MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủBiệt Đội Nợ BằngChương 11: CHƯƠNG 11: CUỘC GỌI TỪ QUÊ: "BAO GIỜ CON CẦM BẰNG ĐỎ VỀ HẢ CON?"

Biệt Đội Nợ Bằng

Chương 11: CHƯƠNG 11: CUỘC GỌI TỪ QUÊ: "BAO GIỜ CON CẦM BẰNG ĐỎ VỀ HẢ CON?"

1,385 từ

Sáu giờ chiều, trời Sài Gòn trút xuống một cơn mưa xối xả như muốn nhấn chìm tất cả những giấc mộng phù hoa vào dòng nước cống đen ngòm. Gia Bách đứng dưới mái hiên của một cửa hàng tiện lợi, bộ đồng phục shipper ướt sũng dính chặt vào người, run cầm cập. Trên tay gã là đơn hàng bún đậu mắm tôm đang bốc mùi nồng nặc, nhưng gã không thể giao đi được vì chiếc xe Dream tàu vừa "đình công" ngay giữa vũng nước ngập.

Giữa tiếng sấm sét đùng đoàng và tiếng còi xe inh ỏi, chiếc điện thoại cục gạch trong túi quần Bách rung lên bần bật. Gã nhìn màn hình: "Mẹ yêu".

Bách hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh tông giọng sao cho nghe giống một nhân viên văn phòng đang ngồi trong phòng máy lạnh chứ không phải một gã thất nghiệp đang đứng run dưới mưa.

"Alo, con nghe đây mẹ ơi!"

"Bách hả con? Đang làm gì đó? Có bận họp hành gì không?" Giọng mẹ Bách vang lên ở đầu dây bên kia, hồ hởi và tràn đầy tự hào. "Mẹ vừa sang nhà bà Tư hàng xóm chơi. Bà ấy khoe thằng Tuấn nhà bà ấy mới được thăng chức tổ trưởng, mẹ bảo luôn là con trai tôi trên thành phố sắp tốt nghiệp bằng đỏ, chuẩn bị vào làm sếp ở tập đoàn đa quốc gia rồi, tổ trưởng đã là cái gì!"

Bách nghe tim mình thắt lại một nhịp. "Bằng đỏ" – cụm từ đó giống như một nhát dao đâm xuyên qua lớp áo mưa ướt sũng. Sự thật là gã đang nợ 40 tín chỉ, cái thẻ sinh viên đã hết hạn từ đời tám hoánh, và tấm "bằng" gần nhất gã nhận được là phiếu phạt vi phạm giao thông vì chạy ngược chiều để kịp giao trà sữa.

"Dạ... con cũng đang bận chút dự án mẹ ạ. Mưa gió quá, văn phòng con ở tầng cao nên nhìn xuống thấy mây mù mịt thôi." Bách nói dối, mắt nhìn trân trân vào chiếc xe máy đang nằm im lìm trong vũng nước.

"Ừ, làm sếp thì phải bận rồi. À, mà mẹ tính thế này, cuối tháng sau nhà mình giỗ ông nội, mẹ định làm mười mâm, mời cả họ đến. Mẹ bảo với mọi người là hôm đó con sẽ cầm bằng đỏ về bái tổ công đức. Con sắp xếp xin nghỉ phép vài ngày nhé?"

Mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên mặt Bách. "Cuối tháng sau" – đó là thời điểm kỳ thi vét (vốn đã bị hoãn) thậm chí còn chưa được ấn định lịch lại. Gã lấy đâu ra bằng? Lấy đâu ra vinh quang?

"Mẹ ơi, hay là... mình làm đơn giản thôi mẹ. Con mới đi làm, cũng chưa biết có xin nghỉ được không..."

"Gớm, con làm sếp mà lại không xin nghỉ được à? Mẹ đã lỡ khoe với cả làng rồi, con mà không về với cái bằng là mẹ không còn mặt mũi nào nhìn ai đâu đấy. Thôi, mẹ không làm phiền 'giám đốc' nữa, ăn uống đầy đủ nghe con!"

Tiếng tút tút kéo dài như một bản nhạc truy hồn. Bách buông thõng cánh tay, chiếc điện thoại suýt rơi xuống nước. Gã tự hỏi, từ bao giờ mà một lời nói dối nhỏ lại trở thành một khối u khổng lồ đè nặng lên vai mình như thế này? Mẹ gã ở quê, mỗi ngày vẫn đi làm đồng, chắt bóp từng đồng gửi lên cho gã với niềm tin sắt đá rằng con mình là "thần đồng" của dòng họ.

Đúng lúc đó, điện thoại lại báo tin nhắn từ ứng dụng giao hàng: “Khách hàng khiếu nại: Giao hàng chậm 15 phút, yêu cầu hủy đơn và hoàn tiền.”

