MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBiệt Đội Nợ BằngChương 14: GẶP LẠI "CON NHÀ NGƯỜI TA": SỰ ĐỐ KỴ VÀ CÁI TÔI BỊ TỔN THƯƠNG

Biệt Đội Nợ Bằng

Chương 14: GẶP LẠI "CON NHÀ NGƯỜI TA": SỰ ĐỐ KỴ VÀ CÁI TÔI BỊ TỔN THƯƠNG

1,280 từ

Sảnh chờ của nhà hàng lẩu "Cười Xuyên Đêm" tối thứ Bảy náo nhiệt một cách tàn nhẫn. Hoàng Long và Minh Tú đang trong ca trực bưng bê, mồ hôi nhễ nhại dưới lớp áo đồng phục đỏ choét có in hình một con tôm đang cười hớn hở. Trong khi đó, Bảo Nhi – sau nỗ lực từ bỏ ảo tưởng làm mẫu ảnh sang chảnh – cũng vừa xin được chân tiếp tân tại đây để kiếm tiền trả nợ học phí.

"Bàn số 8 gọi thêm ba đĩa bắp bò và hai chai bia nhé Long!" Nhi hét lớn qua tiếng nhạc remix xập xình.

Long tay bưng khay lẩu nghi ngút khói, lách qua đám đông một cách nghệ thuật: "Có ngay! Đang chạy hết công suất đây, muốn 'văng' cả bugi rồi!"

Đúng lúc đó, cánh cửa kính tự động mở ra. Một nhóm thanh niên bước vào, quần áo là lượt, mùi nước hoa đắt tiền nhanh chóng lấn át mùi nước lẩu cay nồng. Bảo Nhi nở nụ cười thương hiệu "tiếp tân thân thiện", nhưng nụ cười ấy chợt đông cứng lại như thạch rau câu khi nhìn thấy gương mặt người đi đầu.

Đó là Thành – đứa khóa dưới ngày xưa từng bị nhóm "Bộ Tứ" coi là "mọt sách chính hiệu". Ngày đó, Thành luôn bị Gia Bách và Hoàng Long trêu chọc vì tội đi học sớm và luôn ngồi bàn đầu. Giờ đây, Thành diện bộ suit may đo vừa vặn, tay đeo đồng hồ thông minh đời mới nhất, bước đi với phong thái của một người đang nắm giữ thế giới trong tay.

"Chào em, nhóm anh có đặt bàn trước tên Thành..." Thành nói, mắt vẫn dán vào chiếc điện thoại. Nhưng khi anh ta ngẩng lên và nhận ra Nhi, đôi lông mày khẽ nhướn. "Ơ... Nhi? Bảo Nhi khóa trên đúng không?"

Bảo Nhi muốn chui ngay xuống dưới gầm bàn tiếp tân. Chiếc váy đồng phục nhà hàng vốn đã hơi chật nay bỗng nhiên trở thành một gông cùm nhục nhã.

"Chào Thành... Lâu quá không gặp," Nhi lý nhí, cố gắng che đi chiếc thẻ tên "Nhân viên thử việc" trên ngực.

"Trời ơi, cả nhóm anh Thành đi ăn mừng thăng chức phó phòng mà gặp ngay người quen này!" Một cô gái đi cùng Thành reo lên, nhìn Nhi từ đầu đến chân với vẻ thương hại lộ liễu. "Nhi hồi trước nổi tiếng xinh đẹp nhất khoa mà, sao giờ lại làm... ở đây?"

Đúng lúc này, Hoàng Long vô tình đi ngang qua với hai khay đĩa bẩn. Nhìn thấy Thành, Long "Lươn" định lách đi nhưng không kịp.

"Ơ, cả anh Long nữa à? Anh vẫn chưa tốt nghiệp sao?" Thành hỏi, giọng điệu nghe thì có vẻ quan tâm nhưng lại giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. "Nghe nói anh Bách với anh Tú cũng đang ở Sài Gòn, các anh vẫn... ổn chứ?"

Minh Tú, người đang mải miết lau dọn một bãi nôn của khách ở bàn bên cạnh, bỗng nhiên đứng thẳng dậy. Gã tháo chiếc găng tay cao su ra, đẩy kính, và nhìn thẳng vào Thành. Trong một khoảnh khắc, bản ngã của một "Triết gia nợ môn" trỗi dậy.

"Chúng tôi ổn, Thành ạ," Tú nói, giọng trầm ổn nhưng sắc lẹm. "Sartre nói rằng mỗi người là một dự án mở. Có người chọn hoàn thành dự án bằng cách thăng chức trong một hệ thống có sẵn, có người lại chọn trải nghiệm sự tha hóa của lao động chân tay để thấu hiểu bản chất của tồn tại. Chúng tôi đang ở giai đoạn... thấu hiểu."

