1,302 từ
Nắng sớm len lỏi qua những vết nứt trên tường phòng trọ, rọi thẳng vào mặt Gia Bách. Gã đang mơ về một buổi lễ tốt nghiệp rực rỡ thì bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại dồn dập. Không phải mẹ gọi, mà là số của cô út – người "loa phóng thanh" chạy bằng cơm của cả họ.
"Bách hả? Cô với chú đang ở bến xe miền Tây rồi nhé! Lên thăm cháu xem cái 'Văn phòng tập đoàn' nó to đẹp thế nào, tiện thể mang ít gạo với con gà lên bồi dưỡng cho 'Giám đốc tương lai'."
Bách bật dậy như bị điện giật, chiếc giường tầng kêu rắc một tiếng đau đớn. Gã nhìn quanh: Minh Tú đang ngủ gục trên đống sách Triết, Hoàng Long quấn chăn kín mít như kén tằm, và Bảo Nhi đang đắp mặt nạ bằng... dưa leo héo.
"Dậy! Dậy hết cho tao!" Bách hét lên. "Cô út tao lên thăm văn phòng! Văn phòng mà chúng ta còn chưa kịp thuê cái danh nghĩa nữa!"
Sự hoảng loạn bao trùm. Theo kế hoạch từ đêm qua, họ sẽ mượn pháp nhân của một công ty nợ thuế để làm đề án, nhưng hiện tại, tất cả những gì họ có là một căn phòng trọ 15 mét vuông sặc mùi mì tôm.
"Bình tĩnh," Minh Tú dụi mắt, giọng vẫn sặc mùi đạo lý. "Plato nói rằng thực tại chỉ là cái bóng của ý niệm. Nếu chúng ta tạo ra một ý niệm đủ mạnh về một văn phòng, cô út mày sẽ tin đó là thực tại."
"Nói tiếng người đi Tú!" Bách gầm lên. "Chín giờ cô tao có mặt ở đây rồi!"
Mười lăm phút sau, "Chiến dịch Dàn cảnh" bắt đầu.
Hoàng Long nhanh chóng gọi điện cho chủ quán lẩu nơi gã đang làm chạy bàn ca đêm. "Anh ơi, cho em mượn cái phòng VIP trên tầng 2 khoảng hai tiếng được không? Em... em tiếp đối tác quan trọng, sau đó em đi dọn bàn bù cho cả tuần luôn!"
Bảo Nhi huy động toàn bộ đống đồ "thanh lý sang chảnh" của mình: ba chiếc laptop hỏng (chỉ dùng để bày cho đẹp), một cái bảng kẹp tài liệu chứa toàn hóa đơn tiền điện, và bốn bộ vest "đủ kiểu dáng" từ chương 7.
9 giờ 15 phút, tại tầng 2 quán lẩu "Lẩu Băng Chuyền - Cười Xuyên Đêm".
Cửa phòng VIP mở ra, cô út Bách bước vào, mắt tròn mắt dẹt nhìn không gian máy lạnh mát rượi (dù sặc mùi nước dùng thái chua cay). Bách đang ngồi chễm chệ ở ghế đầu bàn, mặc chiếc áo vest rộng thùng thình của Minh Tú, tay cầm chiếc điện thoại không còn pin, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
"Vâng, dự án 500 tỷ đó cứ để quý 3 rồi tính. Tôi đang bận tiếp đoàn thanh tra gia đình." Bách dập máy, đứng dậy cười rạng rỡ. "Cô út! Chú út! Hai người lên đúng lúc quá, con đang họp hội đồng quản trị."
Hoàng Long, trong bộ vest ngắn cũn cỡn, lập tức cúi chào: "Chào quý khách, tôi là Trợ lý truyền thông kiêm Giám đốc hậu cần. Mời quý khách dùng trà... đá đặc biệt của tập đoàn." (Thực chất là trà đá miễn phí của quán lẩu).
Bảo Nhi ngồi góc kia, gõ phím liên thanh trên chiếc laptop không lên nguồn, miệng liên tục lẩm bẩm: "Dạ, lịch chụp của Giám đốc Bách với tạp chí Forbes phải dời lại sang tuần sau ạ."
Cô út nhìn quanh, đầy ngưỡng mộ: "Chà, văn phòng gì mà... thơm mùi lẩu thế hả con?"
"Dạ," Minh Tú đẩy kính, bước ra từ bóng tối với tập hồ sơ trống rỗng. "Đây là chiến lược 'Kinh tế mùi hương'. Chúng tôi tạo ra không gian ấm cúng để kích thích sự thèm khát... đầu tư của đối tác. Đó là sự giao thoa giữa cấu trúc hạ tầng và cảm quan ẩm thực."
