1,233 từ
Sau cú sốc gặp lại "con nhà người ta" ở chương trước, ngân sách của "Bộ Tứ Siêu Đẳng" rơi vào tình trạng báo động đỏ. Tiền lương ít ỏi từ việc bưng bê và ship hàng đã được gom lại một góc để đóng tiền cọc cho cái gọi là "chi phí xét duyệt đề án tốt nghiệp đặc biệt". Trong túi Gia Bách hiện tại chỉ còn đúng 20 nghìn đồng, đủ để mua bốn chiếc kẹo mút cho cả nhóm ngậm cho đỡ đói qua bữa trưa.
"Đói là một trạng thái tâm lý, nhưng dạ dày là một thực thể vật chất không biết nghe lời," Minh Tú vừa nói vừa thắt lại thắt lưng thêm một nấc. "Aristotle có thể nói về hạnh phúc, nhưng ông ấy chắc chắn chưa bao giờ phải đối mặt với một tủ lạnh chỉ có hai chai nước suối và một nửa củ hành tây mọc mầm."
Hoàng Long, với bản năng sinh tồn của một kẻ chuyên bày trò, bỗng đập bàn cái rầm: "Tụi bây nhìn kìa! Trung tâm thương mại mới ở quận 1 đang khai trương 'Tuần lễ ẩm thực quốc tế'. Tao vừa lướt TikTok, họ cho ăn thử miễn phí để lấy đánh giá. Đây không phải là ăn ké, đây là hỗ trợ doanh nghiệp khảo sát thị trường!"
"Nhưng nhìn tụi mình rách rưới thế này, bảo vệ nó đuổi từ vòng gửi xe," Bảo Nhi ái ngại nhìn bộ đồ "thanh lý" đã mặc đến ngày thứ ba của mình.
"Yên tâm, tao đã có kế hoạch," Long nháy mắt, nụ cười lươn lẹo quay trở lại.
Chiến dịch mang tên "Thực khách thượng lưu 0 đồng" chính thức bắt đầu.
Mười lăm phút sau, cả nhóm xuất hiện tại cổng trung tâm thương mại. Để "hóa trang", Gia Bách mượn chiếc kính râm đen ngòm của ông chú hàng xóm, tay cầm tập hồ sơ đề án trông như một doanh nhân bận rộn. Minh Tú đóng vai "cố vấn học thuật" với vẻ mặt đăm chiêu nghiêm túc. Hoàng Long và Bảo Nhi đóng vai một cặp đôi "Rich Kid" đi khảo sát địa điểm mở chi nhánh, với Nhi khoác chiếc khăn lông giả (thực chất là thảm chùi chân loại mịn được giặt sạch) quàng ngang vai.
"Tự tin lên," Bách thầm thì qua kẽ răng. "Cứ coi như chúng ta sở hữu cái tòa nhà này."
Họ tiến vào gian hàng đồ Nhật. Một nhân viên nữ tươi cười mời chào: "Dạ mời anh chị dùng thử Sashimi cá hồi nhập khẩu ạ."
Long cầm miếng cá, nhai chậm rãi rồi nhíu mày: "Cấu trúc protein hơi thiếu độ kết dính. Nhi, em thấy sao?"
Nhi lấy tay che miệng, vẻ sang chảnh: "Hơi đại trà anh ạ. Không bằng loại mình ăn ở Hokkaido tuần trước." Nói rồi, cô nàng tranh thủ... gắp thêm ba miếng nữa "để kiểm chứng lại cho chắc".
Cứ thế, họ càn quét qua gian hàng đồ Ý (ăn thử 4 loại pasta), gian hàng đồ Pháp (mỗi đứa hai miếng gan ngỗng trên bánh mì giòn), và dừng lại lâu nhất ở gian hàng buffet lẩu mini. Tại đây, Minh Tú bắt đầu bài diễn thuyết về "Sự giao thoa văn hóa trong nước dùng" khiến anh đầu bếp ngẩn người ra nghe, trong khi ba đứa còn lại âm thầm luộc chín một lượng thịt bò đủ để no đến sáng mai.
"Thưa anh," Tú kết luận, tay vẫn kịp cầm một ly cocktail dùng thử. "Vị cay này không chỉ là kích thích vị giác, nó là biểu tượng cho sự nổi loạn của tầng lớp lao động trong kỷ nguyên công nghiệp. Rất có chiều sâu!"
