1,132 từ
Kim đồng hồ nhích dần sang con số 3 giờ sáng. Trong căn phòng trọ ngột ngạt, ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc màn hình máy tính cũ kỹ, soi rõ gương mặt hốc hác của Hoàng Long. Long "Lươn" đang ở trong một trận đấu sinh tử. Đôi bàn tay gã lướt trên bàn phím nhanh đến mức tạo ra những tiếng lạch cạch liên hồi, một âm thanh mà Gia Bách thường cằn nhằn là "tiếng gõ cửa của thần chết".
Gã đang thực hiện một đơn hàng "cày thuê" hạng nặng: đưa một tài khoản từ Vàng lên Kim Cương trong vòng một đêm. Thù lao là hai trăm ngàn đồng – con số đủ để gã trả nợ tiền điện cho bà chủ trọ và có thêm vài bát phở thay vì mì tôm tôm chua cay trường kỳ.
"Cố lên... một trận nữa thôi," Long lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ dán chặt vào màn hình.
Nhưng đúng lúc trận đấu đang vào cao trào, màn hình bỗng nhiên tối đen. Một dòng chữ đỏ rực hiện lên: “Tài khoản bị khóa do phát hiện hành vi gian lận hoặc cày thuê.”
Long sững sờ. Gã nhấn F5 liên tục, khởi động lại máy, nhưng thực tế nghiệt ngã không thay đổi. Hệ thống quét của nhà phát hành đã "tóm" được gã. Ngay lập tức, điện thoại gã rung lên bần bật. Tin nhắn từ khách hàng chửi bới thậm tệ, yêu cầu không những không trả tiền mà còn phải bồi thường giá trị tài khoản đã bị khóa vĩnh viễn.
"Xong rồi... đời mình coi như xong rồi," Long buông thõng hai tay, ngả người ra sau ghế nhựa kêu lên một tiếng rắc khô khốc.
Sáng hôm sau, trong khi Gia Bách và Bảo Nhi đang bàn bạc về cái đề án "hợp thức hóa thực tập", Long vẫn nằm im trên giường, trùm chăn kín mít.
"Dậy đi Lươn! Nay đến lượt mày đi mua bánh mì mà," Bách đá nhẹ vào chân giường.
"Tao không đi đâu hết. Tao sắp chết rồi," giọng Long vọng ra từ trong chăn, yếu ớt và tuyệt vọng.
Sau một hồi tra hỏi, cả nhóm mới biết chuyện. Khoản nợ bồi thường cho khách hàng lên đến năm triệu đồng – một con số thiên văn đối với những kẻ mà tờ mười nghìn là vị cứu tinh cho bữa sáng.
"Năm triệu? Mày cày game hay mày đi phá nhà người ta vậy Long?" Bảo Nhi thốt lên, tay vẫn đang dặm phấn để chuẩn bị đi xin việc ở cửa hàng tiện lợi.
"Tao biết đâu được... hệ thống quét gắt quá," Long ngồi dậy, tóc tai bù xù. "Bây giờ nó dọa sẽ tìm đến tận trường, hoặc gọi điện về cho bố mẹ tao báo là tao đi lừa đảo."
Minh Tú, sau khi kết thúc ca trực quán net, lẳng lặng đặt cuốn sách Hiện tượng học tinh thần xuống bàn. Gã nhìn Long bằng ánh mắt thấu thị: "Long này, Epicurus từng nói: 'Đừng phá hỏng những gì bạn có bằng cách khao khát những gì bạn không có'. Mày đam mê game, nhưng mày lại biến đam mê thành một công cụ lươn lẹo để kiếm sống qua ngày. Giờ thì cái công cụ đó đang phản bội lại chính mày."
"Thôi ông đừng triết lý nữa Tú!" Long gào lên. "Tao đang cần tiền, không cần giáo huấn!"
Bách thở dài, rút trong túi ra số tiền ít ỏi vừa mới chắt bóp được từ những đơn hàng ship đêm qua. "Tao có năm trăm. Nhi, mày có nhiêu?"
Nhi ngập ngừng, lôi ra mấy tờ tiền lẻ nhăn nhúm: "Tao còn hai trăm... định để dành mua cái áo sơ mi đi phỏng vấn."
"Tú?" Bách quay sang.
Tú lẳng lặng lấy ra một phong bì nhỏ: "Đây là tiền công cuối cùng của tao ở quán net. Một triệu rưỡi. Tao định để dành nộp học phí thi lại môn Triết lần thứ năm."
Long nhìn đống tiền lẻ tẻ, nhăn nhúm trên chiếc bàn gỗ mục nát. Tổng cộng chưa được một nửa số nợ. Gã bỗng thấy lồng ngực mình thắt lại. Gã luôn là đứa nhanh mồm nhanh miệng nhất nhóm, chuyên gia bày trò trốn nợ, chuyên gia dùng những lời lẽ lươn lẹo để biến đen thành trắng. Nhưng trước sự chân thành không toan tính của những đứa bạn cũng đang "khốn khổ" như mình, Long thấy mình nhỏ bé và nhục nhã vô cùng.
"Tụi bây... tụi bây điên rồi," Long lau vội giọt nước mắt chực trào. "Tiền học phí của Tú, tiền mua áo của Nhi... tao không lấy được."
"Cầm lấy đi thằng hâm," Bách ấn xấp tiền vào tay Long. "Mày mà bị người ta kéo đến trường là cả hội mình cùng 'đăng xuất' luôn đấy. Nhưng với một điều kiện: từ nay mày bỏ hẳn cái trò cày thuê này đi. Mày có tài, nhưng cái tài đó phải dùng vào việc gì đó thực tế hơn. Cái đề án thực tế của tụi mình... tao cần một đứa nhanh nhạy như mày để làm marketing."
Đó là một buổi sáng đầy cảm xúc trong căn phòng trọ rách nát. Lần đầu tiên, họ không cười đùa, không giấu giếm những khó khăn. Họ nhận ra rằng, đam mê nếu không có trách nhiệm thì chỉ là một liều thuốc độc bọc đường. Long cầm tiền, chạy đi giải quyết rắc rối, nhưng cái gánh nặng trên vai gã giờ đây không phải là nợ tiền, mà là nợ ân tình của những người anh em.
Buổi chiều hôm đó, thay vì ngồi vào máy tính để cày game, Long ra đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo. Gã quyết định đi cùng Bảo Nhi để xin việc làm thêm tại một siêu thị điện máy – nơi gã có thể dùng kiến thức về phần cứng của mình một cách đàng hoàng.
Khi mặt trời lặn, bốn người lại quây quần bên bát mì tôm quen thuộc. Long húp một hơi nước mì, rồi nhìn Bách: "Đại ca, cái đề án 'Tập đoàn Nợ Đời' đó... tao nghĩ ra cái slogan rồi."
"Gì?" Cả ba đứa đồng thanh.
"Vượt qua nợ nần, bằng lòng chân thành," Long nói, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường.
Minh Tú gật gù: "Dù hơi sến, nhưng xét về mặt bản thể học, nó đúng."
Họ cười, tiếng cười lần này không phải để khỏa lấp nỗi buồn, mà là tiếng cười của những kẻ đã bắt đầu biết trân trọng giá trị của sự thật. Những món nợ vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là xiềng xích, mà trở thành động lực để họ thực sự "lớn lên" trong lòng thành phố đầy cạm bẫy này.