăm ngàn tiền ship... cộng thêm năm ngàn tip nếu giao nhanh." Bách lẩm bẩm, gạt mồ hôi trên trán. Gã nhấn nhận đơn, lòng thầm hy vọng khách hàng lần này không phải là kiểu người thích "mắng mỏ" shipper chỉ vì đá tan nhanh hơn vận tốc ánh sáng.

Gã luồn lách qua những con hẻm, tiếng động cơ con ngựa sắt cà tàng kêu rên rỉ như muốn biểu tình. Bách ghét việc phải đứng chờ ở sảnh chung cư, gã sợ ánh mắt của những nhân viên bảo vệ nhìn vào chiếc xe cũ kỹ của mình, và sợ hơn cả là những cuộc đối thoại vô nghĩa với khách hàng.

"Alo... dạ, shipper đây ạ. Em đang đứng ở sảnh A..." Bách nói vào điện thoại, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Anh mang lên phòng 12.04 giúp tôi với, tôi đang bận làm tóc không xuống được. Cảm ơn nhé!" Đầu dây bên kia là một giọng nữ thanh mảnh, cao sang và vô cùng... quen thuộc.

Bách đứng hình. Cái giọng này, cái âm điệu nhấn nhá ở cuối câu này, mười năm nữa gã cũng không quên được. Đó là Linh. Người con gái đã chia tay gã vào đúng cái ngày gã nhận được thông báo "hết hạn đào tạo" lần thứ nhất vì nợ quá nhiều môn.

"Không thể nào... Trái Đất đâu có nhỏ đến thế?" Bách lẩm bẩm, tay run rẩy nhấn nút thang máy. Gã muốn hủy đơn, gã muốn vứt hộp trà sữa này xuống sảnh rồi bỏ chạy, nhưng ý nghĩ về tô mì tôm tối nay và tờ hóa đơn tiền điện đang treo lơ lửng đã giữ gã lại.

Cửa thang máy mở ra ở tầng 12. Hành lang trải thảm êm ái, mùi tinh dầu sả chanh thơm phức khiến Bách cảm thấy mình như một sinh vật lạ lẫm vừa bò lên từ hầm tối. Gã đứng trước cửa phòng 12.04, đưa tay lên định gõ nhưng lại rụt lại. Gã chỉnh lại chiếc khẩu trang cho thật kín, kéo sụp chiếc mũ bảo hiểm xuống thấp nhất có thể. Gã tự nhủ: "Mình là một shipper vô danh. Mình không phải là Gia Bách, cựu sinh viên ưu tú nợ 40 tín chỉ. Mình chỉ là một thực thể vận chuyển trà sữa."

Cộc, cộc.

Cửa mở. Linh bước ra, vẫn xinh đẹp và rạng rỡ như ngày nào, thậm chí còn sang trọng hơn trong chiếc váy lụa mặc nhà. Cô nhìn gã shipper đang cúi gầm mặt, tay run run đưa túi trà sữa.

"Của chị hết 145 ngàn ạ." Bách cố bóp giọng cho trầm xuống, nghe như tiếng một ông lão 80 tuổi bị viêm họng.

Linh nheo mắt nhìn gã, rồi nhìn xuống đôi giày Converse cũ mèm, sờn rách ở mũi — đôi giày mà chính cô đã tặng gã vào dịp kỷ niệm một năm yêu nhau. Đôi giày đó gã vẫn đi, đơn giản vì không có tiền mua đôi mới.

"Bách?" Linh khẽ gọi, giọng đầy nghi hoặc.

"Dạ không phải... em tên Tèo ạ. Chị vui lòng thanh toán ạ." Bách lắp bắp, lùi lại một bước.

Nhưng đúng lúc này, chiếc mũ bảo hiểm của Bách — vốn đã bị lỏng quai từ lâu — bỗng nhiên tuột ra, rơi xuống sàn kêu rầm một cái. Cái khẩu trang cũng bị vướng vào quai mũ mà tuột xuống, lộ ra gương mặt lấm lem bụi đường, mồ hôi nhễ nhại và ánh mắt đầy vẻ nhục nhã của gã.

Không gian rơi vào sự im lặng chết chóc. Linh nhìn gách, gách nhìn Linh. Đáng lẽ trong phim, đây sẽ là khoảnh khắc của sự xúc động, của những câu hỏi về cuộc sống hiện tại. Nhưng thực tế là Bách chỉ muốn có một cái hố để chui xuống.

"Bách... anh vẫn chưa ra trường à?" Linh hỏi, ánh mắt chuyển từ ngạc nhiên sang một sự thương hại còn đau đớn hơn cả sự khinh bỉ.