Cô út gật đầu như đúng rồi: "Thành phố hiện đại có khác, làm việc gì cũng lạ. Thế bao giờ con lấy bằng để về quê mở tiệc hả Bách? Cả họ mong lắm, chú mày còn chuẩn bị sẵn con lợn tạ rồi đấy."
Nụ cười trên môi Bách cứng đờ. Gã liếc nhìn đồng đội. Long đang bận... giấu cái khăn trải bàn quán lẩu vào dưới gầm ghế. Nhi thì đang cố che đi cái nhãn "Đồ thanh lý 20k" trên chiếc túi xách.
"Dạ... tháng sau ạ. Con đang đợi... sếp ký lệnh đặc cách." Bách nói, giọng nghẹn lại.
Đúng lúc đó, cửa phòng VIP bật mở. Anh chủ quán lẩu thò đầu vào, hét lớn: "Long! Sao bảo có khách VIP mà chưa thấy gọi món? Mà sao mày mặc cái áo gì trông như thằng hề thế? Ra dọn ngay cái bàn số 4 khách vừa nôn ra kìa!"
Bầu không khí đóng băng trong tích tắc. Cô út nhìn anh chủ quán, rồi nhìn Long, rồi nhìn sang Bách.
"Sếp... sếp tổng vừa kiểm tra năng lực chịu áp lực của nhân viên đấy ạ!" Long Lươn nhanh trí ứng biến, vơ lấy cái khăn bàn làm điệu bộ như đang lau kiếm. "Giám đốc Bách muốn em thực tập từ vị trí thấp nhất để hiểu thấu nỗi khổ của nhân dân lao động!"
Bách mồ hôi chảy ròng ròng: "Đúng... đúng đó cô. Con luôn dạy nhân viên rằng: Muốn làm sếp, phải biết dọn... bãi nôn."
Dù tạm thời qua mắt được người cô dưới quê vốn thật thà, nhưng trong lòng Bách là một sự sụp đổ thầm lặng. Gã nhìn thấy ánh mắt tự hào của cô út khi cầm tay gã bảo: "Nhà mình ba đời làm ruộng, giờ mới có đứa làm sếp, cô mừng lắm."
Bách đau. Cái đau của kẻ đang đứng trên một tòa lâu đài bằng cát mà thủy triều thực tế đang dâng cao. Gã nhận ra rằng, mỗi lời nói dối hôm nay là một gông xiềng cho ngày mai. Khi cô chú ra về, để lại một giỏ trứng gà và con gà choai, cả nhóm ngồi thượt xuống sàn phòng VIP giữa mùi nước lẩu nồng nặc.
"Tao không diễn được nữa," Bách tháo chiếc cà vạt siết cổ ra. "Nhìn ánh mắt cô út, tao thấy mình như một thằng tội phạm."
"Sartre nói rằng con người bị kết án phải tự do," Minh Tú tháo kính, lau vết mờ. "Nhưng chúng ta đang tự kết án mình vào ngục tù của sự kỳ vọng. Bách này, cái đề án chúng ta bàn đêm qua... chúng ta phải làm thật thôi. Không thể mượn cái phòng VIP này mãi được."
Bảo Nhi nhìn giỏ trứng gà, mắt rưng rưng: "Tao cũng thôi chụp ảnh đồ thanh lý nữa. Tao sẽ đi xin làm nhân viên bán hàng thực sự. Ít nhất thì đồng lương đó không phải là diễn."
Hoàng Long đứng dậy, cởi bỏ bộ vest nực nội: "Để tao đi dọn cái bàn số 4. Coi như bắt đầu từ vị trí thấp nhất thật sự vậy."
Hôm đó, lần đầu tiên trong đời, Bách không đi ship hàng với chiếc mũ bảo hiểm sụp sâu. Gã chạy chiếc xe cà tàng về phía trường, không phải để trốn tránh bảo vệ, mà để tìm gặp giảng viên hướng dẫn cho cái "đề án thực tế" điên rồ kia.
Lời nói dối hôm nay rất ngọt ngào, nhưng dư vị của nó để lại là một nỗi đắng ngắt thúc giục họ phải đứng lên. Họ nợ gia đình một sự thật, và cách duy nhất để trả món nợ đó là biến lời nói dối thành hiện thực, dù có phải dọn bao nhiêu "bãi nôn" của cuộc đời đi nữa.