Thành cười khẩy, lắc đầu: "Anh Tú vẫn thích nói đạo lý nhỉ. Nhưng thực tế là tôi đã mua được ô tô, còn các anh vẫn đang bưng phở. Triết học không đổ vào bình xăng được đâu anh."

Hoàng Long, vốn là đứa có cái tôi cao ngất ngưởng, cảm thấy máu nóng bốc lên tận đầu. Gã siết chặt khay đĩa bẩn, định tung ra một câu "lươn lẹo" để gỡ gạc thể diện thì Gia Bách xuất hiện. Bách vừa kết thúc ca ship hàng, người vẫn còn sực mùi khói bụi và mồ hôi, ghé qua nhà hàng để rủ cả nhóm đi ăn khuya.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Bách đứng sững lại. Gã nhìn thấy Thành – đứa khóa dưới mà mẹ gã vẫn hay đem ra so sánh. Gã nhìn thấy Bảo Nhi đang cúi gầm mặt, Hoàng Long đang run lên vì giận, và Minh Tú đang cố dùng triết học để che đậy vết thương lòng.

Cái cảm giác "Peer Pressure" (áp lực đồng lứa) chưa bao giờ chân thực đến thế. Nó không phải là một thuật ngữ trong sách giáo khoa, nó là cái nghẹn đắng ở cổ họng khi nhìn thấy đứa em ngày xưa mình từng coi thường giờ đang nhìn mình bằng nửa con mắt từ trên cao.

"Bách! Lại đây!" Thành vẫy tay, giọng hào sảng một cách giả tạo. "Tiện quá, bọn em đang định gọi rượu xịn. Các anh vào ngồi chung luôn đi, em bao hết. Coi như ủng hộ đàn anh... thất nghiệp."

Cả nhóm bạn của Thành cười rộ lên. Tiếng cười ấy như xé toạc chút tự tôn cuối cùng còn sót lại trong căn phòng trọ rách nát của họ.

Gia Bách im lặng một lúc lâu. Gã tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt Thành. Không có sự lúng túng, không có lời nói dối về "giám đốc" hay "văn phòng tập đoàn".

"Cảm ơn Thành," Bách nói rõ ràng. "Nhưng bọn anh vẫn còn ca trực. Bọn anh nợ bằng, nợ tiền, nhưng bọn anh không nợ em một bữa ăn. Chúc mừng em thăng chức, nhưng bọn anh bận làm người lao động lương thiện hơn là làm khách mời của sự thương hại."

Nói xong, Bách quay sang Long và Tú: "Làm nốt đi rồi về. Nay tao được thưởng thêm 50 nghìn tiền giao hàng nhanh, mình về làm nồi lẩu tại phòng, không cần ăn ké của ai hết."

Cả nhóm Thành sượng sùng bước vào phòng VIP. Bảo Nhi hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu quay lại vị trí tiếp tân. Hoàng Long tiếp tục bưng khay, nhưng bước chân gã đã bớt run rẩy hơn.

Đêm đó, trên sân thượng của quán lẩu sau khi tan ca, bốn người ngồi nhìn xuống dòng xe cộ của Sài Gòn.

"Đau thật tụi bây ạ," Long lẩm bẩm, tay xoay xoay chiếc nắp chai bia. "Tao chưa bao giờ thấy mình nhục như thế."

"Sự sỉ nhục là một chất xúc tác hóa học," Minh Tú trầm ngâm. "Nó có thể làm mày tan rã, hoặc nó có thể tôi luyện mày thành kim cương. Thành nó đúng, triết học không đổ vào bình xăng được, nhưng nó giúp mày không nhảy xuống cầu khi bình xăng trống rỗng."

Gia Bách nhìn lên bầu trời đêm không thấy sao, chỉ thấy ánh đèn điện thành phố: "Tao không muốn mẹ tao phải nghe những lời như thế từ bà Tư hàng xóm. Đề án của chúng ta... không phải để cho vui nữa. Chúng ta phải ra trường, không phải để khoe với Thành, mà để không bao giờ phải cúi đầu trước sự khinh miệt của bất kỳ ai."

Họ cụng ly bia rẻ tiền vào nhau. Tiếng chạm kính lạch cạch vang lên giữa thinh không. Cái tôi bị tổn thương ngày hôm nay không làm họ gục ngã, mà nó đã chính thức thổi bùng lên ngọn lửa của sự phục thù mang tên "Trưởng Thành".