"Anh... anh đang đi vi hành." Bách bỗng nhiên đứng thẳng người, dù mồ hôi vẫn chảy ròng ròng. "Anh đang làm chủ một chuỗi ứng dụng giao hàng khởi nghiệp. Hôm nay anh muốn trực tiếp trải nghiệm nỗi khổ của nhân viên để về cải thiện quy trình vận hành toàn cầu."

"Vi hành bằng xe Dream tàu và đôi giày rách mũi này sao?" Một giọng nam trầm ấm vang lên từ trong phòng. Một người đàn ông cao ráo, mặc sơ mi phẳng phiu bước ra, vòng tay qua eo Linh. "Ai thế em?"

"Dạ... shipper giao trà sữa thôi anh." Linh quay lại mỉm cười với người đàn ông kia, một nụ cười mà Bách biết chắc nó chứa đựng sự kết thúc hoàn toàn của những ảo tưởng cuối cùng trong gã.

Người đàn ông kia lấy ra tờ 500 ngàn, kẹp vào tay Bách: "Khỏi thối nhé cậu em. Coi như ủng hộ 'dự án khởi nghiệp' của cậu. Vất vả quá!"

Bách cầm tờ tiền 500 ngàn — thứ mà gã hằng mơ ước bấy lâu nay để đóng tiền học phí nợ môn. Nhưng lúc này, nó nặng như một tảng đá đè nát lòng tự trọng của gã. Gã không nói được lời nào, quay lưng chạy thẳng về phía thang máy. Gã không đợi thang máy mà lao thẳng vào lối thoát hiểm, chạy bộ mười hai tầng lầu xuống mặt đất.

Gã ngồi lên con xe cà tàng, nổ máy khói mịt mù. Tờ 500 ngàn nhăn nhúm trong túi quần như đang thiêu đốt da thịt gã.

Về đến phòng trọ, Bách thấy Minh Tú, Hoàng Long và Bảo Nhi đang chia nhau mấy mẩu bánh mì khô khốc. Thấy Bách về với bộ dạng thất thần, cả bọn lo lắng.

"Sao thế đại ca? Bị khách mắng à?" Long hỏi.

Bách im lặng, rút tờ 500 ngàn ra đặt lên bàn. Cả ba đứa mắt sáng rực như đèn pha. "Oa! Tip gì mà dữ vậy?"

"Tiền đó..." Bách nghẹn lời, "Tiền đó là giá của sự nhục nhã."

Gã kể lại câu chuyện cho cả nhóm nghe. Căn phòng trọ vốn hay ồn ào bởi những lời nói đạo lý của Tú hay tiếng càm ràm của Nhi bỗng chốc lặng thinh. Minh Tú không nói về Triết học, gã chỉ lẳng lặng rót cho Bách một ly nước lọc.

Bảo Nhi ngồi xuống cạnh Bách, giọng cô bỗng dịu lại, không còn chút "drama" nào: "Thôi Bách, người ta có cuộc sống của người ta, mình có cuộc sống của mình. Tờ tiền này không phải là sự sỉ nhục, nó là cơ hội. Ngày mai, dùng nó để đóng tiền đăng ký lại cái môn bắt buộc mà ông quên hai năm nay đi. Đừng để Linh hay bất cứ ai phải thương hại mình nữa."

Bách nhìn ba người bạn — những kẻ cũng đang nợ nần chồng chất, cũng đang chật vật giữa dòng đời — nhưng lại là những người duy nhất không nhìn gã bằng sự thương hại. Gã cầm ly nước, uống cạn.

"Đúng," Bách gằn giọng. "Tao sẽ không đi ship trà sữa cho người yêu cũ nữa. Ngày mai, tao sẽ đến phòng đào tạo."

"Thế tối nay ăn gì?" Long Lươn phá tan bầu không khí bằng một câu hỏi thực tế.

Bách nhìn tờ 500 ngàn, rồi nhìn mấy đứa bạn: "Dùng 100 ngàn đi mua vịt quay. Số còn lại để tao đi đóng học phí. Đêm nay, tụi mình ăn mừng vì sự nhục nhã đã làm chúng ta tỉnh ngộ!"

Đêm đó, dưới ánh đèn dầu leo lét vì mất điện, "Biệt đội nợ bằng" ăn vịt quay ngon lành nhất từ trước đến nay. Bách biết con đường phía trước còn gian truân lắm, và tờ 500 ngàn kia chỉ là một hạt cát giữa sa mạc nợ nần, nhưng ít nhất gã đã không còn muốn trốn chạy dưới chiếc mũ bảo hiểm sụp sâu nữa.