Mười lăm nghìn tiền ship bay mất. Cộng thêm tiền bún đậu gã phải tự bỏ tiền túi ra đền. Bách đứng lặng giữa cơn mưa, bỗng nhiên gã muốn khóc nhưng nước mắt chưa kịp chảy ra đã bị nước mưa cuốn đi mất.

Tối muộn, Bách lết cái xác không hồn về đến phòng trọ. Căn phòng hôm nay im lặng lạ thường. Minh Tú đang ngồi trước một đống tài liệu, tay cầm bút chì kẻ vẽ gì đó. Hoàng Long thì đang ngồi nhìn trân trân vào màn hình máy tính tắt ngóm, còn Bảo Nhi đang ngồi gỡ đống kẹp tóc, gương mặt phờ phạc.

"Bách về rồi à?" Tú ngẩng đầu lên, nhận ra vẻ bất thường trên mặt bạn. "Sao thế? Lại gặp người yêu cũ à?"

"Không... Mẹ tao gọi." Bách ngồi bệt xuống cửa, giọng khàn đặc. "Mẹ tao bảo tháng sau cầm bằng đỏ về ăn giỗ nội. Mẹ khoe khắp làng rồi."

Cả ba đứa còn lại đồng loạt im lặng. Áp lực từ quê nhà là thứ "món nợ" chung mà cả nhóm đều đang gánh vác. Ai cũng có một bà mẹ đang tự hào, một ông bố đang kỳ vọng, và một đám hàng xóm đang chờ đợi để soi mói.

"Tháng trước mẹ tao cũng gọi," Hoàng Long bỗng lên tiếng, giọng không còn vẻ lươn lẹo thường ngày. "Mẹ hỏi sao dạo này không thấy ảnh con mặc vest đi thực tập trên Facebook. Tao phải ra quán cafe sang chảnh, mượn cái laptop của khách ngồi cạnh, giả vờ đang gõ phím rồi nhờ Nhi chụp cho một tấm. Đăng xong mà tim tao đập như đánh trống, chỉ sợ mẹ soi ra cái logo trên áo là đồ giả."

Bảo Nhi thở dài, mắt đỏ hoe: "Tao thì bị mẹ bảo là 'thấy con xinh đẹp trên mạng thế này, chắc là kiếm tiền dễ lắm, gửi về cho mẹ ít tiền sửa lại cái mái hiên'. Tao phải bán sạch đống mỹ phẩm cũ để gửi về hai triệu, rồi cả tuần sau đó chỉ ăn mì tôm không người lái."

Minh Tú đẩy kính, chậm rãi nói: "Chúng ta đang sống trong một 'vở kịch xã hội'. Chúng ta diễn vai thành đạt để làm hài lòng khán giả là gia đình, nhưng kịch bản thì lại do những tín chỉ nợ môn viết nên. Bi kịch ở chỗ, khán giả thì tin là thật, còn diễn viên thì đang chết dần chết mòn vì cát-xê là sự nhục nhã."

Bách nhìn quanh phòng. Những gương mặt trẻ tuổi nhưng hằn lên sự mệt mỏi của những lời nói dối. Gã chợt nhận ra, họ không chỉ nợ bằng của trường, mà họ đang nợ gia đình mình một sự thật. Nhưng sự thật đó quá tàn khốc để có thể nói ra ngay lúc này.

"Tao không thể làm mẹ tao thất vọng được," Bách nghiến răng, ánh mắt trở nên kiên định một cách liều lĩnh. "Tháng sau, tao sẽ có bằng. Nếu trường không cấp, tao sẽ... tao sẽ làm mọi cách."

"Mày định làm bằng giả à?" Long hốt hoảng. "Cái đó đi tù đấy con ạ!"

"Không," Bách quay sang nhìn Tú. "Mày nói cái vụ chuyển đổi tín chỉ sang đề án thực tế đúng không? Tụi mình sẽ làm cái đề án đó. Tao sẽ không đi ship hàng nữa. Long, mày bỏ cày thuê đi. Nhi, mày thôi ảo tưởng về mấy cái hợp đồng mẫu ảnh không có thật. Chúng ta sẽ làm một cái gì đó thực sự, để khi cầm tấm bằng về, nó không phải là màu đỏ của sự giả dối, mà là màu của mồ hôi chúng ta."

Tú nhìn Bách, rồi nhìn sang Long và Nhi. Một bầu không khí trang nghiêm chưa từng có bao trùm cái phòng trọ rách nát.

"Được," Tú đứng dậy, đặt tay lên vai Bách. "Triết học nói rằng: 'Sự thật là một quá trình'. Chúng ta sẽ bắt đầu quá trình đó từ đêm nay."

Tiếng quạt trần vẫn kêu lọc cọc trên đầu, mùi mì tôm nồng nặc trong không khí, nhưng lần này, "Biệt đội nợ bằng" không còn bàn về cách né chủ trọ hay ăn ké khai trương. Họ bắt đầu bàn về một đề án thực tế — thứ duy nhất có thể cứu vãn danh dự của họ trước khi kỳ giỗ ở quê nhà ập đến.