Tuy nhiên, niềm vui chẳng tày gang. Khi cả nhóm đang định lẻn sang gian hàng bánh ngọt cao cấp để chốt hạ bữa "Fine-dining" miễn phí, một giọng nói quen thuộc vang lên đằng sau:
"Ơ, mấy chú cháu nhà 'Hội cựu sinh viên' hôm nọ đây mà!"
Cả nhóm đứng hình. Đó chính là cậu sinh viên Gen Alpha ở chương 2 – đứa đã từng chào Bách bằng "chú". Thằng bé đang đi cùng một đoàn quay phim, có vẻ là đang làm Vlog review khai trương.
"Ủa, các chú đang làm gì ở đây ạ? Sao chú này lại quàng cái thảm chùi chân lên vai chị kia thế?" Thằng bé chỉ vào vai Bảo Nhi, ống kính máy quay chĩa thẳng vào cả nhóm.
Bảo Nhi tái mặt, chiếc khăn lông giả rơi xuống sàn, lộ ra cái nhãn "Made in chợ Bình Tây" to tướng. Hoàng Long đứng hình với một mồm đầy bánh su kem chưa kịp nuốt. Gia Bách thì vô tình làm rơi tập hồ sơ, khiến những tờ hóa đơn nợ tiền trọ bay tứ tung trên sàn đá hoa cương sáng loáng.
Bảo vệ bắt đầu chú ý. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào. Cảm giác nhục nhã từ chương trước lại ùa về, nhưng lần này nó đi kèm với cái dạ dày đang no căng một cách đầy tội lỗi.
"Chúng tôi... chúng tôi chỉ là..." Bách lắp bắp.
"Họ là những nhà phê bình ẩm thực đường phố độc lập!" Minh Tú bỗng hét lớn, cứu vãn tình hình bằng một cú "bẻ lái" triết học cuối cùng. "Chúng tôi đang thực hiện một nghiên cứu xã hội học về 'Sự phân rã của tính miễn phí trong xã hội tiêu thụ'. Cảm ơn vì đã hợp tác!"
Nói rồi, gã ra hiệu cho cả nhóm "rút quân" theo kiểu đi bộ nhanh nhưng vẫn cố giữ vẻ đạo mạo. Họ chạy bán sống bán chết ra khỏi trung tâm thương mại, chỉ dừng lại khi đã nép vào một con hẻm nhỏ cách đó hai dãy phố.
Cả bốn đứa thở không ra hơi, nhìn nhau rồi đột nhiên phá lên cười. Một điệu cười chua chát nhưng cũng đầy sảng khoái.
"Mẹ ơi, miếng gan ngỗng đó... nó ngon kinh khủng," Long vừa cười vừa thở.
"Tao nghĩ tao sẽ không bao giờ nhìn cái thảm chùi chân bằng con mắt bình thường nữa," Nhi lau nước mắt, chỉnh lại bộ đồ xộc xệch.
Gia Bách ngồi bệt xuống vỉa hè, nụ cười trên môi dần tắt. Gã nhìn những tờ hóa đơn nợ tiền trọ nhăn nhúm trong tay. "Ăn một bữa no mà nhục thế này, tao không muốn có lần thứ hai đâu tụi bây ạ."
Nỗi buồn len lỏi vào không gian. Sự hài hước từ nghịch cảnh lúc nãy bỗng chốc trở nên xám xịt khi thực tế ùa về. Họ có thể lừa được nhân viên gian hàng, có thể dùng đạo lý để lấp liếm, nhưng không thể lừa được cái túi rỗng và tương lai mịt mù.
"Ít nhất thì," Tú trầm ngâm, nhìn lên những tòa cao ốc lấp lánh ánh đèn. "Hôm nay dạ dày chúng ta đã được nếm mùi vị của sự giàu sang. Để chúng ta biết rằng cái đích mình cần đến nó có thật, không chỉ là trong sách của Plato."
Họ đứng dậy, bốn bóng người lầm lũi đi về phía phòng trọ. Bữa tiệc 0 đồng đã kết thúc, và ngày mai, một biến cố lớn hơn sẽ ập đến khi một thành viên trong nhóm thực sự đứng trước bờ vực phải bỏ cuộc vì kiệt sức cả về tiền bạc lẫn tinh thần.